Hiện tại anh đang đứng về phe nào?
Còn có dự định gì không?
Nếu Đàm Chiếu hiểu thêm về Ôn Minh Duy, liền sẽ biết Ôn Minh Duy không phải kiểu người dễ dàng thổ lộ lòng mình.
Ngay cả Cố Tinh là người thân cận nhất với Ôn Minh Duy cũng khó lòng nói rõ ràng mục đích thực sự của cấp trên mình là gì.
Tất nhiên, "lập trường" thì vẫn có thể nói cho rõ ràng, mà “kế hoạch” thì cũng có sẵn từ lâu.
Ngăn một chính trị gia lên đài, cách tốt nhất không phải là cứ liên tục cản chân ông ta, mà là bồi dưỡng một người khác, thay thế ông ta.
Ôn Minh Duy có người mình muốn nâng đỡ.
Thế lực phía sau anh lớn hơn nhiều so với những gì Đàm Chiếu tưởng tượng. Sự kiêng dè của nguyên soái đối với anh, không chỉ vì những tội lỗi chồng chất khi còn cấu kết với nhà họ Ôn năm xưa, mà còn bởi vì sau nhiều lần thăm dò, điều tra tới lui mà vẫn không thể nắm bắt được thực lực hiện tại của Ôn Minh Duy.
Nhưng những chuyện này, có cần thiết phải nói với Đàm Chiếu?
Ôn Minh Duy đứng trước cửa phòng tắm, không trả lời những câu hỏi khi nãy, chỉ nói:
“Hiểu rõ tôi đối với cậu không có ích gì đâu, Đàm Chiếu.”
Anh mỉm cười nói: “Tôi biết cậu muốn kế thừa di nguyện của ông nội, không muốn bị cuốn vào vòng xoáy chính trị. Vậy thì cậu nên hiểu tôi và Nguyên soái chẳng qua chỉ là hai cơn sóng dữ khác nhau, mà cậu thì nên tránh xa cả hai.”
Dứt lời, sắc mặt đại thiếu gia tối sầm lại: “Vậy tại sao anh còn đến tìm tôi?”
“Bởi vì...”
Anh ngừng lại, không ngờ Đàm Chiếu lại hỏi thẳng như thế: “Tôi chỉ muốn ở bên cậu, yêu đương đơn giản, không ảnh hưởng đến chuyện khác.”
“Yêu đương đơn giản? Không ảnh hưởng đến chuyện khác?”
Đàm Chiếu không thể chấp nhận: “Nếu hai người đã ở bên nhau, thì sao có thể không ảnh hưởng đến cuộc sống và định hướng sự nghiệp? Chẳng lẽ trong mắt anh, yêu đương chỉ là trò tiêu khiển không quan trọng?”
“...Tôi không có ý đó.”
“Nhưng tôi thấy chính là như vậy.”
Sắc mặt Đàm Chiếu trầm xuống, như thể bị đυ.ng trúng điểm giới hạn nào đó. Hắn bất ngờ đóng sầm cửa phòng tắm lại. “Rầm” một tiếng, mạnh đến mức làm mấy lọn tóc mai bên thái dương Ôn Minh Duy khẽ bay lên trong gió, lơ lửng vài giây mới rơi xuống trở lại.
Cuộc trò chuyện kết thúc, lần thổ lộ thất bại.
Đại thiếu gia đang giận dỗi.
Ôn Minh Duy nghe tiếng nước chảy đều đều trong phòng tắm, khẽ lắc đầu, rồi giơ tay nới lỏng cổ áo lễ phục, thay sang đồ mặc ở nhà, đi vào phòng ngủ gọi điện thoại.
**
Nói là gọi điện, thật ra Ôn Minh Duy chỉ mở máy lên, đợi vài phút, thì cuộc gọi từ nguyên soái đã tự động gọi tới.
“Thầy.” Ôn Minh Duy cất tiếng chào, ngồi xuống bên cửa sổ, phóng tầm mắt ra ánh đèn rực rỡ bên dưới tòa cao ốc.
Cánh cửa phòng ngủ phía sau anh đóng chặt, có con robot quản gia đang đứng gác, nếu Đàm Chiếu tắm xong quay về, nó sẽ lập tức phát ra tín hiệu thông báo.
Trịnh Hoặc rõ ràng đang rất tức giận, không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề:
“Minh Duy, cậu phải cho tôi một lời giải thích.”
Ôn Minh Duy khẽ bật cười: “Sao ai cũng muốn tôi giải thích vậy? Người không hiểu tôi thì đã đành, nhưng đến thầy, người hiểu tôi như lòng bàn tay còn cần tôi giải thích điều gì?”
