Chương 17

Tối ngày 8 tháng 8, một buổi lễ ký kết thu hút vạn ánh nhìn đã bất ngờ dừng lại giữa chừng.

Chưa đến nửa tiếng sau, khuôn mặt tuyệt mỹ của Ôn Minh Duy cùng chiếc vòng tay có hoa diên vĩ đen đầy uy hϊếp nơi cổ tay cùng với thông tin dự án cầu Nhân Tân một lần nữa tuyên bố thất bại, đồng loạt chiếm trọn trang nhất các tờ báo lớn.

Ban tổ chức cố gắng cứu vãn thể diện buổi tiệc, đưa ra thông báo rằng do có sự thay đổi đột xuất trong kế hoạch, buổi lễ ký kết tạm thời bị hoãn và sẽ sắp xếp lại vào một dịp khác. Các vị khách tham dự phối hợp khá ăn ý, trật tự ra về. Nếu không phải vì tin tức đã bùng nổ trên mạng, e là chẳng ai nghĩ vừa rồi có chuyện gì xảy ra.

Ôn Minh Duy vẫn ngồi tại chỗ, ung dung uống nốt phần nước trong ly, khóe môi còn vương chút nước phản chiếu ánh đèn chùm lộng lẫy phía trên. Mái tóc dài thả xuống vai, ung dung điềm đạm, quý khí khó ai sánh bằng.

Lúc này, phóng viên đã bị cấm quay chụp, bên cạnh cũng không ai dám nhìn thẳng vào anh, chỉ có một ánh mắt quen thuộc từ giữa đám đông xa xa lặng lẽ rơi lên người anh.

Ôn Minh Duy đứng dậy, bước về phía ánh nhìn đó.

Chỉ vài bước, băng qua đám đông đang tản đi, trạng thái của Ôn Minh Duy dường như không khác gì so với lúc mới đến. Nhưng giữa anh và Đàm Chiếu, có điều gì đó đã âm thầm thay đổi. Đàm Chiếu nhìn anh hồi lâu, cuối cùng mới thốt ra một câu:

“Ôn Minh Duy, anh lừa tôi.”

“...”

“Không phải nói phá sản rồi sao? Không quyền không thế, cô đơn khốn khổ? Phải tìm người có tiền nuôi anh?”

Đàm Chiếu nhìn anh, vẻ mặt phức tạp. Nhưng cái gọi là “phức tạp” của đại thiếu gia cũng chẳng đến mức quá sâu sắc. Trong khi cả hội trường - thậm chí toàn mạng đều đang choáng váng vì thân phận bí ẩn của Ôn Minh Duy, vô số suy đoán lan tràn khắp nơi, thì phản ứng đầu tiên của Đàm Chiếu lại là: Anh lừa tôi, không hề lo lắng cho số tiền 700 tỷ sắp vỡ vụn kia.

Quả thật, chuyện như vậy vốn dĩ cũng không phải một thiếu gia như hắn cần lo.

Song hơi thở bị kìm nén trong lòng Đàm Chiếu vẫn chưa thể thả lỏng. Hắn không tài nào hiểu được vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy rõ ràng rằng Ôn Minh Duy quyền thế ngập trời, chỉ cần vài lời đã có thể ngăn cản một cuộc hợp tác chính trị được tính toán kỹ lưỡng. Trong toàn Liên Minh, có mấy người làm được điều đó?

"Về nhà rồi nói." Đàm Chiếu đảo mắt nhìn quanh, tránh né ánh nhìn thăm dò từ những người xung quanh, nắm lấy tay Ôn Minh Duy, xoay người rời khỏi hiện trường.

Xe dừng ngay ngoài hội trường, người cầm lái là thư ký Hàn.

Suốt chặng đường về, điện thoại Đàm Chiếu liên tục reo vang, là các cuộc gọi đến từ bác cả và một số thành viên hội đồng quản trị.

Ban đầu, Đàm Chiếu còn bắt máy vài cuộc, tùy theo lập trường của đối phương mà đáp lời khác nhau. Nhưng điện thoại cứ đổ chuông không dứt, khiến từ lúc lên xe đến giờ hắn không thể nói với Ôn Minh Duy lấy một câu. Hắn bực bội buông ra mấy câu: “Không biết”, “Không rõ”, “Đừng hỏi tôi nữa”, sau đó dứt khoát tắt nguồn. Cuối cùng trong xe cũng yên tĩnh trở lại.

Đường về không xa, ngoài cửa sổ đêm tối dày đặc, ánh đèn neon như những vệt sắc màu loang lổ vụt qua.

