- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Tình Cảm
- Chim Treo
- Chương 20
Chim Treo
Chương 20
Ôn Minh Duy bảo không có ở đó, Cố Tinh tự nhiên cũng đáp lại là không có.
Hắn uyển chuyển thêm chút lời, nói: “Minh Duy tạm thời không ở cạnh tôi, ngài ấy sẽ liên lạc với cậu sau.”
Thế nhưng câu nói còn chưa dứt, Đàm Chiếu đã cạch một tiếng cúp máy.
Chỉ dựa vào tốc độ gác máy, cũng đủ thấy hắn chẳng còn kiên nhẫn, đến một giây cũng không muốn đợi thêm.
Cố Tinh quay đầu liếc nhìn Ôn Minh Duy một cái, người sau như thể không có chuyện gì xảy ra, chỉ lạnh nhạt chỉ đường: “Chúng ta đi ăn trước đi, lát nữa quay về.”
Ban đầu, Cố Tinh còn chưa hiểu câu “lát nữa quay về” là ý chỉ quay lại chỗ ở hay quay lại Tây Kinh, nhưng thực nhanh đã có câu trả lời...
Ngày hôm sau Ôn Minh Duy lưu lại thêm một hôm, đến ngày 15 mới mang theo di vật của Giản Thanh Tranh rời khỏi Long Đô, quay về nhà.
Trong hai ngày này, Ôn Minh Duy không hề nhắn cho Đàm Chiếu một chữ, Đàm Chiếu cũng không chủ động liên lạc lại.
Cố Tinh không rõ việc Ôn Minh Duy làm vậy rốt cuộc là có ý gì, thoạt nhìn thì chẳng giống một phần trong kế hoạch, mà giống như anh đã thật sự mệt mỏi, không còn sức đâu mà đối phó với Đàm Chiếu nữa.
Thật ra, lý do tại sao Ôn Minh Duy xem Đàm Chiếu như người thay thế, Cố Tinh là người rõ nhất.
Và hắn cũng biết, mấy năm trước Ôn Minh Duy âm thầm theo dõi Đàm Chiếu là vì lý do này, còn đến tận năm nay mới bắt đầu chủ động theo đuổi, cũng là vì năm nay Đàm Chiếu 24 tuổi.
Giản Thanh Tranh qua đời khi 24 tuổi, mà Đàm Chiếu ở độ tuổi này là giống anh ta nhất.
Ôn Minh Duy vốn luôn bài xích những rắc rối mà mối quan hệ thân mật mang lại, không định tiến lại gần Đàm Chiếu, nhưng rốt cuộc vẫn không kìm được, cố giữ lấy bóng hình ở tuổi hai mươi tư ấy.
Hôm nay là ngày 15 tháng 8, Đàm Chiếu 25 tuổi.
Cái tuổi ấy, người trong ký ức của Ôn Minh Duy vĩnh viễn chẳng thể chạm tới được nữa.
Chỉ nghĩ đến điều đó thôi, cũng đủ để Ôn Minh Duy không còn tâm trạng đâu mà mừng sinh nhật cho Đàm Chiếu. Cố Tinh thậm chí còn hoài nghi, có khi nào anh đã quyết định dừng lại tại đây, không tiến xa thêm với Đàm Chiếu nữa?
Thế nhưng loại chuyện này người ngoài không thể dò hỏi được, mà nét mặt của Ôn Minh Duy thì gần như không bao giờ thay đổi, cũng không hé lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Họ rời Long Đô, quay về Tây Kinh vào chiều ngày 15.
Vì có việc gấp cần giải quyết, Giản Tâm Ninh đã bay về trước, trong xe chỉ còn lại Ôn Minh Duy và Cố Tinh.
Cố Tinh im lặng lái xe, Ôn Minh Duy còn yên tĩnh hơn, suốt quãng đường gần như không mở miệng lấy một câu, trên ghế sau chỉ có tiếng lật trang giấy khẽ khàng vang lên.
Anh đang đọc một trong những món di vật của Giản Thanh Tranh — một quyển sổ nhật ký.
Tạm gọi là nhật ký, chứ thật ra bên trong không có gì quá riêng tư hay không thể để ai thấy.
Giản Thanh Tranh thích ghi chép lại những chuyện thường ngày, mà phần lớn đều liên quan đến Ôn Minh Duy.
Ví dụ như: “Hôm nay đi với Minh Duy tới chỗ nọ, món đặc sản ở đó cậu ấy rất thích, mua hai phần bảo là cho tôi, kết quả cuối cùng đều bị cậu ấy ăn hết.”
