Cố Tinh không dám làm trái, lập tức lấy thuốc cho anh uống cùng nước lạnh.
Cuối cùng, Ôn Minh Duy vén mái tóc dài, ngẩng đầu lên.
Tóc anh đen nhánh, suôn thẳng như thác nước, buông xõa che nửa thân trên để trần. Ánh đèn dịu chiếu lên mái tóc khiến anh mang vẻ ung dung và điềm tĩnh đến lạ.
Nếu chỉ nhìn bề ngoài, hẳn không ai nghĩ con người này lại đáng sợ như thân phận thật sự của anh.
Anh có gương mặt hoàn hảo, thần thái ôn hòa, khí chất như thể được sinh ra từ lòng từ bi, khác hẳn với thế tục.
Đặc biệt là đôi mắt ấy, mỗi khi nhìn thẳng vào ai, dường như có thể nhìn thấu, dung chứa và khoan thứ cho tất cả. Ánh nhìn ấy khiến người ta không thể sinh đề phòng, chỉ thấy gần gũi, tin tưởng. Không ai có thể tưởng tượng được rằng đôi tay kia từng nhuốm không biết bao nhiêu máu.
Cố Tinh hiểu rõ hơn ai hết. Sự kính sợ và lòng trung thành dành cho Ôn Minh Duy đã khắc sâu vào xương tủy khiến hắn không dám sơ suất dù chỉ một chút.
Khi ánh mắt anh hướng về phía mình, Cố Tinh theo bản năng ngồi thẳng lưng, sẵn sàng chờ lệnh.
Không ngờ, Ôn Minh Duy dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Không biết anh đã mơ thấy điều gì, mà vẻ mặt vẫn còn đượm nét hoang mang. Tròng mắt chuyển động chậm rãi như đang tìm kiếm trong ký ức điều gì đó, rồi đột ngột hỏi: "Hôm nay là ngày mấy?"
Tim Cố Tinh khẽ giật thót. Hắn đáp ngay: "Mùng 6."
Trên bức tường đối diện, chiếc đồng hồ điện tử hiển thị giờ miền Đông Liên Minh: Năm 2155, ngày 6 tháng 7, 22 giờ 46 phút, thứ Bảy.
Chỉ nhìn con số ấy thôi, Cố Tinh liền hiểu ra. Hôm nay là ngày đặc biệt, hắn theo bản năng ngậm chặt miệng, không dám thở mạnh.
Quả nhiên, Ôn Minh Duy không thể nào quên được ngày này.
Anh hơi ngồi thẳng dậy, giọng nói khôi phục vài phần tỉnh táo: "Đàm Chiếu về chưa?"
Vừa nghe đến cái tên ấy, trong mắt anh dường như lóe lên một tia sáng rõ ràng hơn.
Cố Tinh vội mở điện thoại, gửi tin nhắn cho cấp dưới. Một lát sau, hắn báo lại: "Đã về rồi. Chuyến bay lúc bốn giờ chiều. Sau khi hạ cánh được bạn bè đón đi, hiện đang ở quán bar, chưa về nhà."
Ôn Minh Duy khẽ hỏi: "Quán bar nào?"
"Cảng Không Đóng Băng."
"Ừ." Ôn Minh Duy đáp ngắn gọn, rồi đứng dậy, đi thẳng vào phòng tắm.
"Đi tắm trước, lát nữa cậu chở tôi qua đó."
Cố Tinh im lặng một lúc rồi khẽ nói: "Vâng."
...
Khi tiếng súng vang lên trong phòng ngủ, Cố Tinh đã biết Ôn Minh Duy lại gặp ác mộng. Mà việc anh tỉnh dậy sau ác mộng rồi muốn gặp Đàm Chiếu, cũng không nằm ngoài dự đoán.
Nếu hỏi Đàm Chiếu là ai, có lẽ rất khó để trả lời một cách rõ ràng.
Bề ngoài, Đàm Chiếu là người mà Ôn Minh Duy yêu thích, là người anh muốn theo đuổi.
Anh nắm rõ mọi điều về Đàm Chiếu, kiểm soát mọi hành động của hắn.
Ví dụ như hôm nay, Đàm Chiếu vừa kết thúc chuyến du lịch tốt nghiệp, trở về thành phố Tây Kinh. Ôn Minh Duy đã biết lịch trình từ trước, thậm chí còn đánh dấu ngày 6 tháng 7 trong sổ công việc, ghi chú một dòng: "Đàm Chiếu – ngày thuận tiện để gặp."
Nhưng đó chỉ là bề ngoài.