Chiếc xe Ôn Minh Duy là loại xe hơi nhỏ được thiết kế riêng, bỏ qua các tính năng chống đạn và chống nổ đặc biệt, không gian bên trong xe thực sự không rộng, trần xe lại thấp, khiến một người cao như Đàm Chiếu khó mà xoay sở.
Nhưng giờ này ai còn để ý đến mấy chuyện đó. Không gian chật hẹp và ánh sáng mờ tối khiến bầu không khí thêm phần nóng bỏng.
Ôn Minh Duy bị Đàm Chiếu ép xuống, vai hoàn toàn không thể động đậy. Khi môi họ chạm vào nhau, dường như cả luồng không khí xung quanh cũng ngừng lại trong chớp mắt. Ngay sau đó, là một nụ hôn sâu.
Không có kỹ thuật nhưng khí thế lại áp đảo.
Đàm Chiếu mang theo cơn giận dữ dồn xuống, như thể muốn cắn chết Ôn Minh Duy một lần cho hả nỗi bực tức trong lòng.
Mà hắn thực sự đã cắn, cơn đau rát nơi môi còn chưa kịp dịu xuống, Ôn Minh Duy đã bị siết chặt cằm, buộc phải ngẩng đầu lên. Mái tóc dài mềm mại khẽ run theo từng nhịp thở của chủ nhân, còn trên cao, khuôn mặt lạnh lùng như bóng đen phủ xuống chính là Đàm Chiếu.
“Xin lỗi.” Trong khoảnh khắc đổi hơi, Đàm Chiếu khó chịu phun ra hai chữ.
Ôn Minh Duy khẽ “ưm” một tiếng, còn chưa kịp mở miệng thì môi đã lại bị chặn lấy.
Theo lý mà nói, trong bất kỳ lĩnh vực nào, người thiếu kỹ thuật hay chưa có kinh nghiệm thường sẽ mang tâm lý e dè. Nhưng vị đại thiếu gia này lại không. Hắn không thấy mình hôn tệ chút nào, còn ngang ngược giữ chặt gáy Ôn Minh Duy, tư thế lại thành thạo đến bá đạo.
Thật ra, vừa rồi Ôn Minh Duy định sẽ chấm dứt với Đàm Chiếu. Nhưng tối nay, đầu óc bị tác động bởi thuốc, lý trí không còn rõ ràng, cũng chẳng đủ quyết đoán. Thái độ của anh mang theo chút thử thăm dò, nếu Đàm Chiếu nổi giận rời đi thì thôi, còn nếu hắn ở lại vậy để sau rồi tính tiếp.
Đàm Chiếu cũng đang thử dò xét. Cho đến khi Ôn Minh Duy giơ tay lên ôm lấy eo hắn, sắc mặt hắn mới dần dịu đi.
“Anh run cái gì?”
Đàm Chiếu tạm thời rời khỏi môi anh, phát hiện người trước mặt hình như thực sự rất mệt, ngón tay bấu trên lưng hắn khẽ run, lưng cũng không thể thẳng lên nổi, cả người nom như vừa bị hôn đến mức chân mềm nhũn.
“Không đến mức đó chứ?" Đàm Chiếu siết chặt bàn tay, hạ giọng nói “Anh căng thẳng hay là đang phấn khích?”
“...”
Dù là căng thẳng hay phấn khích, hỏi câu như vậy cũng đủ phá hỏng bầu không khí.
Đúng lúc thuốc đang phát huy tác dụng, chân tay Ôn Minh Duy rã rời, mí mắt nặng trĩu, đến ánh mắt từ hàng mi cong cũng không còn sáng rõ như thường, chỉ còn lại vẻ vương vấn, lười nhác, mang chút mê man mơ hồ.
Cơn giận trong lòng Đàm Chiếu dịu đi phần nào, hừ lạnh một tiếng: “Đừng tưởng có thể nói dối cho qua. Trước hết, nói cho tôi biết mấy hôm trước anh đi đâu, rồi xin lỗi.”
