Chương 15

Sáng hôm sau, Ôn Minh Duy tỉnh dậy trong vòng tay của Đàm Chiếu.

Dù không phải cố ý...

Anh bị ôm như gối ôm, mái tóc dài đen nhánh xõa đầy trên đầu giường, một nửa còn bị đè dưới vai Đàm Chiếu khiến anh không thể cử động.

Anh kêu một tiếng: “Đàm Chiếu.”

“...Hửm?”

Tên đầu sỏ phản ứng theo thói quen trở mình, tay vẫn không buông, hình như còn muốn đổi "gối ôm" sang bên kia. Mãi đến khi cảm giác nặng nề không đúng, Đàm Chiếu mới chậm rãi mở mắt: “Ôn Minh Duy.”

Bốn mắt nhìn nhau, Đàm Chiếu thoáng xấu hổ, chào hỏi: “Anh tỉnh rồi.”

“Ừ, tôi dậy đây.” Ôn Minh Duy rút tóc ra khỏi người hắn, cúi đầu liếc quanh, không thấy sợi dây buộc tóc tối qua rơi ở đâu, đành để tóc xõa mà xuống giường vào phòng tắm rửa mặt.

Đồ dùng cá nhân đều là loại dùng một lần nhưng lại không có đồ để thay. Đàm Chiếu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, mơ màng đi theo anh ra ngoài, đứng ngay cửa phòng tắm nhìn anh rửa mặt, như thể có gì muốn nói mà mãi vẫn chưa mở miệng.

Ôn Minh Duy hỏi: “Có quần áo cho tôi thay không?”

Đàm Chiếu lập tức quay người đi lấy, lục trong tủ quần áo ra một bộ đồ của mình đưa cho anh, rồi đứng chắn ở cửa, bất chợt nói: “Ôn Minh Duy.”

“Hửm?”

“Tối nay anh cũng phải ngủ với tôi.”

“...”

Chuyện gì cũng vậy, một khi đã có lần đầu thì lần hai, lần ba sẽ đến rất tự nhiên. Đàm Chiếu nói một cách đương nhiên: “Phòng nghỉ này nhỏ quá, lại nằm trong công ty, không tiện. Tôi có một căn hộ trống ở gần đây, tối nay anh chuyển qua đó ngủ với tôi.”

“Chuyển qua đó ngủ?” Ôn Minh Duy chú ý đến cách dùng từ của hắn.

“Ừ” Đàm Chiếu quay mặt đi, làm ra vẻ nghiêm túc: “Chỉ là ở vài ngày thôi, giống như tối qua, không có ý gì khác.”

Còn cố tình nhấn mạnh thêm một câu: “Không tính là sống chung đâu.”

Ôn Minh Duy: “...”

Không tính là sống chung, chỉ là ngủ cùng, mà còn không biết ngủ mấy ngày.

Đàm Chiếu không thấy có gì không ổn với chuyện này.

Lùi một vạn bước mà nói, dù có sai thì người bắt đầu cũng là Ôn Minh Duy. Nếu tối qua trong xe anh không ôm hắn, thì sẽ không có cái ôm sau đó. Nếu không có cái ôm đó, thì cũng sẽ không có chuyện ngủ cùng giường, và càng không có những chuyện bây giờ.

Vì vậy, Ôn Minh Duy chính là người khơi mào tất cả, đương nhiên phải chịu trách nhiệm đến cùng.

“Quyết định vậy đi.” Thiếu gia lên tiếng dứt khoát.

“Dù sao tôi thấy anh cũng không tích cực đi làm. Không phải công ty sắp phá sản rồi sao? Nếu thật sự không được nữa thì cứ để nó phá sản đi, anh đến làm việc bên cạnh tôi, ngày nào cũng ở với tôi, tôi trả anh đãi ngộ tốt hơn.”

Ôn Minh Duy không nhịn được bật cười: “Ý cậu là bao nuôi tôi?”

“Tất nhiên là không.”

Đàm Chiếu nghiêm mặt nói: “Trước khi điểm biểu hiện của anh đầy, chúng ta chỉ là bạn bè bình thường.”

“...”

“Bạn bè bình thường.”

Ôn Minh Duy không thèm chấp với đại thiếu gia, hắn nói sao thì cứ để vậy. Nhưng chuyện dọn đến sống chung, anh không lập tức đồng ý, mà suy nghĩ vài tiếng, đến trưa mới trả lời Đàm Chiếu.

Lúc đó, Đàm Chiếu đang ở bệnh viện, lo liệu hậu sự cho ông nội mình.

Đàm Chiếu không muốn tổ chức tang lễ quá sớm, vì một khi thi thể được hỏa táng, nguyên nhân cái chết sẽ bị định đoạt, những điểm nghi sẽ không còn cơ hội làm rõ, càng không thể tìm bằng chứng.

Vì việc này, hắn đã tranh cãi với bác cả là Đàm Dực không dưới ba lần. Bác hắn cho rằng nguyên nhân cái chết đã quá rõ ràng, bệnh viện và cảnh sát đều đã đưa ra kết luận cụ thể, kéo dài thêm cũng không tra được gì. Giữ thi thể quá lâu chẳng những bất kính với người đã khuất mà còn trái với tập tục tang lễ địa phương.

