Chương 19

Ôn Minh Duy nói với Đàm Chiếu sẽ về Tân Châu vào ngày mai, nhưng thực ra ba ngày sau anh mới xuất phát.

Ba ngày đó Ôn Minh Duy ở nhà mình, vẫn giữ liên lạc với Đàm Chiếu nhưng không thường xuyên nhắn tin, tạo cảm giác như đang bận rộn công tác, không có thời gian trả lời. Trùng hợp là Đàm Chiếu cũng đang bận, không thể suốt ngày dán mắt vào điện thoại, nên giữa hai người xem như yên ổn.

Từ giữa tháng trước đến giờ, Ôn Minh Duy đã hơn nửa tháng chưa về nhà. Lần này quay về chủ yếu là để chép kinh văn và sắp xếp lại di vật của Giản Thanh Tranh.

Đây là việc anh luôn làm mỗi năm trước ngày giỗ.

Kinh văn có một bộ Phật kinh và một bộ Đạo kinh, không có quy định đặc biệt nào. So với việc cầu phúc cho người đã khuất, đúng hơn là Ôn Minh Duy muốn mượn quá trình chép kinh để tĩnh tâm, gạt bỏ những suy nghĩ trần thế, sau đó mới có thể giữ được trạng thái tinh thần tốt khi quay về cố hương, đối mặt với ngôi mộ lạnh lẽo kia.

Nhưng bất kể nội tâm có bao nhiêu gợn sóng, vẻ ngoài của anh vẫn luôn bình thản, người ngoài không nhìn ra được gì.

Ngày 12 tháng 8, cũng là ngày trước giỗ của Giản Thanh Tranh, Ôn Minh Duy rời nhà, Cố Tinh lái xe, Giản Tâm Ninh đi cùng, đi theo tuyến cao tốc Kinh - Tân trở về Tân Châu.

Chặng đường khoảng mười tiếng, rõ ràng không tiện bằng đi máy bay, nhưng Ôn Minh Duy muốn ngắm phong cảnh ven đường khi trở về Tân Châu.

Đó là một con đường ven biển, đường bờ biển quanh co khúc khuỷu. Khi khung cảnh quen thuộc dần hiện ra trong tầm mắt, mấy người trong xe đồng loạt trầm mặc..

Tân Châu là cố hương, cũng là vùng đất chất chứa đau thương.

Năm đó Ôn Minh Duy lựa chọn dọn đi, một phần là để thể hiện với Nguyên soái quyết tâm rời xa tranh đấu, một phần khác là vì quá chán ngán với làn gió biển ẩm ướt của vùng đó, muốn đổi môi trường để chữa lành vết thương.

Sau khi rời đi, mỗi năm anh về Tân Châu chẳng được mấy lần, cũng thật sự chẳng còn gì lưu luyến.

Lần này về, Ôn Minh Duy cắt đi một đoạn tóc dài khoảng mười centimet, dùng dây da buộc lại bỏ vào rương đựng di vật của Giản Thanh Tranh, chuẩn bị ngày mai khi hóa vàng sẽ đốt cùng.

Di vật không phải đốt hết, thói quen của Ôn Minh Duy là mỗi năm chọn một phần đem đốt, phần còn lại đem về nhà, lại khóa kỹ trong tủ đồ, đợi đến năm sau.

Năm nay là năm thứ chín. Theo phong tục tang lễ ở Tân Châu, các năm ba, năm sáu, năm chín mang ý nghĩa đặc biệt.

Năm thứ ba sau khi mất được gọi là “ngày hồi hồn” nghĩa là linh hồn người đã khuất trở về nhân gian một lần cuối cùng, để nói lời tạm biệt với thân nhân, bạn bè.

Còn năm thứ sáu và thứ chín được gọi là “Ngày mở mắt”. Cái gọi là “mở mắt” là chỉ việc làm pháp sự để nhìn trộm tình hình chuyển thế của người chết.

Lúc này, pháp sư thường sẽ nói với người nhà: anh ấy giờ sống rất tốt, không cần lo lắng v.v.. Bản chất là một kiểu an ủi tâm lý dựa vào tín ngưỡng mê tín.

So với những khu vực khác trong Liên Minh, Tân Châu là một vùng đất mà văn hóa tôn giáo đặc biệt phát triển mạnh.