Ôn Minh Duy không trả lời, cánh tay còn lại cũng vòng qua eo hắn. Nhưng vì không còn chút sức lực, cánh tay đó còn trượt xuống một chút. Cơ thể anh nghiêng về phía l*иg ngực người kia, chỉ trong gang tấc môi hai người lại lần nữa chạm nhau.
Đàm Chiếu tuy rằng vẫn đang giận nhưng cũng không né tránh. Ngược lại, mạnh mẽ đoạt lấy thế chủ động, nhờ có “bài luyện” vừa rồi mà lần này rốt cuộc cũng học được chút kỹ xảo, ngoài cắn ra còn biết cách mυ"ŧ lấy, dùng sức cọ xát môi lưỡi.
Trong lòng vẫn còn lửa giận, nên không hề ôn nhu. Hắn tấn công như vũ bão vào trong miệng của Ôn Minh Duy, không ai chỉ dạy nhưng theo bản năng áp chế chiếc lưỡi mềm mại kia, không cho trốn tránh, cũng không cho phản kháng.
Ngoài việc phối hợp, Ôn Minh Duy chẳng làm được gì khác, đôi mắt khép hờ khẽ mở, đối diện ánh mắt sâu thẳm đắm chìm của người kia.
Dù còn chút ngây ngô, nhưng Đàm Chiếu không phải một thiếu niên non nớt, hắn là một người đàn ông đã thực sự trưởng thành.
Ôn Minh Duy bỗng dưng cảm thấy như mình đang bị một con thú săn mồi theo dõi. Chỉ lơ đãng một chút đã bị hắn giữ chặt cằm, nụ hôn trừng phạt tiếp tục sâu hơn, mãnh liệt hơn. Không khí như bị rút cạn, hơi thở trở nên gấp gáp, chóp mũi cũng bắt đầu rịn mồ hôi.
Mà tất cả những điều đó vẫn chỉ là phần dạo đầu.
Ôn Minh Duy lúc này bị thứ thuốc không rõ nguồn gốc kia tra tấn đến mức không còn sức lực, tứ chi đau nhức. Cảm giác khoái lạc từ những nụ hôn sâu hòa lẫn cùng cơn đau do thuốc mang lại, tạo nên một thứ cảm xúc phức tạp, kỳ lạ khiến anh thật sự hưng phấn từ tận sâu trong cơ thể, như thể những tâm tình u ám đè nặng bấy lâu cũng dần được quét sạch.
Anh nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhưng chưa kịp lấy lại nhịp thở, lại bị chặn lại bởi nụ hôn nóng bỏng của đối phương. Trong hơi thở đứt quãng, anh không nhịn được mà gọi một tiếng: “Đàm Chiếu…”
Giọng nói chan chứa khao khát, còn hữu dụng hơn bất kỳ lời giải thích hay xin lỗi nào.
Đàm Chiếu lập tức hôn mãnh liệt hơn, như thể muốn nuốt trọn lấy Ôn Minh Duy. Ánh mắt vẫn gắt gao dán lên người trước mặt, trong con ngươi sâu thẳm hiện rõ du͙© vọиɠ cháy bỏng, không phải sự ngây thơ hay buông thả nào cũng có thể che giấu được.
“Đàm Chiếu...” Ôn Minh Duy lại gọi tên hắn.
Mái tóc dài đã rối tung, những lọn tóc ướt sũng dính vào thái dương ướt đẫm mồ hôi. Gương mặt vốn tái nhợt giờ nhuộm một tầng ửng hồng mơ màng. Cơn đau do thuốc mang lại vô cùng dữ dội, còn kɧoáı ©ảʍ do Đàm Chiếu đem đến cũng nồng nhiệt không kém. Anh không phân rõ bản thân thích cảm giác nào hơn, chỉ biết rằng mình muốn nhiều hơn nữa.
