“Cậu ăn trước đi.”
Ôn Minh Duy đẩy một bát mì còn bốc khói nghi ngút đến trước mặt Đàm Chiếu.
Lúc này là 8 giờ sáng, ngày 28 tháng 7.
Họ đang ở trong căn hộ của Đàm Chiếu – chính xác hơn là một căn penthouse cao cấp, cũng là ngày thứ mười kể từ khi Ôn Minh Duy và Đàm Chiếu bắt đầu trạng thái “không hẳn là sống chung”.
Bữa sáng do thư ký Hàn chuẩn bị.
Thư ký Hàn trước đây phục vụ Đàm Anh Trác, nay đương nhiên bị Đàm Chiếu sai bảo. Tuy chưa nhận được thông báo điều chuyển chức vụ, nhưng ông đã ngầm mặc định mình sẽ trở thành tâm phúc của thiếu gia, sớm bắt đầu thể hiện sự siêng năng.
Sự siêng năng ấy thể hiện rõ rệt nhất ở chỗ phục vụ Ôn Minh Duy, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc mỗi ngày chuẩn bị ba bữa cơm cho anh, đưa anh đến tiệm làm tóc chăm sóc tóc tai, và như một tên gián điệp, dưới áp lực từ khí chất của Ôn Minh Duy, báo cáo lịch trình hằng ngày của Đàm Chiếu cùng với mấy trận cãi vã trong hội đồng quản trị.
Tóm lại, thư ký Hàn tạm thời trở thành trợ lý thay thế của Ôn Minh Duy, thay cho Cố Tinh.
Về phần Đàm Chiếu, tuy không thể nói là hoàn toàn không biết gì nhưng rõ ràng là hắn cũng không rảnh để quan tâm tường tận.
Hắn đang quá bận.
Sau khi tang lễ kết thúc, hắn không có lấy một giây để nghỉ ngơi, lập tức bị cuốn vào vòng xoáy đấu đá quyền lực trong gia tộc.
Trước kia khi Đàm Anh Trác còn sống, Đàm Chiếu chủ yếu lo chuyện học hành, thỉnh thoảng mới theo ý ông nội đến công ty tìm hiểu tình hình hoạt động của tập đoàn, chưa bao giờ nhúng tay vào chuyện lớn.
Khi đó, Đàm Anh Trác cho rằng chưa cần vội, Đàm Chiếu cũng không vội. Hơn nữa, trụ sở tập đoàn Đàm thị vận hành theo một hệ thống cực kỳ chặt chẽ, hội đồng quản trị giống như nghị viện quốc gia, mọi dự án lớn đều phải thông qua biểu quyết, không ai có quyền chuyên quyền độc đoán, quyền lực lớn nhất của chủ tịch chính là quyền phủ quyết cuối cùng.
Hệ thống như vậy giúp giảm thiểu rủi ro đến mức tối đa, đảm bảo sự phát triển ổn định của tập đoàn.
Thậm chí từng có lúc Đàm Chiếu nghĩ rằng, chỉ cần tập đoàn vận hành trơn tru, thì ghế chủ tịch tương lai là do bác hay cô ngồi cũng không khác biệt gì.
Cũng vì khi đó gia đình hòa thuận, mọi chuyện đều yên ả, hắn chưa từng nghĩ đến việc tranh đoạt quyền lực.
Khi hắn nói điều đó với Ôn Minh Duy, Ôn Minh Duy đã không nhịn được mà bật cười hai tiếng.
Một người phải ngây thơ đến mức nào mới có thể có một suy nghĩ ngây thơ đến vậy? Có thể thấy Đàm Chiếu từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu chút ấm ức nào, tưởng rằng thế gian tràn ngập chân thiện mỹ.
Đáng tiếc, ông trời dường như không ưu ái ai từ đầu đến cuối, những ấm ức thiếu hụt khi xưa, nay đều dồn lại bù đắp cho Đàm Chiếu một lượt.
Hiện tại, mỗi ngày hắn đều cãi nhau ba trận với bác, gọi điện cho cô thì chỉ nhận lại thái độ lạnh nhạt kiểu “tôi không quản chuyện gì, miễn tiền của tôi không thiếu là được”, cảnh tượng cả gia đình từng xoay quanh hắn như bảo vật giờ đã hoàn toàn biến mất.