Đại khái vì năm xưa hắc bang ở đây hoành hành, nhiều người đã vấy máu trên tay, tạo nghiệp nặng nề. Cũng vì thế, họ càng tin tưởng vào việc tích đức, hoặc vì muốn xoa dịu nỗi ám ảnh do từng sát hại đồng loại mà khát vọng được cứu rỗi từ tôn giáo.

Khi còn nhỏ sống tại nhà cũ của gia tộc Ôn, Ôn Minh Duy đã quen với việc thấy rất nhiều loại tượng Phật.

Những tượng Phật đó được đặt trong phòng ngủ, phòng khách, thậm chí cả hành lang. Dưới ánh mặt trời, ánh trăng, ánh sáng điện và đèn neon đan xen, chúng hiện ra đủ loại thần sắc – khi thì mỉm cười, khi thì giận dữ, lúc lại lãnh đạm hay từ bi, trở thành bối cảnh không thể thiếu trong những giấc mơ về sau của Ôn Minh Duy, khó mà kể hết.

Nhưng năm nay, dù là giỗ chín năm của Giản Thanh Tranh, Ôn Minh Duy cũng không định làm pháp sự “mở mắt”, sáu năm trước cũng không làm.

Những việc như vậy từ trước tới nay đều do anh quyết định.

Cha mẹ của Giản Thanh Tranh đã mất, thân thích trực hệ chỉ còn lại một cô em gái là Giản Tâm Ninh.

Tuy là em ruột nhưng thật ra Giản Tâm Ninh lại là người tỉnh táo hơn Ôn Minh Duy. Cô thường an ủi anh, hi vọng anh có thể buông bỏ quá khứ để hướng đến một tình cảm mới trong tương lai.

Nhưng vì là quan hệ cấp trên cấp dưới, nên lời an ủi của cô cũng chỉ dám nói một cách uyển chuyển. Ôn Minh Duy nghe xong thường cũng không có phản ứng gì, dần dà, Giản Tâm Ninh cũng không nói thêm nữa.

Thật ra sự bình tĩnh hiện giờ của Ôn Minh Duy chỉ mới có được vài năm gần đây. Những năm đầu, vào ngày giỗ, anh vẫn không kiềm được cảm xúc, có khi ngồi cả ngày trước mộ, đến khi về nhà thì đôi mắt đỏ hoe.

Sau này vì sao anh có thể bình tĩnh hơn, ngoài lý do thời gian có thể chữa lành, thì...

Giản Tâm Ninh không khỏi nhớ đến Đàm Chiếu - người đàn ông bị xem như là thế thân. Có thể hắn cũng đã đóng góp một phần nào đó trong việc giúp Ôn Minh Duy thay đổi.

Đúng lúc này, cô quay sang nhìn Ôn Minh Duy thì điện thoại anh đột nhiên đổ chuông, là Đàm Chiếu gọi đến.

Ôn Minh Duy liếc nhìn cái tên đang nhấp nháy trên màn hình, rồi bắt máy.

“Anh vẫn còn ở Tân Châu?”

Đầu dây bên kia vang lên giọng nam không vui: “Mấy ngày rồi, bận cái gì mà lâu thế?”

Ôn Minh Duy không nói mình còn chưa tới Tân Châu, chỉ khéo léo hỏi lại: “Cậu nhớ tôi à?”

Quả nhiên, Đàm Chiếu không truy vấn anh đã về từ khi nào, tỏ ra không hề để tâm: “Ai nhớ anh? Tôi chỉ bị mấy lão già trong hội đồng quản trị làm cho bực mình, tiện tìm ai đó tám vài câu thôi.”

“Được.” Ôn Minh Duy khẽ cười: “Bên tôi đang rất bận, chỉ có thể nói chuyện với cậu năm phút.”

“Vậy thì anh cúp máy luôn cho rồi.”

Ôn Minh Duy: “Nhưng mà tôi nhớ cậu, hôm nay cậu ăn gì rồi?”

“Không nhớ nữa, đại khái ăn tạm mấy miếng.”

Đại thiếu gia đang mong ngóng sinh nhật sắp tới, sốt ruột hỏi dò: “Chuẩn bị quà xong chưa? Anh biết tôi rất kén chọn mà, tặng không vừa ý là tôi không nhận đâu.”

Lại nói thêm: “Không cần đắt tiền, nhưng phải độc đáo thể hiện được tấm lòng của anh.”

“...”