Thư ký Hàn ngồi phía trước không dám thở mạnh. Giờ mới ngẫm lại, ông càng chắc chắn Ôn Minh Duy tuyệt đối không phải người tầm thường. Thiếu gia chẳng lẽ không nhìn ra sao? Đúng là mê mẩn sắc đẹp mà u mê đầu óc rồi!

Đang nghĩ ngợi, thì vách ngăn phía sau đột ngột hạ xuống, chặn tầm nhìn của ông.

Không gian trong xe được chia ra, phía sau trở thành một không gian độc lập, Đàm Chiếu không tự nhiên liếc nhìn Ôn Minh Duy, vừa định nói gì đó thì điện thoại lại đổ chuông.

Lần này không phải của hắn, mà là của Ôn Minh Duy.

Đàm Chiếu nhíu mày, cúi mắt liếc qua màn hình đối phương, thấy hiện tên hiển thị là “Trịnh”. Một cái tên lướt qua trong đầu khiến hắn nảy sinh nghi ngờ. Nhưng Ôn Minh Duy không nghe máy trước mặt hắn, mà bắt chước hắn, cũng tắt luôn nguồn điện thoại.

Đàm Chiếu: “Sao anh không nghe? Là Trịnh Hoặc? Ông ta thân với anh lắm sao?”

“Cũng có thể xem là vậy.”

Ôn Minh Duy đáp cho có lệ, dáng vẻ thoải mái quay đầu sang, cười với Đàm Chiếu.

Nụ cười ấy không khác gì thường ngày, ôn nhu xen lẫn cưng chiều, vừa thân mật vừa mập mờ. Thế nhưng vừa nghĩ đến ánh mắt cao ngạo không ai bì nổi của anh trong buổi lễ ký kết, Đàm Chiếu liền cảm thấy vừa ngượng vừa giận, như mình là thằng ngốc bị anh dắt mũi xoay vòng.

“Ôn Minh Duy.” Đàm Chiếu sầm mặt, nghiêm giọng nói: "Anh nên cho tôi một lời giải thích rõ ràng."

“Gì chứ?”

Ôn Minh Duy bỗng dưng rướn người tới gần, gần như áp sát mặt hắn: "Rõ ràng là tôi đang giúp cậu, cậu lại còn hung dữ với tôi?"

“Tôi đâu có hung dữ với anh.”

“Cậu có.” Ôn Minh Duy đổi trắng thay đen, tỏ vẻ oan ức nói: “Cậu nhìn xem vẻ mặt hiện giờ của cậu đi, trông chẳng khác gì đang đòi tính sổ với tôi, còn bảo không hung dữ?”

“...”

Vẻ mặt gì cơ? Hung dữ lắm sao?

Bên cạnh không có gương, Đàm Chiếu liếc sang cửa kính xe, tiếc là do góc độ không thuận, chẳng thấy rõ mặt mình.

Đôi mắt vừa quay đi liền chầm chậm quay lại, chạm phải ánh nhìn giễu cợt đầy trêu chọc của Ôn Minh Duy đang ở ngay trước mặt, hắn bỗng giật mình nhận ra: “Anh lại đang đùa tôi!”

“Oan uổng,” Ôn Minh Duy bật cười khẽ, “Cậu muốn tôi giải thích thế nào? Chỉ là tôi cảm thấy nếu dùng một thân phận trông có vẻ đáng thương để theo đuổi cậu, thì sẽ dễ thành công hơn thôi.”

Anh đặt tay lên vai Đàm Chiếu, cánh tay khẽ trượt, đóa hoa diên vĩ đen xăm trên cổ tay lướt qua ánh mắt người đối diện rồi ẩn vào trong tay áo.

Đàm Chiếu tỏ vẻ chính trực: “Như nhau cả, tôi thích là thích, không thích là không thích, anh là ai không quan trọng.”

“Vậy giờ cậu là thích hay không thích?”

“...”

Câu hỏi thẳng thắn của Ôn Minh Duy khiến Đàm Chiếu không phản bác cũng không khẳng định, chỉ lảng tránh: “Liên quan gì đến anh.”

Được thôi, Ôn Minh Duy không ép, chỉ cười khẽ rồi tựa người lại vào ghế.

Đàm Chiếu trầm mặc một lát, ánh mắt đi một vòng rồi lại trở về nơi anh đang ngồi, vẻ mặt có chút gượng gạo, dường như muốn nói lời cảm ơn vì chuyện anh đã làm lúc lễ ký kết, nhưng câu khách sáo đó cứ mắc kẹt trong cổ họng, đắn đo một hồi lại chuyển sang thành một câu hỏi.