Đàm Chiếu cắt bỏ kiểu tóc thời thượng rực rỡ, bắt đầu mặc âu phục, mỗi ngày điện thoại không ngừng, làm thêm giờ, thời gian ngủ chưa đầy năm tiếng. Bác của hắn muốn xóa hai chữ “quyền đại diện” trong chức danh “quyền đại diện chủ tịch hội đồng quản trị”, còn hắn thì kiên quyết phản đối, vì thế bắt đầu chủ động tiếp cận những thành viên kỳ cựu trong hội đồng, xây dựng phe cánh, tích lũy thế lực.
Nhưng La Mã không được xây trong một ngày. Hiện tại di sản còn chưa phân chia xong, hội đồng quản trị toàn những lão cáo già, không ai dễ dàng đứng về phe nào cả.
Cuộc sống hưởng thụ trước đây của Đàm Chiếu: quán bar, hộp đêm, tiệc tùng thâu đêm đã trở thành chuyện quá khứ. Bây giờ hắn ăn uống không còn ngon miệng, mỗi bữa đều cần Ôn Minh Duy dỗ mới gắng ăn được vài miếng.
ũng may còn có Ôn Minh Duy.
Đàm Chiếu chưa từng nói lời đó ra miệng, nhưng mỗi tối trở về căn hộ, ánh mắt hắn nhìn Ôn Minh Duy đều bộc lộ rõ điều đó.
Ôn Minh Duy là người không bao giờ hoảng loạn, bất kể bên ngoài xảy ra chuyện gì, cho dù có lúc Đàm Chiếu nổi giận đùng đùng qua điện thoại với ai đó ngay trước mặt anh, tức đến mức muốn ném đồ, thì Ôn Minh Duy cũng không thèm nhướng mày lấy một cái, vẫn luôn bình tĩnh ngồi đọc sách, như thể những tin tức giật gân khiến hội đồng quản trị đau đầu và truyền thông rùm beng ngoài kia, chẳng có chút giá trị nào.
Thư ký Hàn đứng nhìn mà cũng không hiểu nổi, Ôn Minh Duy làm sao có thể bình tĩnh đến vậy — chẳng phải anh ta là người tình bé nhỏ được thiếu gia cưng chiều giấu kỹ trong kim ốc hay sao? Nếu thiếu gia tranh quyền thất bại, anh ta cũng đâu có ngày lành?
Thế nhưng Đàm Chiếu lại cần chính sự bình tĩnh của Ôn Minh Duy. Mỗi khi gặp chuyện không thuận, chỉ cần liếc nhìn Ôn Minh Duy, nhìn mái tóc dài mềm mại như tơ lụa, nhìn gương mặt điềm tĩnh đến mức dẫu trời sập cũng không biến sắc kia, hắn lại dần bình tâm, nghĩ xem bước tiếp theo nên xử lý ra sao.
Sáng nay, Đàm Chiếu lại theo thói quen không ăn sáng, cần Ôn Minh Duy giục mới chịu ăn.
Có lẽ là bị chiều hư rồi, dù sao bây giờ ngoài Ôn Minh Duy ra, chẳng còn ai chịu chiều chuộng đại thiếu gia nữa.
Ôn Minh Duy nói: “Cậu ăn đi, không thì nguội mất.”
Đàm Chiếu cuối cùng cũng cầm đũa gắp vài miếng mì, vẻ mặt như đang chê không ngon. Nếu là trước kia, hắn đã đổ đi và gọi đầu bếp làm lại, nhưng bây giờ thời gian quý giá, không có sức mà rảnh rỗi kiểu đó nữa, không thích ăn cũng phải ráng ăn hết.
Đàm Chiếu: “Tối nay tôi có hẹn xã giao với một ông giám đốc kỳ cựu, để thuyết phục ông ta đứng về phía tôi.”
“Chỉ ăn một bữa cơm, ông ta sẽ nghe?”
“Có thể. Hồi trẻ ông ta từng có giao tình với ba tôi.”
“...”
Ôn Minh Duy nghe vậy chỉ cười, đưa tay vén lọn tóc dài trượt xuống bên má ra sau vai, nói: “Ân tình năm xưa cũng chỉ là thứ đã hết hạn rồi. Chi bằng cậu thử điều tra xem sau lưng ông ta có nhược điểm hay bí mật gì không thể lộ ra ngoài. Muốn khống chế một người, thì phải nắm được điểm yếu của người đó.”
