Chương 1

Năm tôi tám tuổi, ba tìm cho tôi một người mẹ kế, tên là Sở Nguyệt Hoa.

Lần đầu tiên tôi gặp dì Sở Nguyệt Hoa là ở trước cửa biệt thự nhà mình.

Dì ấy là một người phụ nữ rất xinh đẹp, rực rỡ như nữ diễn viên trên TV.

Dì ấy đứng trước cửa, dáng vẻ duyên dáng xinh đẹp, một tay kéo vali hành lý, tay kia dắt một cậu con trai cao hơn tôi cả nửa cái đầu, có vẻ ngoài vô cùng đáng yêu.

Dì ấy mỉm cười ôn hòa: "Đình Vu, sau này mẹ sẽ là mẹ mới của con. Đây là Trạm Linh, là anh trai của con. Con có muốn ở cùng với mẹ và anh không?"

Tôi níu lấy ống tay áo của ba, trốn sau lưng ông, lén nhìn hai người họ.

Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ, tính cách vốn hướng nội, mà ba thì lại bận rộn công việc nên cũng không có thời gian quan tâm tôi.

Đột nhiên trong nhà có thêm hai người lạ, nói thật là tôi không muốn cho họ dọn vào.

Nhưng dưới ánh mắt ra hiệu của ba, tôi chỉ vâng một tiếng, rồi rúc vào lòng ông.

Ba cười ha hả nói: "Đình Vu ngại ngùng đấy mà. Sau này ở chung nhiều sẽ quen dần thôi. Vào nhà đi, Nguyệt Hoa."

Cứ như vậy, dì ấy bước vào cửa lớn nhà họ Tô, trở thành mẹ kế của tôi.

Sở Nguyệt Hoa coi tôi như con đẻ, thậm chí còn đối xử với tôi tốt hơn cả con trai ruột của dì ấy.

Trong một gia đình trọn vẹn được vun đắp về sau này, tôi đã lớn lên trong tình yêu thương của ba mẹ và sự hòa thuận của anh trai mà không phải lo nghĩ bất cứ điều gì.

Từ chỗ ban đầu luôn trốn tránh hai mẹ con dì Sở Nguyệt Hoa, đến lúc có thể thoải mái gọi họ là mẹ và anh trai, quá trình đó chỉ mất vỏn vẹn nửa năm.

Tôi đã từng nghĩ rằng cuộc sống như vậy sẽ kéo dài mãi mãi, nhưng rồi hạnh phúc ngắn ngủi ấy đã tan vỡ vào một đêm mưa ba năm sau.

Một ngày nọ, cảnh sát gọi điện thoại đến.

Lúc đó mẹ kế đang nấu canh trong bếp, anh trai Trạm Linh đang ôn bài trên lầu, người nghe máy chính là tôi.

Họ nói qua điện thoại rằng, ba tôi khi đang lái xe ở đoạn đường rẽ đã va chạm với một băng nhóm đua xe chạy ngược chiều.

Vụ tai nạn khiến cả hai bên đều xe nát người mất.

Tôi còn tưởng họ gọi nhầm máy, bởi vì ba đang tăng ca ở công ty, trên đường về nhà cũng không bao giờ lái xe ẩu.

Mãi đến khi họ nói ra tên của ba là Tô Tẩy Nghiễn, tôi mới ngây người không nói nên lời.