Hơn nữa, tính tình của Đàm Chiếu cũng chẳng dễ chịu gì. Hắn coi những người theo đuổi mình như lũ ruồi nhặng vo ve bên tai, mà bất cứ ai dám bay đến quá gần đều sẽ không nhận được chút thiện chí nào.
Tóm lại, vị thiếu gia này từ đầu đến chân, trong ngoài như một, đều toát lên hai chữ "khó cưa".
Theo hồ sơ Cố Tinh thu thập được, đến nay Đàm Chiếu chưa từng có bất kỳ mối tình nào. Hắn tự nhận mình là người vô tính - không hứng thú với đàn ông, phụ nữ, người chuyển giới, búp bê tìиɧ ɖu͙©, robot, thú cưng...
Hắn từng nói một câu khiến người ta phải nhớ: "Thà tự soi gương còn hơn yêu đương với bất kỳ sinh vật nào khác trên Trái Đất."
Sau này, câu nói ấy được truyền nguyên vẹn đến tai Ôn Minh Duy. Anh chỉ khẽ cười, nói hắn quái gở mà đáng yêu.
Cố Tinh thì không thấy đáng yêu chỗ nào, chỉ cảm khái rằng "tình nhân trong mắt hóa Tây Thi". Đàm Chiếu có một gương mặt như thế, dẫu tính tình khó chịu đến đâu, Ôn Minh Duy vẫn say mê không lối thoát.
Tuy vậy, ý định theo đuổi Đàm Chiếu của Ôn Minh Duy chỉ mới nhen nhóm trong thời gian gần đây. Trước đó, việc anh lặng lẽ dõi theo hắn suốt một thời gian dài, Đàm Chiếu hoàn toàn không hay biết.
Lần gặp gỡ đầu tiên giữa hai người là ba tháng trước.
Hôm ấy, Đàm Chiếu đang tập bắn ở câu lạc bộ súng thì tình cờ gặp Ôn Minh Duy. Sau vài hiệp đấu, hắn phát hiện anh có kỹ thuật bắn súng xuất sắc vượt trội, vượt xa trình độ của người chơi thông thường, liền chủ động bước đến bắt chuyện, trao đổi kinh nghiệm. Mọi chuyện dừng lại ở đó, không có gì đặc biệt.
Sau đó họ lại tình cờ gặp nhau vài lần nữa, nhưng mỗi lần đều nhạt nhẽo, không mấy tiến triển.
Đàm Chiếu đã quen với việc được người khác tâng bốc, nếu đối phương không chủ động, hắn lười kết bạn. Lý do duy nhất khiến hắn nhớ đến Ôn Minh Duy là vì vẻ ngoài quá mức nổi bật của anh.
Dù vậy, đúng như trong hồ sơ đã ghi, Đàm Chiếu gần như không có ham muốn yêu đương, giới tính lại mơ hồ. Ngay cả gương mặt khiến vô số người say mê và mái tóc dài độc đáo của Ôn Minh Duy cũng chỉ khiến hắn liếc nhìn thêm đôi chút rồi thôi.
Phương thức liên lạc của hai người là do Ôn Minh Duy chủ động đề nghị, lấy cớ "lần sau hẹn cậu cùng tập bắn" nên Đàm Chiếu không từ chối.
Thế nhưng, từ khi kết bạn đến nay, Ôn Minh Duy chưa từng gửi một lời mời nào, còn Đàm Chiếu thì chưa bao giờ chủ động liên lạc.
Có thể thấy, con đường theo đuổi Đàm Chiếu của Ôn Minh Duy không hề dễ đi.
Cố Tinh không bình luận gì về chuyện này. Kể xong tin đồn về buổi tỏ tình, thấy Ôn Minh Duy im lặng, hắn cũng thôi không nói nữa, tập trung lái xe.
Khoảng 20 phút sau, họ đến trước cửa quán bar.
Theo thường lệ, mỗi khi Ôn Minh Duy tình cờ gặp Đàm Chiếu, Cố Tinh đều không đi cùng nhưng hôm nay lại khác. Lúc xuống xe, Ôn Minh Duy không bảo hắn đợi bên ngoài, mà chỉ nói: "Cậu cứ về trước đi, tối nay không cần chờ tôi."
Cố Tinh hơi sững lại, rồi đáp khẽ: "Vâng."
Không xa, biển hiệu Cảng Không Đóng Băng nhấp nháy ánh xanh như cực quang, chớp mắt lại chuyển thành tím biếc.
Giữa luồng sáng luân phiên đó, Ôn Minh Duy đơn độc bước vào cửa quán bar.