Trịnh Hoặc: “Chính vì hiểu nên tôi mới không ngờ cậu lại làm ra chuyện thiếu suy nghĩ như vậy. Bây giờ không còn là ngày xưa, thân phận của cậu không thể tùy tiện để lộ. Với tôi thế nào cũng được, nhưng như vậy với cậu là quá nguy hiểm!”
Ôn Minh Duy bình bĩnh nói: “Cũng không có gì to tát, chỉ là một chiếc lắc tay thôi. Có thể sẽ khiến người ta suy đoán đôi chút nhưng cũng chỉ là suy đoán mà thôi, đâu thể chứng minh được điều gì?”
“...”
Anh không bận tâm, nhưng Trịnh Hoặc thì phiền lòng nhiều hơn. Tuy vậy, bây giờ còn chưa đến lúc trở mặt. Nguyên soái giữ được bình tĩnh, đổi giọng cười nói:
“Vậy ra tối nay cậu liều lĩnh như vậy, chỉ vì muốn bảo vệ Đàm Chiếu? Thằng nhóc đó đáng để cậu hết lần này đến lần khác đối đầu với tôi?”
“Cậu ấy có đáng hay không, thầy rõ hơn ai hết.”
“Tôi không rõ.” Nguyên soái thở dài như mọi khi, giọng mang chút cảm khái:
“Tôi đại khái đoán được tâm tư của cậu. Năm xưa Thanh Tranh tốt với cậu, cậu chưa từng đền đáp, trong lòng có gánh nặng, nên giờ muốn bù đắp lên người khác. Nhưng Đàm Chiếu không phải Thanh Tranh, cậu tốt với cậu ta có ích gì? Thanh Tranh không thể sống lại, không thể hưởng được, nếu dưới suối vàng cậu ấy biết chuyện, có khi còn đau lòng hơn.”
Nguyên soái hiểu rất rõ Ôn Minh Duy, biết phải nói gì mới khiến anh đau lòng nhất.
“Thanh Tranh chỉ mong cậu sống tốt, nhưng dù là như vậy, cậu ấy thà nhìn cậu bắt đầu lại sống một cuộc đời mới, chứ không muốn cậu dồn tất cả tình cảm dành cho cậu ấy lên một người không liên quan. Làm như vậy không phải là sỉ nhục mối tình sâu nặng nhiều năm của hai người sao?”
“...”
“Minh Duy, còn mấy hôm nữa là đến ngày giỗ của Thanh Tranh, cậu sẽ không quên phải không?
Ôn Minh Duy siết chặt điện thoại trong tay, ngón tay liên tục nắm lại rồi buông ra. Dưới ánh đèn, gương mặt anh gần như không còn chút huyết sắc. Nhưng giọng anh vẫn bình thản như thường:
“Tôi không quên. Tôi định cùng Tâm Ninh về Tân Châu, năm nay sẽ sửa sang lại mộ, thêm chút đồ.”
Nguyên soái: “Lâu rồi tôi không gặp Tâm Ninh. Nghe nói gần đây con bé đang quen bạn trai? Là dân chính trị thuộc Đảng Công Luật?”
Ôn Minh Duy thoáng khựng lại: “Thanh niên ưu tú, Tâm Ninh thích là được.”
“Thì ra là con bé thích. Tôi còn tưởng bạn trai con bé cũng do cậu chọn.”
Nguyên soái đầy ẩn ý nói: “Tâm Ninh là em gái của Thanh Tranh, tính tình cũng giống anh mình, việc gì cũng lấy cậu làm trung tâm. Nhưng dù sao con bé cũng là con gái, chuyện hôn nhân không thể qua loa. Trong chính giới, đàn ông tốt hiếm như lông phượng sừng lân, cậu phải giúp nó chọn kỹ càng một chút.”
“...”
Sắc mặt Ôn Minh Duy u ám, nhưng giọng vẫn điềm nhiên: “Thầy yên tâm, Tâm Ninh muốn ở bên ai là quyền của nó. Tôi không can thiệp. Tốt xấu gì cũng không sao, cùng lắm thì đổi người. Ai dám ức hϊếp nó, tôi sẽ không để yên.”
Nguyên soái ừ một tiếng, như có như không thở dài: “Tôi cũng không muốn lúc nào cũng nhắc chuyện cũ. Nhưng con người khi già rồi, đường phía trước chẳng còn bao nhiêu, chuyện quá khứ lại cứ nhiều lên. Nhìn về sau chẳng còn gì mong đợi, quay đầu nhìn lại mới xót xa, hóa ra nửa đời người đã trôi qua như thế.”
“...”