Hay là: “Hôm nay hẹn gặp lúc mười giờ, Minh Duy vì tôi đến trễ một phút mà giận rồi, thật nghiêm khắc, cũng thật đáng yêu.”
Phía sau còn vẽ một mặt cười, ghi thêm một câu: “Tôi biết lỗi rồi.”
...
Những đoạn nhật ký này, Ôn Minh Duy đã đọc không biết bao nhiêu lần, gần như thuộc lòng từng câu từng chữ, nhưng vẫn cảm thấy mỗi lần đọc lại đều như mới, mỗi năm một cảm giác khác biệt.
Khác biệt lớn nhất là mấy năm trước đọc, đau lòng đến không thở nổi; còn bây giờ, lại không nhịn được suy nghĩ: trong mắt Giản Thanh Tranh, sao anh lại vừa đáng yêu vừa trẻ con như vậy? Người đó thật sự là anh sao? So với ấn tượng về chính mình, hoàn toàn không giống chút nào.
Anh luôn thấy mình trưởng thành sớm, tâm cơ kín đáo, tham vọng lớn nhưng ít nói, khô khan và vô vị, quyết không bỏ cuộc khi chưa đạt được mục đích. Nói chung chẳng liên quan gì đến hai chữ “đáng yêu” hay “trẻ con”.
Việc Ôn Minh Duy trăn trở điều này, không hẳn là vì muốn biết năm đó Giản Thanh Tranh có thật sự thích anh không, chủ yếu là bởi chính anh cũng bắt đầu không nhận rõ được mình nữa.
Mà cái tình trạng “không nhìn rõ chính mình” ấy, thật ra đã kéo dài nhiều năm rồi.
Một người sống thì không thể không có tính khí, mà tính khí là sự phản chiếu của bản tính.
Ví dụ như Đàm Chiếu là người rất dễ nổi giận, chỉ cần gặp chút chuyện không vừa ý là mặt lập tức lạnh tanh, nghiêm trọng hơn thì sẽ nói lời cảnh cáo, từng biểu cảm, từng câu nói đều đang phơi bày sở thích, suy nghĩ và cả giới hạn của hắn.
Người càng dễ nổi giận thì lại càng dễ đoán, chính là kiểu người “tâm cơ chưa đủ sâu”.
Còn Ôn Minh Duy thì ngược lại. Không có tính khí, không nổi nóng, không chỉ khiến người ngoài không đoán nổi bản tính của anh, mà ngay cả bản thân anh cũng dần không nhận ra chính mình nữa. Ngoài những lúc đau đớn, anh hiếm khi thật sự cảm nhận được sự tồn tại của bản thân.
Trước đây, anh từng cùng người khác thảo luận về vấn đề tồn tại.
Đối phương là hội trưởng hội Tông Lý, người đã từng tặng anh một bức tranh, một vị học giả tạp môn, mang theo bức Bức Màn Maya đến tận cửa, còn chưa đưa ra đã quả quyết rằng anh nhất định sẽ thích.
Quả nhiên, về sau Ôn Minh Duy có thích nhưng đó là chuyện sau này.
Lúc đó, Ôn Minh Duy từng nói rằng nỗi đau có thể khiến cảm giác "tồn tại" trở nên rõ rệt hơn. Hội trưởng không hiểu, anh liền đưa ra một ví dụ đơn giản trực diện: con người bình thường sẽ không chú ý đến sự tồn tại của tay hay chân mình, vì đã quá quen thuộc, không có cảm giác gì. Nhưng nếu một ngày nào đó, tay hoặc chân của bạn bị chặt đứt, bạn sẽ cảm nhận được rõ ràng trong cơn đau rằng nó không còn tồn tại nữa.
Không tồn tại chính là một hình thức phản chiếu của tồn tại.
Khi Ôn Minh Duy nói những lời đó, sắc mặt không đổi, còn hội trưởng thì mồ hôi lạnh túa đầy sau lưng. Dù làm trong ngành tôn giáo, ông ta không phải là kẻ mắc bệnh tâm thần. Nhưng mỗi lần trò chuyện với Ôn Minh Duy - gần như có chiều hướng bệnh lý - luôn khiến ông ta cảm thấy áp lực nặng nề.
Cũng may hội trưởng là người có kinh nghiệm phong phú. Không hẳn là hoàn toàn không thể hiểu được.