Đàm Chiếu nói năng kiểu tổ tông như vậy, Ôn Minh Duy chưa kịp phản ứng gì thì người đang nghe lỏm bên cạnh là Giản Tâm Ninh đã nhíu mày, thầm nghĩ: thì ra tính tình cậu ta là kiểu này, hoàn toàn không giống chút nào với anh cô.

Nếu chỉ có gương mặt giống nhau, mà tính cách lại khác một trời một vực, Ôn Minh Duy chẳng lẽ không thấy “tụt mood” sao?

Nhưng xem ra Ôn Minh Duy không để ý. Anh vẫn bình tĩnh đáp vài câu, lại trò chuyện linh tinh thêm đôi chút với Đàm Chiếu, canh đúng năm phút rồi dứt khoát cúp máy. Từ đầu tới cuối, giọng điệu anh không hề dao động.

Lúc này xe đã vào nội thành Long Đô, Giản Tâm Ninh nhịn một chút, rồi vẫn không nhịn được mà hỏi: “Anh, tính cách của cậu ta có phải khác quá không?”

“...” Vẻ mặt Ôn Minh Duy khựng lại, không trả lời.

Giản Tâm Ninh nói xong liền hối hận. Cô muốn nói thêm một câu cho đỡ gượng nhưng lại không biết phải nói gì, đành nhìn ra ngoài cửa sổ, đổi chủ đề: “Hình như sắp đến rồi, lát nữa mình đi đâu trước?”

Ôn Minh Duy: “Về nhà em đi, tối nay anh ngủ ở phòng Thanh Tranh, sáng mai sẽ đi viếng mộ.”

“Được.”

Giản Tâm Ninh lau mồ hôi trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng thở ra.

**

Ngày hôm sau, khi Ôn Minh Duy cùng mọi người đến nghĩa trang, thì Đàm Chiếu cũng đã có mặt ở công ty, bắt đầu một ngày làm việc mới.

Sinh nhật của hắn là ngày 15 tháng 8.

Lý do Đàm Chiếu để tâm đến sinh nhật năm nay như vậy, vì đây là lần đầu tiên trong đời không ai tổ chức sinh nhật cho hắn.

Nhưng hắn không nói thẳng, cũng không biết Ôn Minh Duy có hiểu được không.

Thế nào gọi là tổ chức sinh nhật?

Người bình thường có lẽ không có khái niệm rõ ràng nhưng với Đàm Chiếu, mỗi dịp sinh nhật đều giống như một lễ hội lớn. Ai có chút quan hệ với hắn đều tìm trăm phương ngàn kế để có mặt trong bữa tiệc sinh nhật, tặng hắn một câu “sinh nhật vui vẻ” mà hắn vốn chẳng mấy bận tâm và món quà mà đến năm sau hắn cũng lười bóc ra xem.

Lời chúc quá nhiều, quà tặng cũng quá nhiều. Thế giới của hắn luôn tràn ngập tình yêu và sự vây quanh, đến mức nếu dang tay ra đón nhận thì cũng không thể ôm xuể.

Nhưng năm nay thì khác hẳn.

Ông nội đã mất, vị trí của hắn trong gia đình tụt dốc không phanh, cơ hội nắm quyền trong tay cũng dần trở nên mong manh.

Đặc biệt là sau khi bị bác cả âm thầm ra tay cắt đứt gần hết các mối quan hệ, những chú bác cô dì ngày xưa hễ thấy hắn là khen lấy khen để, giờ cũng tránh né, không còn nhiệt tình như trước.

Ngay cả Lý Việt, người bạn thân nhất của Đàm Chiếu cũng đột nhiên gọi điện nói, vài hôm nữa có việc phải ra ngoài, không thể cùng hắn đón sinh nhật.

Đàm Chiếu nhịn không nổi, hỏi thẳng: “Mẹ nó, mày cố tình đúng không?”

Lý Việt thân với anh nên cũng chẳng giấu giếm: “Ai muốn thế chứ? Là ba em nói nhà anh dạo này rối lắm, kêu em tránh xa, đừng qua lại với anh nữa. Em biết làm sao giờ? Hôm khác em mời anh ăn bù nhé?”

Lửa giận trong lòng Đàm Chiếu bốc thẳng lêи đỉиɦ đầu, hắn thầm nghĩ: thì ra câu ‘cây đổ khỉ tan’ là thật, một đám thấy sang bắt quàng làm họ, không đáng tin ai.

Mà hắn thì đã ngã đâu, vậy mà đã phải nhìn sắc mặt người khác rồi, sau này mà thật sự rơi xuống đáy, thì còn ra sao nữa?