Ôn Minh Duy nhíu mày, cảm thấy sự cảm thán hôm nay của nguyên soái có phần quá mức, khiến người ta khó chịu. Anh bất giác nói: “Thầy vẫn còn mạnh khỏe, nửa đời người này chỉ mới bắt đầu thôi, đường phía trước vẫn còn dài.”
Nguyên soái: “Nhưng đi một mình thì cô đơn lắm, Minh Duy. Ngoài cậu ra, còn ai trên đời này thực sự hiểu được tôi?”
Ôn Minh Duy im lặng.
Nguyên soái nói tiếp:
“Ở trên cao thì lạnh lẽo. Trong đời tìm được một người bạn đồng hành, một tri kỷ bên cạnh, còn khó hơn leo lên trời. Chúng ta mới là đồng minh vĩnh viễn của nhau, đúng không?”
Ý đồ lôi kéo rõ ràng đến thế, làm sao Ôn Minh Duy không nghe ra.
Nguyên soái nói Ôn Minh Duy hiểu ông, đáng tiếc ông lại không còn hiểu Ôn Minh Duy nữa. Sự rạn nứt giữa họ đâu phải mới ngày một ngày hai, bao năm nghi kỵ qua lại, muốn xây lại niềm tin, mới thật sự là chuyện khó hơn lên trời.
Ôn Minh Duy không đáp, thoái thác như mọi khi: “Thân thể tôi ngày càng kém, còn sống được mấy năm cũng không rõ, muốn giúp thầy e là cũng lực bất tòng tâm, chỉ sợ khiến thầy thất vọng.”
Điện thoại bên kia im lặng hồi lâu, Nguyên soái mới nói:
“Vậy cậu nghỉ sớm đi. Hôm khác ta nói chuyện tiếp.”
Ôn Minh Duy đặt điện thoại xuống, trong lòng dâng lên một cảm giác mỏi mệt.
Càng lên cao, gió càng lạnh thấu xương.
Hồi còn trẻ, anh từng nguyện làm cánh chim tung bay, muốn bay thật xa, thật cao. Khi ấy quả thật anh chưa từng nghĩ vị trí càng cao thì lại càng lạnh lẽo như vậy.
Nhưng con người ta vì sao lại có ước mơ, muốn tiếp tục tiến về phía trước, cũng chỉ vì chưa từng trải qua. Người ta muốn biến những mộng tưởng dù tốt đẹp hay hư ảo thành trải nghiệm thực tế rồi sau đó, tương lai ra sao thì để sau lại nói.
Ôn Minh Duy không thích hoài niệm, đặc biệt là những lúc chưa uống thuốc, suy nghĩ đến đâu là dừng ở đó, không để bản thân đào sâu thêm nữa.
Anh đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống muôn ánh đèn nhà dưới phố, bỗng nghe ngoài cửa vang lên hai tiếng “gâu gâu”, là robot quản gia phát cảnh báo: Đàm Chiếu đến rồi.
“Cái gì thế này?” Đại thiếu gia mở bảng điều khiển của robot nhỏ, cau mày: “Cài đặt nhân cách là chó à? Ai chỉnh thế?”
Giọng nói vẫn bình thường, xem ra cơn giận khi nãy cũng tan rồi.
Ôn Minh Duy ngoái đầu lại: “Cậu tắm xong rồi, vậy tôi đi tắm.”
“Không phải chỉ có một cái phòng tắm, sao anh lúc nãy không vào?”
Đàm Chiếu vẫn còn chút bực bội, không có chuyện gì cũng phải cố kiếm chuyện, nhưng Ôn Minh Duy không đáp lại, chỉ lách người đi thẳng vào phòng tắm, nói: “Mệt rồi, tắm xong là đi ngủ.”
Đàm Chiếu cũng không cản, mặt lạnh ngồi xổm xuống trước robot, bắt đầu chỉnh lại cài đặt hệ thống.
Vì không hài lòng với tiếng “chó ngoan” ngoan ”của robot, trước khi Ôn Minh Duy tắm xong, hắn đã đổi nhân cách robot sang chế độ “chuột”, tính cách không bám người, không bám lấy chân chủ nhân.
Loại robot này đang rất được ưa chuộng trên thị trường, hình dáng không phải động vật mà là một đứa trẻ cao chừng một mét, có tay chân đầu óc, toàn thân có thể biến hình. Ví dụ như chân có thể biến thành đế hút tròn để tiện lau nhà.
Đàm Chiếu nghịch một hồi, chỉnh lại toàn bộ thiết lập ban đầu đến mức thay đổi hoàn toàn, còn sửa luôn cách gọi chủ nhân thành “Đại thiếu gia” và “Kẻ theo đuổi phiền toái”.