“Trịnh Hoặc tại sao nghe lời anh?”

Ôn Minh Duy: “Nói ra thì dài, ông ta đâu có muốn nghe lời tôi, chỉ là không thể không nghe.”

“Không thể không nghe?”

“Chuyện này khó mà giải thích rõ.”

Ôn Minh Duy chỉ nhẹ nhàng nói một câu như thể đang gạt đi cả nửa đời sóng gió: "Cậu chỉ cần biết, năm xưa nguyên soái từng cùng tôi ở trên một con thuyền. Đến nay thuyền vẫn chưa lật - nếu có lật, sự nghiệp chính trị của ông ta sẽ chấm dứt, không thể bước tiếp."”

“...”

Cho nên, người sợ thân phận tôi bị phơi bày nhất chính là nguyên soái." Ôn Minh Duy dừng lại một chút, nói tiếp: “Cũng là người mong tôi chết nhất.”

Bên trong xe lặng ngắt như tờ, lớp cách âm kín kẽ của vách ngăn giữ trọn cuộc trò chuyện trong khoang xe, tài xế phía trước hoàn toàn không nghe được gì.

Chữ "chết" đột nhiên bật ra khiến tim Đàm Chiếu khựng lại, thế nhưng Ôn Minh Duy lại mỉm cười mà nói ra.

“...Ông ta muốn gϊếŧ anh?”

“Nghĩ là một chuyện, làm được hay không là chuyện khác. Nếu không thì sao tôi vẫn còn ngồi ở đây?”

Đàm Chiếu im lặng chốc lát, những ngón tay thon dài siết chặt dưới ống tay áo, bất chợt hỏi: “Chuyện tối nay có gây rắc rối gì cho anh không?”

Câu hỏi này còn chân thành hơn lời cảm ơn, rõ ràng là đang lo Ôn Minh Duy sẽ bị liên lụy nặng hơn.

Đáng tiếc Ôn Minh Duy lại không tiếp nhận, thẳng thắn nói: “Tối nay tôi làm vậy không hẳn là vì giúp cậu, chủ yếu là để ngăn cản Trịnh Hoặc. Ông ta đã mong tôi chết như vậy, sao tôi có thể để ông ta dễ dàng lên đài?”

“...”

Đàm Chiếu: “À, thì ra là tôi tự mình đa tình.”

Lời vừa dứt, chiếc xe dừng lại.

Thư ký Hàn không biết hai vị phía sau đã trò chuyện những gì, vội vã bước tới mở cửa.

Ông mở bên Đàm Chiếu, đại thiếu gia lập tức bước xuống, quay đầu nhìn Ôn Minh Duy, dứt khoát không chịu đưa tay đỡ lấy người kia một chút.

Dù Ôn Minh Duy cũng không cần ai đỡ thật, nhưng bầu không khí vi diệu ấy lại bị thư ký Hàn tinh ý nắm bắt được. Ánh mắt hóng hớt đảo một vòng, phát hiện Đàm Chiếu mặt lạnh tanh, còn Ôn Minh Duy thì vẫn cười, không phải cãi nhau, mà là đang trêu chọc.

“Đàm Chiếu,” Ôn Minh Duy thật sự giở trò, nói: “Chân tôi tê rồi, không đi nổi.”

“...”

Thư ký Hàn cảm thấy căng da đầu, biết rõ lúc này không phải thời điểm để thể hiện sự nhiệt tình, liền thức thời lùi lại hai bước.

Thế nhưng đại thiếu gia vẫn không nhúc nhích.

Ôn Minh Duy vén lại tóc, bất đắc dĩ tự mình bước xuống xe. Không rõ chân anh thật sự bị tê hay chỉ giả vờ, nhưng vừa nhấc chân đã loạng choạng, mái tóc dài tung bay, cả người nghiêng ngả ngã nhào ra ngoài cửa xe.

Thấy anh sắp ngã, cuối cùng Đàm Chiếu không nhịn được nữa, dang tay đón lấy.

Khoảnh khắc ôm chầm lấy nhau, Ôn Minh Duy tựa lên bờ vai rộng của Đàm Chiếu, ghé sát tai nói: “Nếu không phải vì cậu, tôi sao phải gây chú ý như vậy?”

“...”

“Chút phiền toái là có thật, nhưng tôi không muốn cậu bận tâm quá nhiều.”