Đàm Chiếu hằng ngày ôm một bụng tức, nhưng lại không hé răng nói với Ôn Minh Duy lấy một chữ.

Hắn đã hiểu rõ: năm nay sẽ không còn bữa tiệc sinh nhật rình rang như trước nữa.

Năm ngoái, Đàm Chiếu tổ chức tiệc trên biển, Đàm Anh Trác đã xây riêng một khu vườn lơ lửng giữa biển cho hắn, chỉ riêng phần trang trí sân khấu đã ngốn hết mười triệu. Các khách mời chen chân đến dự, ai được mời cũng lấy đó làm vinh dự. Có không ít hotgirl mạng xã hội không nhận được thiệp mời, thậm chí còn lén xâm nhập vào địa điểm tổ chức để chụp ảnh, giả vờ như được mời tham dự rồi đăng lên mạng khoe khoang và kiếm tương tác.

Hồi đó Đàm Chiếu chẳng thấy gì to tát, vì hắn đã quen rồi.

Năm nay mọi vinh quang biến mất, hắn mới cảm nhận được sự chênh lệch quá lớn — thì ra năm ngoái náo nhiệt như vậy.

Nhưng người không thể sống mãi trong quá khứ. Đại thiếu gia rất có lý trí mà tự nhủ: không tổ chức thì thôi, có sao đâu.

Hơn nữa, ông nội hắn mới vừa mất, bản thân hắn cũng không tiện làm sinh nhật linh đình, kín đáo một chút cũng là điều nên làm.

Tóm lại, Đàm Chiếu tự an ủi mình rất tốt, nhưng mỗi khi đối mặt với Ôn Minh Duy, hắn lại không kiềm nổi tính khí:

“Rốt cuộc anh có chuẩn bị quà không? Sao không chịu trả lời thẳng, đừng có vòng vo nữa được không?”

Đó là một tin nhắn văn bản mà Đàm Chiếu gửi cho Ôn Minh Duy vào trưa ngày 13 tháng 8. Gửi xong, hắn chờ mãi đến tối, vẫn không nhận được phản hồi như mong đợi.

Không phải Ôn Minh Duy bận gì, chỉ là lúc đó anh đã tắt điện thoại, đang ở trước bia mộ của Giản Thanh Tranh.

Ngày giỗ của Giản Thanh Tranh là một trong những ngày khó chịu đựng nhất trong năm với Ôn Minh Duy.

Không đơn thuần tưởng niệm người đã khuất, mà bởi vào ngày này mọi đau khổ anh từng trải qua trong nửa đời trước, tất cả những tổn thương không thể xóa nhòa, đều theo dòng nước mắt tràn lên khỏi lòng ngực, không gì có thể kìm lại được. Chúng như muốn dìm chết anh trong từng hơi thở.

Thay vì để bản thân bị nhấn chìm bởi cảm xúc hỗn độn, anh thà đơn giản mà hoài niệm Giản Thanh Tranh, nhớ lại những ngày tháng vui vẻ khi họ cùng lớn lên bên nhau.

Thật ra xuất thân của Giản Thanh Tranh cũng không tệ. Ba anh năm xưa là cánh tay đắc lực của ông cụ nhà họ Ôn, rất được trọng dụng, đãi ngộ đầy đủ.

Vì thế từ bé Giản Thanh Tranh được học hành, huấn luyện súng ống cùng với con cháu nhà họ Ôn. Người ngoài gặp anh cũng phải kính một tiếng “tiểu thiếu gia”.

Còn Ôn Minh Duy lại là kẻ có xuất thân thấp kém nhất: con riêng, một công cụ để chia rẽ quan hệ vợ chồng nhà họ Ôn, bị đưa từ trại trẻ mồ côi về, bị ghét bỏ, không nhận được chút thương yêu nào.

Giản Thanh Tranh là người đầu tiên chìa tay với anh.

Lần đầu tiên gặp nhau, Ôn Minh Duy đang bị đánh.

Lý do bị đánh giờ anh cũng chẳng còn nhớ rõ, vì chuyện đó diễn ra như cơm bữa, không ai để tâm.

Lúc đó anh bị ép quỳ trên đất, lưng đầy vết roi rớm máu, đau đến choáng váng, nước mắt xuyên qua kẽ tay chảy xuống sàn. Vì sợ bị người khác thấy, anh không dám ngẩng đầu.