Đàm Chiếu ngẩng đầu khỏi bát mì.
Thư ký Hàn đứng bên cạnh khẽ rùng mình, trong lòng nghĩ: Cậu ta nói rất đúng, nhưng sao có thể thản nhiên, nhẹ nhàng mà nói ra những lời tối tăm như thế chứ? Thật khiến người ta thấy đáng sợ.
Vì đã biết chút ít về xuất thân của Ôn Minh Duy nên Đàm Chiếu cũng không thấy điều đó quá bất ngờ. Nhưng hắn cũng không lập tức thể hiện đồng tình hay phản đối, chỉ ăn nốt bát mì rồi nói:
“Tối nay tôi xem tình hình đã. Ngày mai còn có một cuộc họp quan trọng.”
“Cuộc họp gì?”
“Bác cả tôi nhận được một dự án chính phủ, định đầu tư 700 tỷ để tham gia xây cầu Nhân Tân.”
“Cái cầu đó năm nào cũng hô hào xây, hô bao nhiêu năm vẫn chưa thấy đâu. Ai mà chẳng biết chuyện gì đang xảy ra? Người có mắt đều không muốn dính vào...”
Ôn Minh Duy lại cười, không ngờ đại thiếu gia lại thuộc dạng có mắt nhìn.
Cầu Nhân Tân là một cây cầu vượt biển quy mô lớn, nối liền phần lớn khu vực ven biển giữa hai tỉnh Nhân Châu và Tân Châu. Nếu được xây dựng, nó sẽ thúc đẩy mạnh mẽ sự phát triển kinh tế địa phương.
Đáng chú ý là, cả hai tỉnh Nhân – Tân đều là tỉnh đông dân, là nơi tranh cử quan trọng mỗi kỳ bầu cử Chủ tịch. Nói cách khác, ai có thể hoàn thành dự án này, người đó sẽ chiếm được cảm tình của cử tri hai tỉnh, từ đó giành ưu thế về phiếu bầu.
Chính vì vậy, trong nội bộ Liên Minh hai đảng tranh đấu gay gắt. Dù bên nào muốn xây cũng đều bị lý do “tài chính eo hẹp” bác bỏ, khiến cây cầu này hết lần này đến lần khác bị trì hoãn, mãi không xây được.
Kỳ bầu cử tiếp theo là vào năm sau, bây giờ đang là giai đoạn chuẩn bị. Thời điểm này mà lôi kéo được giới tài phiệt đầu tư, thì ý đồ là gì không cần nói cũng rõ.
Ôn Minh Duy đã sớm đoán được, liền thuận miệng hỏi: “Bác cậu đàm phán với ai?”
Đàm Chiếu: “Dự án này công khai mời gọi đầu tư, người phụ trách thuộc phe Đảng Nhân Dân. Ứng cử viên lần này bên Đảng Nhân Dân vẫn chưa công bố, nhưng tôi nghe nói đang gây tranh cãi khá lớn...”
Ôn Minh Duy đợi hắn nói ra cái tên đó.
“Trịnh Hoặc.” Đàm Chiếu rất nhanh nhạy về mặt thông tin, nói tiếp: “Cử tri không thích quân nhân làm chính trị, huống chi còn là Nguyên soái nắm quyền lớn, tôi thấy khả năng thắng của ông ta không cao.”
Ôn Minh Duy không đưa ra đánh giá, Đàm Chiếu tiếp tục nói: “Ông ta chắc chắn đã hứa hẹn rất nhiều lợi ích với bác tôi. Nhưng bản thân ông ta có lên được hay không còn chưa chắc. Đem chi phiếu trắng đổi lấy 700 tỷ, dù tôi đồng ý, Hội đồng quản trị cũng chưa chắc chấp nhận.”
Ôn Minh Duy bỗng nhiên hỏi: “Vậy cậu có từng nghĩ đến, lợi ích lớn nhất mà ông ta hứa cho bác cậu là gì chưa?”
Đàm Chiếu sửng sốt.
“Tất nhiên là chiếc ghế Chủ tịch.” Ôn Minh Duy vừa nói vừa cầm bát không trước mặt hắn đem cho thư ký Hàn rửa, lời nói đến đó thì dừng, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước nhìn chằm chằm Đàm Chiếu, ánh mắt phản chiếu vẻ mặt kinh ngạc của đối phương.