Ôn Minh Duy không hề hay biết, tắm xong đi ra tìm máy sấy tóc.
Tóc anh chiều nay mới gội, nhưng vì quá dài nên lúc tắm cũng bị ướt phần ngọn, vẫn cần sấy khô một chút.
Sau khi xử lý đơn giản, Ôn Minh Duy lên giường đi ngủ.
Dù thời gian còn sớm, nhưng Đàm Chiếu đã ngồi sẵn trên giường, dựa vào đầu giường, đặt một chiếc laptop siêu mỏng trên đùi, đang xử lý công việc.
Thấy Ôn Minh Duy lên giường, hắn cất máy tính đi, quay lưng lại với anh rồi nằm xuống, nói: “Tắt đèn.”
Đó là ra lệnh cho robot. Chuột nhỏ “chít” một tiếng: “Vâng, thưa đại thiếu gia.”
Ôn Minh Duy bật cười, cũng ra lệnh: “Ra ngoài đi, tiện tay đóng cửa luôn.”
Chuột nhỏ đáp: “Vâng, kẻ theo đuổi phiền toái.”
Ôn Minh Duy: “...”
“Tôi vẫn thích nó gọi tôi là chủ nhân hơn.”
Ôn Minh Duy vuốt tóc ra sau, nằm nghiêng trên gối, nhìn bóng lưng im lặng của Đàm Chiếu: “Cậu giận tôi?”
Đàm Chiếu lãnh đạm nói: “Không có, tôi hiểu ý của anh, chê tôi không giúp được gì, nên thấy không cần thiết phải nói mấy lời tình cảm hợp tác gì đó với tôi.”
Thật hiếm thấy, đại thiếu gia lại tự hạ thấp bản thân đến vậy.
Nhưng chưa kịp để Ôn Minh Duy phản ứng, Đàm Chiếu đã tiếp lời: “Anh đừng vội, đợi tôi giải quyết xong hội đồng quản trị, người tiếp theo tôi sẽ xử lý là anh.”
Ôn Minh Duy: “...”
“Cậu định xử lý tôi kiểu gì?” Ôn Minh Duy vừa cười vừa áp sát, tay vừa chạm lên vai hắn, thì Đàm Chiếu đột ngột quay lại, không để anh phản kháng, đè chặt Ôn Minh Duy xuống dưới thân.
Cả hai đều mới tắm xong, trên người cùng tỏa ra hương sữa tắm giống nhau, nhưng tóc của Ôn Minh Duy lại mang một mùi hương khác. Đàm Chiếu cúi sát xuống, rõ ràng là hắn đang khống chế anh, nhưng hắn lại bị hương thơm nhẹ nhàng ấy bao phủ, trở thành món đồ nằm trong tay người ta.
Chỉ trong hai giây ngắn ngủi đối mặt, trong lòng Đàm Chiếu chợt trào dâng một cảm giác chinh phục kỳ lạ.
Trước kia hắn từng cho rằng cái gọi là "ham muốn chinh phục của đàn ông" chỉ là lời nói sáo rỗng ngu xuẩn. Hắn chưa từng muốn chinh phục ai vì bọn họ đều không xứng. Nhưng hiện tại, hắn lại mãnh liệt cảm nhận được hương vị ấy, hắn muốn Ôn Minh Duy nhìn thẳng vào mình, dựa dẫm vào mình, không bao giờ nở nụ cười trêu chọc và chiều chuộng ấy nữa, mà phải phục tùng hắn.
“...” Trong lúc tưởng tượng ra cảnh tượng chưa xảy ra kia, lòng bàn tay Đàm Chiếu bỗng trở nên nóng rực, trượt từ vai anh xuống chiếc cổ mảnh mai, cố gắng đè nén cơn bốc đồng muốn siết chặt, cuối cùng rút tay về, xoay người nằm lại, kéo chăn trùm kín người.
“Làm sao vậy?” Ôn Minh Duy lên tiếng từ phía sau. “Không giận nữa?”
“Ai mà thèm giận anh, nhàm chán.”
“Vậy ngủ sớm đi, mai cậu đến công ty chắc lại bận túi bụi. Mai tôi phải về Tân Châu một chuyến, không ở cạnh cậu được.”
“Về làm gì?”
Ôn Minh Duy: “Có chút việc riêng, chắc phải ở lại vài ngày, không chắc được mấy hôm.”
Đàm Chiếu không hỏi thêm. Về quê là chuyện bình thường, cũng chẳng có gì để hỏi. Nhưng hắn do dự một lúc, vốn không định nhắc mà cuối cùng lại không nhịn được: “Nhớ về trước sinh nhật tôi.”
Ôn Minh Duy cười nói: “Đã biết”