Đúng lúc mơ màng, bỗng có một cậu bé chắn trước mặt anh, ngơ ngác hỏi người đang đánh: “Dì ơi, sao dì lại đánh cậu ấy?”

Ôn Minh Duy lập tức nắm lấy gấu quần cậu bé, như một con mèo nhỏ tội nghiệp bị hành hạ rụng cả lông, tròn vo ôm lấy đầu gối cậu mà ngất đi.

Giản Thanh Tranh theo bản năng ôm lấy anh, hoảng hốt kêu lên: “Nhiều máu quá!”

Có lẽ sợ anh bị đánh chết, từ đó Giản Thanh Tranh ngày nào cũng đi theo anh như hình với bóng, tự phong là vệ sĩ, bảo vệ anh là nhiệm vụ hàng đầu. Thỉnh thoảng còn giúp anh làm bài tập, mua đồ ăn vặt, vì anh mà đánh nhau với Ôn Minh Triết.

Ôn Minh Triết là anh trai cùng cha khác mẹ với Ôn Minh Duy, anh cả đã mất, chỉ còn mình hắn, được ông nội họ Ôn cưng chiều hết mực, là kẻ đối lập hoàn toàn với Ôn Minh Duy.

Giản Thanh Tranh lớn hơn Ôn Minh Duy hai tuổi, còn Ôn Minh Triết lớn hơn Giản Thanh Tranh ba tuổi. Hai người họ cộng lại cũng không đánh lại Ôn Minh Triết một mình, huống hồ tên đó còn biết kéo bè kéo cánh dùng đủ loại thủ đoạn, nhiều lúc còn ra tay độc ác, cứ như muốn gϊếŧ chết Ôn Minh Duy.

Nói gì thì nói, nhà họ Ôn khi ấy thế lực khuynh đảo, chẳng có pháp luật nào can thiệp nổi, gϊếŧ một đứa trẻ chẳng khác gì đập chết một con mèo con.

Vì vậy, cả tuổi thơ của Ôn Minh Duy đều là những tháng ngày vùng vẫy trong tra tấn và đe dọa tính mạng. Chỉ khi ở bên Giản Thanh Tranh, anh mới có thể buông lỏng cảnh giác, không mơ thấy ác mộng, ngủ yên được một giấc.

Cho nên anh rất thích ngủ chung với Giản Thanh Tranh.

Hồi đó chưa dậy thì, chưa có suy nghĩ mờ ám gì, chỉ đơn giản là ngủ cùng nhau. Mãi đến nhiều năm sau mới phát hiện mình đã rung động, bầu không khí bắt đầu trở nên mập mờ.

Có một lần, đó là đêm đầu tiên Ôn Minh Duy cảm nhận được cảm xúc rung động.

Anh nằm trên giường của Giản Thanh Tranh, người kia quay lưng về phía anh, nghiêm giọng nói: “Minh Duy, cậu đang nhìn chằm chằm vào tôi đúng không? Sắp nhìn thủng lưng tôi rồi đấy.”

Ôn Minh Duy dù bị nhắc nhở cũng không hề thu ánh mắt lại, đột nhiên vươn tay ra, từ phía sau ôm lấy cổ anh.

Ngón tay anh đặt lên yết hầu Giản Thanh Tranh, cảm nhận rõ đối phương đang hồi hộp đến mức cổ họng run lên, phần xương lồi đó trượt lên trượt xuống, không nói nổi một lời.

“Cậu sợ tôi?” Ôn Minh Duy hỏi.

“Không sợ.”

Vừa lên tiếng, yết hầu của Giản Thanh Tranh liền rung động, Ôn Minh Duy có cảm giác như mình đang nắm lấy trái tim đang đập thình thịch trong l*иg ngực người kia.

“Nếu không sợ tôi, vậy cậu run cái gì?” Vừa nói, anh vừa nghiêng người lại gần, dùng môi thay thế ngón tay, gần như hôn lên cổ Giản Thanh Tranh.

Nhưng nụ hôn đó, rốt cuộc vẫn không rơi xuống.

Mức độ gần gũi thân mật nhất giữa họ cũng chỉ dừng lại ở đó. Từ khoảnh khắc ấy, Ôn Minh Duy mới nhận ra thì ra thích một người là cảm giác như vậy: muốn hôn người ấy, ôm lấy người ấy, kiểm soát người ấy, khiến người ấy vì mình mà căng thẳng, vì mình mà mỉm cười hay rơi lệ.