“Ý anh là...”
Đàm Chiếu gần như không dám nghĩ theo hướng tàn nhẫn đó: “Cái chết của ông nội tôi... có liên quan đến bác tôi?”
Thư ký Hàn đã bị sai đi, Ôn Minh Duy siết chặt bàn tay lạnh buốt của hắn: “Cậu chỉ có thể tin vào chính mình thôi, Đàm Chiếu.”
Trước khi tiễn hắn ra cửa, Ôn Minh Duy nói: “Chú ý an toàn.”
**
Một người có thể giữ sự ngây thơ được bao lâu, Ôn Minh Duy không biết.
Nhưng với bản thân anh, câu trả lời là: nửa năm.
Năm tám tuổi, anh được đón từ một trại trẻ mồ côi xa xôi về Long Đô, trở thành “Ôn Minh Duy”. Và chỉ mất đúng nửa năm để hiểu ra một điều: anh có thể trở thành kẻ xấu, nhưng tuyệt đối không được phép ngu ngốc.
Kẻ xấu chưa chắc chết sớm, nhưng kẻ ngốc thì chắc chắn không sống lâu.
Đàm Chiếu không ngốc, rất thông minh, học gì cũng nhanh. Nhưng nếu chuyện gì hắn cũng nghĩ theo chiều hướng tốt, không nghi ngờ ác ý của đối phương, hành xử thì toàn chọn cách trong sáng...thì so với ngu ngốc cũng chẳng khác gì.
Ôn Minh Duy không nói điều này quá thẳng thừng. Dù sao bản chất của một người cũng không thể bị thay đổi chỉ nhờ vài câu nói của người khác.
Thậm chí, anh còn cảm thấy Đàm Chiếu hiện tại rất đáng yêu. Chỉ tiếc rằng, sự đáng yêu cũng là thứ có thể bị bào mòn. Một khi sự ngây thơ trong hắn bị tiêu sạch, e rằng khi ấy sẽ không còn đáng yêu nữa.
Nếu có thể, Ôn Minh Duy mong ngày đó đến càng muộn càng tốt.
**
Khi con người đã bị cuốn vào công việc bộn bề, thời gian trôi qua lúc nào cũng như đang bay.
Đến cả thời gian để gặp Ôn Minh Duy, Đàm Chiếu cũng ngày một ít đi, thành ra mỗi tối khi về nhà, hắn không muốn làm gì. Việc đầu tiên là phải nhìn Ôn Minh Duy vài phút để nạp lại năng lượng, sau đó mới chịu đi tắm.
Có lần, Ôn Minh Duy hỏi: “Hiện tại tôi được bao nhiêu điểm?”
Đàm Chiếu suy nghĩ một chút rồi nói: “Quên mất rồi. Hay là mình bắt đầu tính lại từ đầu?”
“....”
Đàm Chiếu giống như nhận định Ôn Minh Duy sẽ không từ bỏ hắn, vô cớ gây chuyện cũng trở nên hợp tình hợp lý.
Hai người cũng không phải đêm nào cũng ngủ chung.
Tuy rằng Đàm Chiếu tính khí thất thường, nhưng vẫn biết điều, nếu về nhà quá muộn, nửa đêm mới lên giường sẽ làm phiền giấc ngủ của Ôn Minh Duy, lúc đó hắn sẽ tự giác sang phòng bên cạnh ngủ, sáng hôm sau mới đến chào hỏi hắn.
Ngoài chuyện đó ra, thì khi ngủ cùng lại không mấy giữ khoảng cách.
Từ ban đầu là nằm nguyên cả người không thay đồ, rồi đến mặc đồ ngủ, sau là chỉ mặc nửa bộ, dần dần không còn chút e dè, vậy mà vẫn giữ cái mác “bạn bè bình thường”, ai cũng không chịu bước thêm một bước.
Đàm Chiếu không đề cập đến việc tiến xa hơn, Ôn Minh Duy cũng vậy.
Khi Ôn Minh Duy không nói gì, tất nhiên Đàm Chiếu lại càng không thể mở lời. Dù sao thì, giữa người theo đuổi và người được theo đuổi, thế chủ động không thể đảo ngược. Hắn phải giữ dáng vẻ cao ngạo này đến tận ngày tận thế.