Ông cho rằng căn nguyên vấn đề của Ôn Minh Duy là ở chỗ không có gì để bận tâm.
Bạn yêu một đóa hoa, khi nó bị người khác hái mất, bạn sẽ tiếc nuối.
Bạn yêu một người, khi người đó bị người khác cướp đi, bạn sẽ ghen tuông.
Chính sự tiếc nuối và ghen tuông ấy giúp bạn nhận ra ham muốn của mình, từ đó cảm nhận được sự tồn tại của bản thân.
Nhưng nếu bạn không quan tâm đến bông hoa đó, cũng không để tâm người kia, không có tiếc nuối, chẳng hề ghen tuông, thì nội tâm mãi mãi phẳng lặng như giếng cổ, đương nhiên sẽ không thể chạm tới bản ngã. Khi đó, chỉ còn cách tạo ra nỗi đau, dùng nỗi đau tự thân gây nên để tìm kiếm một chút cảm giác tồn tại ở cấp độ sinh lý.
Vì vậy Ôn Minh Duy luôn phải dùng thuốc, hội trưởng cũng đại khái đoán được anh đang dùng loại gì.
Hôm đó trò chuyện quá sâu, không kịp kìm lại, hội trưởng buột miệng nói một câu: “Nếu như chẳng có gì khiến cậu bận tâm, vậy cậu sống vì điều gì?”
Ôn Minh Duy khựng lại một chút, không trả lời.
Hội trưởng biết mình đã quá đường đột, sau đó một thời gian dài không dám đến tìm anh. Lần sau gặp lại, là lúc ông mang tặng bức tranh Bức màn Maya.
Chuyện “sống” hay “chết” mà đối phương nhắc đến, vốn dĩ không phải điều Ôn Minh Duy thường suy nghĩ tới.
Nhưng hôm nay lại không giống mọi khi. Một người vừa qua giỗ, một người khác đang đón sinh nhật — khoảng cách giữa sống và chết, bất quá chỉ là mười tiếng đồng hồ xe chạy.
Anh đi từ nơi này đến nơi kia, sự bôn ba ấy dường như chỉ là để đem một chút tử khí trong ký ức truyền sang cho một người sống, khiến người đó cũng bị nhuốm mùi mốc meo của quá khứ, trở thành một phần trong cơn đau mà anh dùng để tìm kiếm cảm giác tồn tại.
Nhưng hình như chuyện đó không thật sự cần thiết.
Người đã chết thì đã chết rồi.
Người còn sống, cứ sống cho tốt.
Còn anh, một kẻ nửa sống nửa chết, thật ra không thuộc về bên nào cả.
Nhưng nghĩ mấy chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Ôn Minh Duy tinh thần mỏi mệt, buông thả để suy nghĩ trôi nổi khắp nơi. Mãi đến khi sực nhận ra, lý do khiến mình suy nghĩ lan man như vậy, là vì mấy ngày nay đã ngưng thuốc. Chỉ cần rời xa thuốc, tinh thần anh liền trở nên không ổn định.
Ôn Minh Duy liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này đã hơn mười giờ đêm, bóng đêm phủ kín.
Dựa vào cảnh vật xung quanh, họ sắp vào thành phố Tây Kinh, chắc khoảng một tiếng nữa là đến nhà.
Anh ngồi thẳng dậy một chút, hỏi Cố Tinh đang lái xe phía trước: “Trong xe có thuốc không?”
“...”
Cố Tinh nghe vậy sửng sốt, theo phản xạ giảm tốc độ, hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Ôm Minh Duy nói: “Không có gì, tôi thấy hơi khó chịu, đưa tôi hai viên thuốc bất kỳ cũng được, tôi nhớ là trong xe có.”
Cố Tinh im lặng một lát, dùng một tay lục tìm trong hộc đựng đồ, cầm lọ thuốc lên xem mã số, nói: “Là thuốc dự phòng từ mấy đợt trước, dùng bây giờ có thể không phù hợp...”
“Không sao, đưa tôi.”
Ôn Minh Duy không thèm nhìn, tùy tiện đổ ra hai viên, uống cùng nước do Cố Tinh đưa, sau đó nhắm mắt ngủ.
Anh không yêu cầu Cố Tinh đưa mình đến gặp Đàm Chiếu. Xe tiến vào nội thành, Cố Tinh tự nhiên lái về phía Hải Uyển.
Giấc ngủ này tạm coi là yên ổn, điều bất ngờ là anh nằm mơ. Mơ thấy không phải Giản Thanh Tranh, mà là Đàm Chiếu.