“Đừng gọi nữa,” Đàm Chiếu không nhịn được, cắn lên cổ anh một cái, thấp giọng hỏi: “Thích đến vậy sao?”
“Ưm”
“Ưʍ.”
“Vậy sao lúc nãy còn đuổi tôi đi?”
“Không phải ý đó...”
“Vậy là ý gì?”
“...”
Ôn Minh Duy không trả lời, anh không tựa vào ghế sau, bị Đàm Chiếu nghiêng người ép vào lòng. Nếu thêm chút độ nghiêng, có khi đã thành nằm hẳn xuống, tạo nên một tư thế ám muội hơn nhiều.
Đàm Chiếu đột nhiên nói: “Còn một phút nữa.”
“...Chúc mừng sinh nhật.” Ôn Minh Duy cuối cùng cũng chịu mở miệng, bổ sung thêm một câu, “Thật ra tôi có chuẩn bị quà.”
“Thật không?”
“Ừm.”
“Lấy cho tôi xem.”
“Đợi một lát rồi xem.”
Ôn Minh Duy chưa thấy đủ, lại hôn Đàm Chiếu thêm một cái: “Tiếp tục đã.”
“...”
Vừa rồi hôn đến mức mãnh liệt như vậy mà đại thiếu gia còn chẳng đỏ mặt, vậy mà không biết vì sao lại chịu không nổi câu này. Dù trong xe ánh sáng mờ nhạt, đôi tai đỏ bừng của hắn vẫn không thể che giấu.
Nhưng có những người càng thẹn thùng lại càng cố ra vẻ mạnh mẽ, Đàm Chiếu cố nén cảm xúc, siết chặt gương mặt dưới tay mình, dáng vẻ như một tổng tài bá đạo, ép anh lần nữa tựa vào phần lưng ghế phía sau.
Ôn Minh Duy bị cách làm của Đàm Chiếu chọc cười. Mọi u ám trong lòng đều tan biến, anh mệt mỏi nhưng vui vẻ nhắm mắt lại, hưởng thụ nụ hôn chậm rãi ấy.
“Đừng có mềm nhũn ra như thế.”
Đàm Chiếu chen một câu giữa nụ hôn, “Tôi còn chưa hết giận, lời xin lỗi của anh đâu?”
Ôn Minh Duy lập tức thuận theo: “Xin lỗi.”
“Chỉ vậy thôi à?”
“Sau này sẽ không im lặng, không trả lời tin nhắn nữa.” Ôn Minh Duy nói, “Thật sự tôi có đi dự tang lễ. Một phần là vì không có nhiều thời gian, phần lớn là vì tâm trạng không tốt.”
“Tâm trạng không tốt thì mặc kệ tôi sao?”
“Tôi tưởng cậu...”
Ôn Minh Duy ngập ngừng một chút, “Lúc nào cũng có người bên cạnh, chắc sẽ không để ý đến tôi đến vậy.”
“...Lại nữa.”
Đàm Chiếu nghe xong thì không vui. Nhưng nửa đầu câu hắn không muốn giải thích, nửa sau lại không thể phản bác, chỉ có thể khó chịu trừng mắt nhìn Ôn Minh Duy, dùng một loạt nụ hôn như đếm không được để buộc đối phương im lặng.
“Được rồi, tôi tạm thời cho qua.”
Hôn một hồi, Đàm Chiếu nói: “Nhưng chuyện này chưa xong đâu, tôi tạm ghi lại đã. Nếu có lần sau, tôi sẽ tính gấp đôi. Hiểu chưa?”
Ôn Minh Duy bật cười.
Đàm Chiếu nhìn anh một lát rồi hỏi: “Ai mất?”
“...”
Ôn Minh Duy cúi đầu: “Một người bạn.”
“Bạn cùng tuổi sao?”
Đàm Chiếu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc bên thái dương của Ôn Minh Duy, như muốn an ủi.