Thế nhưng, ngày tận thế chưa đến, một ngày tận thế khác đã bất ngờ ập tới.
Đàm Chiếu từng nghĩ rằng đề án xây cầu Nhân Tân khó mà thông qua, còn khó hơn cả việc gỡ bỏ hai chữ “quyền đại diện” trước chức danh Chủ tịch Hội đồng quản trị của Đàm Dực. Nhưng điều hắn không ngờ là, hơn một nửa số thành viên hội đồng lại chọn đứng về phía Đàm Dự. Từ thái độ của họ cũng đủ thấy, phần đông đã ngả sang bên kia, việc Đàm Dực chính thức ngồi lên ghế Chủ tịch chỉ còn thiếu một buổi họp bỏ phiếu nữa mà thôi.
Trong đó còn có cả những người mà Đàm Chiếu đã từng thuyết phục được, giờ phút mấu chốt lại trở mặt, khiến hắn hoàn toàn không kịp trở tay.
Điều khó chấp nhận hơn cả thất bại, chính là một thất bại ngoài dự đoán. Nhưng nhờ những gì học được từ Ôn Minh Duy, Đàm Chiếu đã rèn được sự bình tĩnh, ít nhất là bên ngoài phải bình tĩnh, phải có phong độ.
Hắn mang theo khuôn mặt đanh lại, nén giận không thể phát ra mà về nhà. Vừa thấy Ôn Minh Duy, cuối cùng lớp vỏ bọc cũng vỡ vụn, hắn nhào đến ôm lấy anh, giống hệt như hôm ông nội mất, rất lâu sau mới thốt ra được một câu: “Tôi mệt quá.”
Ôn Minh Duy cởi bỏ cà vạt trên cổ Đàm Chiếu, gỡ ra để sang một bên: “Đừng buồn, cậu đã cố gắng rồi.”
Đàm Chiếu bỗng nhiên nói: “Nếu sau này tôi không nuôi nổi anh nữa, anh vẫn chịu tiếp tục theo đuổi tôi không?”
Ôn Minh Duy phì cười: “Để tôi nuôi cậu cũng được.”
Đàm Chiếu không hiểu câu đó có nghĩa là gì, hiển nhiên cũng không cho rằng Ôn Minh Duy với cái công ty dược sắp phá sản kia có thể nuôi nổi mình. Hắn hiếm khi thở dài, cảm thấy trách nhiệm kiếm tiền vẫn phải đặt trên vai mình, phải kiên cường hơn nữa.
“Chỉ mới bắt đầu thôi,” Đàm Chiếu ngồi dậy, nói: “Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.”
Lời nói thì vậy nhưng ngay sau đó, Đàm Chiếu không thể không tiếp thu nỗi nhục đầu tiên trong đời — dự tiệc ký kết hợp đồng dự án cầu Nhân Tân.
Buổi tiệc được ấn định vào ngày 8 tháng 8, là ngày cả hai bên kỹ lưỡng chọn lựa vì mang ý nghĩa cát tường.
Việc ký kết công khai dĩ nhiên là để tuyên truyền rầm rộ: một dự án hợp tác khó khăn như vậy, lại có lợi cho dân sinh đến thế, sao có thể không cho toàn dân biết?
Muốn kéo phiếu bầu, thì dư luận là yếu tố rất quan trọng. Quan trọng hơn nữa là để cử tri hiểu được, công lao thuộc về ai.
Vốn dĩ Đàm Chiếu không cần xuất hiện, để Đàm Dực ký là đủ. Nhưng phía chính phủ lại cho rằng hình ảnh cá nhân của Đàm Dực quá xấu: nɠɵạı ŧìиɧ, bao nuôi minh tinh... ai ai cũng biết, nên yêu cầu ông ta đừng lộ mặt, bảo Đàm Chiếu có hình tượng tốt hơn thay ông ký tên.
Tất nhiên việc ký kết chỉ là diễn, để truyền thông chụp ảnh, làm truyền thông mà thôi.
Cả giới chính trị Tây Kinh chẳng qua cũng chỉ là một sàn diễn khổng lồ.
Ôn Minh Duy là bạn đồng hành của hắn trong buổi tiệc hôm đó, trước khi xuất hiện còn được stylist chọn lễ phục và làm tóc, sắc mặt tươi tắn hơn hắn rất nhiều.