Là lần đầu tiên họ gặp lại sau nhiều năm, khi Đàm Chiếu đã trưởng thành.
Hôm đó cũng là ngày giỗ của Giản Thanh Tranh, cũng là một đêm tăm tối như thế này.
Nhưng giấc mơ còn chưa kịp dệt nên, chưa kịp đưa anh trở lại khung cảnh khó quên của năm xưa, xe bất ngờ phanh gấp, Ôn Minh Duy trong lúc ngủ mơ bị quán tính đẩy về phía trước, giật mình tỉnh dậy.
Vài giây sau, anh chậm rãi mở mí mắt nặng trĩu, nhìn về phía trước.
Đã hơn mười một giờ, trước mặt là con đường nhỏ của khu dân cư Hải Uyển, cách nhà anh cũng không còn xa nữa.
Dưới ánh đèn đường mờ nhạt giữa đêm khuya, có một người đang đứng giữa đường: áo sơ mi trắng, quần tây đen, cà vạt nới lỏng tùy tiện, trông có phần uể oải. Nhưng khuôn mặt dưới ánh đèn xe lại lạnh lùng lạ thường, bên tai trái ánh lên tia sáng từ viên kim cương, ngoài Đàm Chiếu thì còn ai?
Lúc này Ôn Minh Duy mới thực sự tỉnh táo, không ngờ lại gặp Đàm Chiếu ở đây. Anh trầm mặc một lát, rồi dặn dò Cố Tinh: “Dừng xe ở đây, cậu về trước đi.”
Anh đưa cái hộp đựng di vật từ hàng ghế sau ra phía trước: “Mang cái này theo.”
Cố Tinh gật đầu rồi tắt máy rời đi.
Đèn xe vụt tắt, xung quanh chỉ còn ánh sáng lờ mờ từ đèn đường, Đàm Chiếu như một đám mây âm u, khí thế nặng nề không thể đè nén được lan từ vài mét xa đến thẳng trước mặt Ôn Minh Duy.
Nhưng anh không nhúc nhích, cũng không nói lời nào, như thể mở miệng trước là sẽ thua cuộc.
Ôn Minh Duy vốn không quan tâm thắng thua, anh muốn xuống xe nói chuyện với Đàm Chiếu vài câu, nhưng có lẽ do tác dụng của thuốc vừa uống, lúc ngồi dậy bất ngờ tay chân run rẩy, lại không đứng lên nổi.
Anh đẩy cửa xe, nói vọng ra ngoài: “Lên xe không?”
Đàm Chiếu cũng không nhúc nhích. Hai người cứ giằng co như vậy khoảng một phút, Ôn Minh Duy lại hỏi lần nữa, lúc này Đàm Chiếu mới bước đến, sắc mặt khó coi, mở cửa xe, ngồi xuống cạnh anh.
“Ra là anh còn sống.” Đàm Chiếu trào phúng nói.
“Bận chút chuyện.”
“Bận lắm sao?.” Đàm Chiếu nhai kỹ lời biện bạch đó, “Bận đến mức mấy ngày không đυ.ng vào điện thoại, quà sinh nhật hứa tặng cũng không gửi, nhờ trợ lý nói vài câu lấy lệ rồi giả chết, chơi trò mất tích.”
“...”
“Anh theo đuổi tôi không được nên bỏ cuộc? Hay là muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt? Anh xem tôi là cái gì hả, Ôn Minh Duy?”
Đàm Chiếu đột nhiên túm lấy tay anh, mu bàn tay nổi gân xanh, viền mắt dường như cũng ửng đỏ, nhưng ánh sáng trong xe quá yếu, không nhìn rõ.
Ôn Minh Duy không trả lời.
Lẽ ra anh nên cười như mọi khi, dùng những kỹ xảo dỗ dành thành thục của mình để dỗ dành Đàm Chiếu, đại thiếu gia bề ngoài cứng rắn, nhưng ánh mắt nhìn anh lại giống như một chú chó nhỏ không nơi nương tựa. Nếu hôm nay không được anh thu nhận, sau này biết phải đi đâu.
Nhưng Ôn Minh Duy cười không nổi, suy nghĩ cũng trở nên chậm chạp, mãi sau mới lên tiếng: “Tôi đi dự tang lễ một người bạn.”
Vừa nói, vừa tự hỏi có cần tiếp tục giải thích không. Nghĩ mãi không ra kết quả, nửa câu sau liền buột miệng thốt ra: “Rất bận, tâm trạng cũng không tốt.”