Nhưng từ nhỏ Giản Thanh Tranh đã luôn nghe lời anh, thành ra anh cũng không phân biệt được phản ứng đó là bình thường hay có điều gì khác biệt. Anh muốn thử dò xét, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, chỉ vụng về hỏi:

“Này, vệ sĩ, nếu sau này tôi yêu người khác, cậu có buồn không?”

“...”

“Ý tôi là nếu đến lúc đó tôi suốt ngày ở cạnh người kia, không còn thời gian gặp cậu nữa, cậu có thất vọng không?”

Ôn Minh Duy rất mong đối phương sẽ nói “có”, nhưng Giản Thanh Tranh dường như sinh ra đã mang tính cách hy sinh vì người khác, anh ta cho rằng chỉ cần anh hạnh phúc thì ở bên ai cũng được, liền nói: “Không đâu, chỉ cần Minh Duy vui vẻ, ở bên ai cũng không sao, tôi không buồn.”

Ôn Minh Duy coi câu trả lời ấy là biểu hiện của việc “không ghen”, mà không ghen thì tức là không thích, chỉ là bạn bè bình thường.

Anh tức giận quay lưng lại, kéo chăn trùm kín đầu, cả đêm chẳng thèm nói chuyện với Giản Thanh Tranh, nhưng ngoài giận dỗi thì cũng không làm được gì hơn.

Giờ nghĩ lại, lấy chuyện có ghen hay không để đoán xem có thích hay không, rõ ràng là cách nghĩ quá đơn giản, dù quả thực Giản Thanh Tranh chưa từng nói rằng anh ta thích anh.

Ghen thì dễ, không ghen mới khó. Sau này Ôn Minh Duy thường hay nghĩ, có lẽ Giản Thanh Tranh không phải là không ghen, mà là biết kìm nén, biết giấu đi cảm xúc ấy, biết thu dọn mặt xấu vào trong, chỉ giữ lại những gì tốt đẹp nhất để dành cho anh.

Còn Đàm Chiếu thì hoàn toàn ngược lại, hắn có thể giả vờ điềm tĩnh, nhẫn nhịn và có phong độ với người khác, nhưng riêng với anh thì không nhịn nổi, lúc nào cũng bộc lộ cảm xúc, dễ nổi giận.

Ôn Minh Duy vừa mở điện thoại ra, thấy một đống tin nhắn chất vấn, trong đầu liền nảy ra suy nghĩ ấy.

“Anh đang ở đâu?”

“Tại sao không trả lời tin nhắn của tôi?”

“Ôn Minh Duy, tôi giận rồi.”

“Nếu trong năm phút nữa anh còn không trả lời, thì cả đời này đừng có gặp tôi nữa.”

“Điểm thiện cảm của anh âm một trăm, một nghìn, một vạn...”

“Đừng theo đuổi nữa, dù sao tôi cũng không thích anh.”

“Anh đừng tưởng tôi thật sự sẽ để tâm.”

“Đối phương đã thu hồi một tin nhắn.”

“Đối phương đã thu hồi một tin nhắn.”

“…”

Lúc này Ôn Minh Duy vừa rời khỏi nghĩa trang, trời đã sẫm tối.

Cả ngày hôm nay anh chưa ăn gì, tâm trạng vô cùng tệ. Mùi khói giấy lúc nãy đốt cúng vẫn còn bám trên các đầu ngón tay, dù đã vào trong xe rồi mà vẫn không tan đi.

Ôn Minh Duy im lặng hít lấy mùi ấy, có cảm giác như đang ngửi thấy mùi ẩm mốc của những chuyện cũ, trộn lẫn với máu, nước mắt và bụi đất - nhơ nhuốc, lạnh ngắt, không chút hơi ấm.

Anh không trả lời tin nhắn của Đàm Chiếu.

Điện thoại cũng không vang lên thêm lần nào nữa.

Nửa tiếng sau, họ lái xe quay về ngôi nhà cũ của Giản Thanh Tranh. Khi đang lái, điện thoại của Cố Tinh chợt đổ chuông, hắn nghe mấy câu rồi hạ giọng nói: “Minh Duy, cậu Đàm tìm ngài.”

“Sao cậu ta lại có số cậu?”

“Không rõ.”

“...”

Ôn Minh Duy nhắm mắt lại, lạnh nhạt đáp: “Nói với cậu ta, tôi không có ở đây.”