Tính cách của Ôn Minh Duy ôn nhu, gần gũi, stylist không dám nói chuyện với Đàm Chiếu nhưng lại thoải mái trò chuyện với Ôn Minh Duy, đặc biệt là mê mẩn mái tóc dài của anh, hết buộc lỏng rồi lại tháo ra, buộc kiểu gì cũng đẹp, khiến người ta khó chọn được.
Cuối cùng vẫn là Ôn Minh Duy tự quyết: “Cứ vậy đi, không cần buộc nữa.”
Anh diện lễ phục trắng, sánh đôi bên Đàm Chiếu mặc lễ phục đen. Mái tóc dài đen mượt xõa đến tận eo, dưới ánh đèn rực rỡ trong hội trường, ánh lên thứ ánh sáng như gợn nước, thu hút vô số ánh đèn flash chớp liên tục, chụp suốt ba phút vẫn chưa ngừng.
“Lần đầu tiên tôi tham dự loại sự kiện này.”
Ôn Minh Duy khoác tay Đàm Chiếu, nói: "Sao mà giống lễ cưới quá vậy?"
Nghe câu này, vẻ mặt u ám cả ngày của đại thiếu gia cuối cùng cũng giãn ra đôi chút, khinh khỉnh nói: “Anh mà cưới, làm gì có chuyện bày biện sơ sài thế này?”
Ôn Minh Duy: “...”
Nói một cách nghiêm khắc thì, buổi tiệc đêm nay tuyệt đối không thể gọi là nhỏ được.
Tối nay có không ít quan chức cấp cao trong giới chính trị tới tham dự, tiêu chuẩn an ninh và số lượng truyền thông đều vượt xa một buổi tiệc thương mại thông thường. Ngoại trừ Nguyên soái Trịnh Hoặc không tiện đích thân xuất hiện, thì những người nên đến đều đã đến.
Người chủ trì lễ ký kết lần này Ôn Minh Duy nhận ra, là một trong những cận vệ thân tín hàng đầu bên cạnh Nguyên soái, tên là Quyền Lương. Tuy tên tuổi người này không mấy nổi bật, phần lớn khách mời tại hiện trường cũng không biết rõ lai lịch, nhưng địa vị tuyệt đối không thể xem thường.
Hắn ta cũng nhận ra Ôn Minh Duy.
Vừa nhìn thấy anh xuất hiện, Quyền Lương sửng sốt, nghiêng đầu che tai bên phải, nơi gắn tai nghe ẩn hình, dường như đang báo cáo tình hình này với Nguyên soái.
Ôn Minh Duy ở xa mỉm cười chào hắn một cái, Quyền Lương lập tức đổ mồ hôi bên tóc mai, lúng túng và đầy ngượng ngập đáp lại bằng một nụ cười gượng.
Đàm Chiếu thì hoàn toàn không để ý đến điều đó. Sau khi kết thúc thời gian tự do ban đầu, đến phần ký kết chính thức thì vị trí của hắn và Ôn Minh Duy đã không còn cùng chỗ nữa.
Đàm Chiếu bước lên sân khấu, còn Ôn Minh Duy ngồi ở hàng ghế đầu dưới sân khấu, hai bên là toàn những nhân vật lớn trong giới chính trị và thương nghiệp, không ai quen biết anh, đều có phần nghi hoặc nhưng lại không tiện hỏi thăm.
Truyền thông thì thẳng thắn hơn nhiều, không cần quan tâm anh là ai, trước cứ chụp đã rồi tính. Chỉ riêng gương mặt kia xuất hiện trong tin tức đã đủ để thu hút toàn bộ lượng người xem, ai còn quan tâm anh có thân phận gì?
Lễ ký kết bắt đầu đúng 8 giờ tối, khi đồng hồ điểm giờ, những người cần ký tên đều lập tức ký ngay. Nhân viên đã chuẩn bị sẵn sàng với rượu champagne, chỉ chờ lễ ký hoàn thành liền bật nút phun rượu, pháo hoa nổ vang, đẩy bầu không khí lên đến cao trào.
Nhưng Đàm Chiếu cầm cây bút ký có ngòi mạ vàng, chậm chạp không hạ bút.
Dưới ống tay áo vest đen cắt may tinh xảo, là bản hợp đồng mỏng mà nặng trĩu như vàng: 700 tỷ.