“Tuổi còn trẻ... đúng là dễ khiến người ta khó chịu. Nhưng anh còn có cuộc sống của mình, buồn một chút là được rồi, đừng để người khác ảnh hưởng đến bản thân quá nhiều.”
“...”
Mấy lời dịu dàng thế này đúng là chẳng giống phong cách của thiếu gia chút nào. Bản thân hắn cũng thấy nói chuyện an ủi không được tự nhiên, hơi lúng túng: “Nghe thấy chưa?”
“Ừm.” Ôn Minh Duy thấp giọng đáp.
Đàm Chiếu hỏi tiếp: “Quà đâu?”
“Ở trong nhà, chúng ta vào rồi xem.”
Ôn Minh Duy nói rồi định đứng dậy, nhưng thuốc vẫn còn tác dụng, anh không nhấc người nổi. Bị ánh mắt nghi ngờ của Đàm Chiếu quét qua, anh chỉ biết thở dài một hơi: “Không động đậy nổi.”
Không một chút hổ thẹn, anh dựa hẳn lên vai đối phương: “Vừa rồi cậu hôn dữ quá, chân tôi mềm hết rồi.”
Đàm Chiếu: “...”
Tuy trước đó từng đoán theo hướng này, nhưng nghe chính miệng anh thừa nhận lại là chuyện hoàn toàn khác.
Đàm Chiếu cũng không hoàn toàn chắc chắn, nghi ngờ rằng đối phương đang cố tình làm nũng. Nhưng chuyện đã đến nước này, để anh làm nũng một chút cũng chẳng sao.
“Được thôi.” Thiếu gia xuống xe, cúi người từ bên ngoài cửa, đưa hai tay ra bế bổng Ôn Minh Duy lên.
Là tư thế bế kiểu “công chúa” tiêu chuẩn.
Đàm Chiếu vốn quen thuộc với các hoạt động như đua xe, trượt tuyết, chơi bóng, môn nào cũng giỏi, thể lực đương nhiên vượt trội so với Ôn Minh Duy – người suốt ngày ru rú trong nhà, đến nắng còn không chiếu được vào người. Bế anh lên chẳng tốn chút sức nào, từ bãi đậu xe đi đến trước cửa biệt thự một mạch mà không thở dốc lấy một lần.
Ôn Minh Duy thì lại hoàn toàn yên tâm, thoải mái điều chỉnh lại tư thế nằm trong lòng hắn, kéo mái tóc dài bị đè ra ngoài, còn ngáp một cái. Nếu quãng đường dài hơn một chút, có khi anh đã dựa vào vai Đàm Chiếu ngủ luôn rồi.
Lúc này đã qua nửa đêm. Trên cao là vầng trăng khuyết mờ ảo, sương đêm dày đặc phủ kín khu vườn. Ôn Minh Duy ngửi hương thơm ẩm ướt trong không khí, bất chợt kéo cà vạt trước ngực Đàm Chiếu, hỏi: “Hiện tại chúng ta là quan hệ gì?”
Đàm Chiếu khựng lại bước chân. Trong ba giây im lặng ngắn ngủi, hắn cố nghĩ ra một lý do kiểu “bạn bè bình thường cũng có thể hôn nhau”, nhưng thất bại. Thế là bình tĩnh hỏi ngược lại: “Anh nói xem?”
Ôn Minh Duy mỉm cười: “Có đúng như tôi nghĩ không?”
“Anh nghĩ là thế nào?”
“Chính là điều mà tôi cũng đang nghĩ lúc này.”
“...”
“Câu đố mẹo này vui lắm à?”
Đàm Chiếu cuối cùng cũng bước đến trước cửa nhà. Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của quản gia và trợ lý Cố, hắn vẫn giữ nguyên sắc mặt, bế Ôn Minh Duy lên bậc thềm, vào nhà, khí chất vững vàng, mặt không đổi sắc.
“Ôn Minh Duy.”
“Hửm?”
“Tôi miễn cưỡng chấp nhận lời theo đuổi của anh, làm bạn trai tôi đi.”