“Ồ."
Đàm Chiếu ngắt lời: “Tùy anh nói sao thì nói, tôi không để bụng.”
Ôn Minh Duy quả nhiên im lặng không biện minh gì thêm, Đàm Chiếu thấy vậy thì nghẹn lời: “Anh có thái độ gì vậy? Không nói đến quan hệ giữa chúng ta, làm người sao có thể thất hứa như thế?”
“...”
“Anh hứa sẽ cùng tôi đón sinh nhật mà lại cho tôi leo cây, không quà cũng được đi, đến một câu ‘sinh nhật vui vẻ’ cũng không có? Anh sắp chết rồi hay gãy tay gãy chân gì sao, mà đến vài cái chữ cũng không gõ nổi?!”
Dù là Đàm Chiếu nổi tiếng nóng tính cũng chưa từng giận dữ đến mức này, tức đến mức vai run bần bật, cằm cũng run lên. Khuôn mặt lạnh lùng bị ánh sáng xuyên qua cửa xe chiếu rọi, quanh mắt lại phủ một tầng hơi nước, như sắp khóc.
Có chút chật vật.
Hắn không nên đến tìm Ôn Minh Duy. Gần đây hắn luôn ở thế yếu, tôn nghiêm cũng khó lòng vãn hồi.
Hắn gắng gượng trấn tĩnh lại, sắc bén nói: “Anh không định theo đuổi tôi.”
“Tôi nhìn ra được, tôi đâu có mù. Đã như vậy thì chia tay trong hòa bình đi, tôi cũng không nên nói lời quá đáng, thôi, tôi đi đây.”
Đàm Chiếu che đi vẻ mặt, đẩy cửa xe, định rời đi với tư thế thật tiêu sái, nhưng khi một chân vừa bước ra ngoài, tay áo lại bị ai đó kéo lại, người phía sau đột nhiên lên tiếng.
“Đúng vậy, tôi không muốn theo đuổi cậu nữa.”
Đàm Chiếu khựng lại.
“Bởi vì theo đuổi cậu vốn không có kết quả gì,” Ôn Minh Duy bất ngờ nói, “Tôi không cảm nhận được một chút thích hay quan tâm nào từ phía cậu.”
“...”
Tay Đàm Chiếu đang đặt lên cửa xe từ từ thu lại, quay đầu một cách cứng nhắc.
“Trước đây cậu từng nói với tôi, những người theo đuổi cậu đều dễ dàng từ bỏ, không theo được thì đổi đối tượng. Cậu khinh thường họ, nói họ không phải tình yêu đích thực. Cho nên cậu bắt tôi phải vượt qua hàng loạt thử thách. Nhưng xem ra, tôi cũng không phải là tình yêu đích thực của cậu, không kiên trì nổi đến ngày đó, xin lỗi.”
“...”
Ôn Minh Duy cúi đầu, ánh sáng lờ mờ khiến không nhìn rõ nét mặt, nhưng vẻ u sầu của anh không giống đang diễn, trạng thái toàn thân đều rất tệ, ngay cả sợi tóc cũng rũ rượi, đáng thương.
Đàm Chiếu ngẩn người trong chốc lát, rồi bực bội không hiểu nổi - Anh ta buồn cái gì chứ?
Chẳng lẽ người bị đối xử lạnh nhạt mấy ngày, bị cho leo cây đúng ngày sinh nhật lại là anh ta?
Thậm chí đến bây giờ, Ôn Minh Duy vẫn chưa mở miệng nói một câu đơn giản là “chúc mừng sinh nhật”.
Hắn đã đợi suốt cả ngày ở đây, nghĩ rằng Ôn Minh Duy sẽ quay về sớm, dù có bận thế nào cũng sẽ không quên ngày sinh nhật của hắn, nhưng kết quả thì sao?
Chỉ đổi lại được câu: “Tôi không cảm nhận được chút yêu thương nào từ cậu”
“Tôi cũng không phải là tình yêu đích thực.”
“Xin lỗi.”
Đàm Chiếu tức đến phát điên, cảm thấy nếu mình không làm gì đó thì sẽ giống như một quả bóng bị bơm căng quá mức, bụp một tiếng là nổ tung.
Hắn mặt lạnh, đẩy Ôn Minh Duy ra ghế sau, ngón tay luồn vào mái tóc dài của đối phương, giữ lấy sau gáy, tức giận hôn xuống.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Tình Cảm
- Chim Treo
- Chương 20