Một con số thiên văn, nhưng cuối cùng cũng chỉ là một con số. Nhà họ Đàm sẽ không vì vậy mà sụp đổ, nhưng hợp tác lần này vốn không nằm ở tiền bạc, mà là ở chuỗi sóng gió chính trị không hồi kết sau này.
Tâm nguyện cả đời của ông nội hắn là giữ mình bình an giữa thời cuộc hỗn loạn, rốt cuộc vẫn không thể giữ nổi sao?
Chưa từng có khoảnh khắc nào khiến Đàm Chiếu cảm thấy mình bất lực đến vậy.
Nếu như đây là chỉ mới bắt đầu... thì sau này sẽ ra sao?
Ánh mắt Đàm Chiếu chậm rãi rủ xuống, tim trĩu nặng.
Ánh đèn flash chiếu thẳng khiến mặt hắn tái nhợt, gân xanh nổi bật trên mu bàn tay đang cầm bút.
Người dẫn chương trình bên cạnh cẩn thận nhắc nhở: “Đàm tiên sinh, đến lượt ngài ký tên...”
Tựa như có điều gì đó vừa bị nhận ra, toàn trường lập tức rơi vào im lặng, không ai dám thở mạnh, tất cả ánh mắt đều tập trung vào bàn tay phải cứng đờ như tượng của Đàm Chiếu.
Ngay lúc ấy, dưới sân khấu vang lên một tiếng “cốc” khẽ.
Là tiếng khớp tay gõ lên mặt bàn.
Thật sự rất nhẹ, nhưng lại khiến tim người ta thót lên một cái, vô số ánh nhìn liền hướng về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy ở hàng ghế đầu một người đàn ông tóc dài, vẻ mặt lạnh nhạt, đang nâng ly nước lên nhấp một ngụm, sau đó đặt xuống, đáy cốc lại va nhẹ vào mặt bàn phát ra tiếng động thứ hai.
Anh không cố ý tạo âm thanh, đó là do vật lý va chạm không thể tránh khỏi.
Nhưng vì bầu không khí ngột ngạt căng thẳng, mọi người đều nín thở, bị khí thế vô hình kia áp chế, bất giác nhìn chằm chằm vào anh.
Phản ứng lớn nhất là người dẫn chương trình trên sân khấu, mồ hôi lạnh chảy dài từ thái dương, vội vã giơ tay lau đi.
“Không ký sao?”
Ôn Minh Duy nhướng mắt nhìn lên sân khấu: “Nếu không muốn ký, vậy thì đừng ký.”
Đột nhiên, anh đối mặt vô số ống kính đang chĩa về phía mình, tao nhã như vô ý kéo nhẹ tay áo, để lộ cổ tay đeo một chiếc vòng tay màu đen.
Chiếc vòng tay mảnh và tinh xảo, đeo một bông diên vĩ đen được chạm khắc cầu kỳ.
Hoa dán trên làn da trắng tựa như một hình xăm ma mị u ám. Dưới cánh hoa khép hờ, lộ ra một chữ mờ mờ ảo ảo: “Ôn”.
Vài vị quan chức ngồi gần đó không nhịn được mà hít một hơi lạnh.
Ống kính máy quay lập tức zoom cận cảnh như thể đánh hơi được điều gì.
Ôn Minh Duy theo thói quen lại gõ nhẹ một tiếng nữa lên bàn, rồi rất tự nhiên ra lệnh: “Tới đây thôi, hôm nay hủy ký kết.”
Anh không nhìn Đàm Chiếu, mặc cho phản ứng của hắn là gì, ánh mắt vẫn đặt lên người chủ trì họ Quyền. Người này tay chân run rẩy không dám đối mắt, tiếng xì xào bắt đầu nổi lên xung quanh, bầu không khí đang trên bờ vực mất kiểm soát, thì tai nghe truyền đến một câu nói ngắn gọn: “Nghe cậu ta.”
Ở bên ngoài hội trường, Nguyên soái vẫn đang theo dõi trực tiếp cảnh Ôn Minh Duy lần đầu tiên sau chín năm công khai để lộ huy hiệu diên vĩ đen, rõ ràng là hành động khıêυ khí©h và uy hϊếp trắng trợn.
Nguyên soái nghiến chặt răng, lạnh lùng hạ lệnh: “Hủy bỏ!