Câu này chính là lời đáp lại câu “tự mình đa tình” khi nãy.

Nói rồi, Ôn Minh Duy còn đưa ngón tay chọc chọc khuôn mặt đang cố tỏ ra nghiêm nghị của Đàm Chiếu: “Sao cuối cùng lại thành lỗi của tôi? Đại thiếu gia của chúng ta đúng là khó chiều, dỗ thế nào cũng không ngoan ngoãn.”

“Vu oan.” Đàm Chiếu nắm lấy tay anh đang nghịch ngợm, quay sang bảo thư ký Hàn: “Ông đỗ xe xong rồi thì có thể tan làm.”

Người thứ ba có mặt tại hiện trường bị đuổi khéo, Đàm Chiếu kéo Ôn Minh Duy lên lầu.

Bọn họ sống chung không biết đã là ngày thứ bao nhiêu, quan hệ giữa hai người có vẻ vẫn giậm chân tại chỗ, nhưng so với khi mới dọn vào, mọi thứ đã rất khác.

Đàm Chiếu đường hoàng nắm tay Ôn Minh Duy, ngón tay hắn đan chặt vào lòng bàn tay anh. Nếu hỏi vì sao lại làm vậy? Có thể là vì không ai quy định “bạn bè bình thường” thì không được nắm tay nhau.

Dù gì cũng đã ngủ cùng, ôm cũng ôm rồi, nắm tay thêm chút nữa thì sao?

Đàm Chiếu nghĩ thoáng, chẳng biết đầu óc đang trôi đi đâu, lúc ra khỏi thang máy lại vô tình liếc nhìn môi Ôn Minh Duy.

Da Ôn Minh Duy trắng, nhưng sắc môi lại không nhạt chút nào, như thể máu dồn về nơi đó nhiều hơn. Trông giống như lớp thịt quả mọng căng tràn, chỉ cần cắn một cái là có thể chảy ra nước ngọt.

Đàm Chiếu lập tức quay đi, ánh mắt lảng tránh, đầu óc trống rỗng mấy giây, cố gắng nói sang chuyện khác: “Đúng rồi, anh có biết sinh nhật tôi là khi nào không?”

Hắn nghiêm túc hỏi, đề tài đổi sang đột ngột đến mức khiến Ôn Minh Duy sững lại, theo phản xạ trả lời: “Biết.”

Đàm Chiếu kinh ngạc: “Anh biết thật à?”

“Ừ, sắp đến rồi phải không?” Ôn Minh Duy đi trước mở cửa nhà. Đèn thông minh bật sáng theo tiếng, điều hòa hoạt động, rèm cửa khẽ kéo lại.

Con robot giúp việc trong nhà là loại đáng yêu nhưng hơi ngốc do thư ký Hàn chọn. Vừa nghe thấy giọng Ôn Minh Duy là nó lao đến bên chân anh, rõ ràng đang cố bắt chước kiểu chó con thân mật với chủ, muốn chào đón anh về nhà.

Nhưng nó chưa kịp chạm được vào chân Ôn Minh Duy thì đã bị Đàm Chiếu đá bay sang một bên.

“Vậy sao?” Đàm Chiếu hỏi: “Sinh nhật tôi, anh không định thể hiện gì?”

“Dĩ nhiên là có.” Ôn Minh Duy đẩy Đàm Chiếu vào phòng tắm, giúp hắn tháo cà vạt, “Chuyện đó để sau, giờ cậu đi tắm trước đi, tôi còn phải gọi cuộc điện thoại.”

“Gọi cho ai?”

“Trịnh Hoặc.”

“...”

Đàm Chiếu chống tay lên khung cửa phòng tắm, nói: “Ôn Minh Duy, tuy tôi không rõ anh đang có thân phận gì, mà hình như anh cũng không định nói rõ,” giọng hắn trầm ổn, nghiêm túc, “nhưng nếu có chuyện gì tôi giúp được, tôi muốn giúp anh.”

Ôn Minh Duy không chút để ý nói: “Vậy à?”

Nhưng Đàm Chiếu thì hoàn toàn nghiêm túc, như thể đang thổ lộ lòng mình, không chỉ vì những gì Ôn Minh Duy đã làm cho hắn tối nay, mà bên cạnh hắn, người có thể tin tưởng và nương tựa được...chỉ còn Ôn Minh Duy.

“Anh có thể nói cho tôi biết không, hiện giờ anh đang đứng về phía nào? Ngoài việc ngăn cản Trịnh Hoặc, anh còn mục đích gì khác không?”