Đàm Chiếu quay sang cầu cứu gì cô ruột nhưng đáng tiếc Đàm Lộ rõ ràng đứng về phía anh trai mình, cũng cho rằng hắn trẻ người non dạ, khuyên hắn đừng quá cố chấp. Dù sao cũng nên lo hậu sự trước đã, nếu không nói gì thì lời đồn bên ngoài cũng đủ khiến người ta ngột ngạt.

Đàm Chiếu vừa đau buồn vừa giận dữ, lại mang theo chút hoang mang, nhốt mình trong xe gọi điện cho Ôn Minh Duy, than thở với anh: “Anh cũng thấy là do tôi suy nghĩ nhiều sao? Ông nội tôi chết vì bệnh thật, không ai hại ông?”

Ôn Minh Duy hỏi: “Đã giám định pháp y chưa?”

“…Rồi.” Đàm Chiếu vẫn chưa quen cách gọi là “thi thể”, cổ họng nghẹn lại, “Tôi đã nhờ vài nơi kiểm tra, không chỉ bệnh viện này, ai cũng nói nguyên nhân tử vong không có vấn đề.”

“Đã xem qua video giám sát ở bệnh viện chưa? Tất cả bác sĩ, y tá, ai từng tiếp xúc với ông cậu, đều kiểm tra rồi chứ?”

“Đều kiểm tra rồi.”

Đàm Chiếu siết chặt điện thoại: “Giả sử có loại virus nào đó không thể phát hiện ra, nhưng lại không ai có cơ hội đầu độc. Tôi không có bằng chứng.”

“Tôi không có bằng chứng, Ôn Minh Duy.”

Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy mình đơn độc đến vậy, níu lấy chiếc điện thoại như bấu víu vào người đồng minh duy nhất, đầu ngón tay khẽ run: “Nếu anh là tôi, anh sẽ làm gì?”

“...”

Ôn Minh Duy trầm mặc hồi lâu, rồi bình tĩnh nói: “Có những chuyện không phải cứ muốn là làm được. Nếu trước mắt cậu chỉ còn một con đường duy nhất, thì cho dù không cam lòng, cậu cũng chỉ có thể bước tiếp theo hướng đó.”

“Ý anh là bảo tôi từ bỏ sao?”

“Tôi chỉ hy vọng cậu có thể kìm nén bi thương, thuận theo tình thế hiện tại, sau đó tìm cách khác.”

“...Cách khác?”

“Ừ. Nếu ai đó thực sự có âm mưu, cho dù thủ đoạn không để lại dấu vết, thì mục đích của họ cũng sớm muộn sẽ lộ ra. Cậu sẽ có cơ hội báo thù.”

Ôn Minh Duy không nói thẳng quan điểm của mình về cái chết của Đàm Anh Trác, nhưng lời an ủi ấy đã ngầm bày tỏ thái độ: anh tin Đàm Chiếu và đứng về phía hắn.

Dù thái độ đó quá đỗi điềm tĩnh, khiến người ta cảm thấy thiếu ấm áp, không nhẹ nhàng dỗ dành, cũng không an ủi dịu dàng nhưng lại như một cây cột trụ vững chãi giữa bão giông. Tâm trí rối loạn của Đàm Chiếu cuối cùng cũng được trấn an, như tìm được chỗ dựa, nặng nề thở ra một hơi, nghe lời anh: “…Được.”

Chiều hôm đó, Đàm Chiếu đồng ý với sự sắp xếp của gia đình, đưa thi thể Đàm Anh Trác đến nhà tang lễ, bắt đầu chuẩn bị hậu sự.

Lễ tang được ấn định vào ngày 21 tháng 7.

Trước khi ngày đó đến, Ôn Minh Duy vẫn luôn ở bên cạnh Đàm Chiếu, chỉ về nhà một lần để lấy máy tính cá nhân cùng vài quyển sách đọc giải trí.

Trước đó khi Cố Tinh và Ôn Minh Duy tạm thời tách nhau ra, hắn không ngờ Ôn Minh Duy lại sẽ đột ngột dọn đến sống chung với Đàm Chiếu. Cứ nghĩ anh chỉ trở về để lấy thuốc, Ôn Minh Duy lại nói:

“Tạm thời không uống nữa, ngưng một thời gian.”

Ngưng thuốc.

Cố Tinh nghe xong, trong lòng giật mình.

Ôn Minh Duy lúc bình thường đổi thuốc thì khiến người ta lo, ngưng thuốc cũng khiến người ta lo. Nỗi sợ này như đã ăn sâu vào xương tủy, người ngoài không hiểu rõ Ôn Minh Duy sẽ không thể nào cảm nhận được.

Nhớ lại chuyện cũ, có lẽ Ôn Minh Duy bắt đầu dùng thuốc thường xuyên từ bảy năm trước, tức là năm thứ hai sau khi anh chuyển đến Tây Kinh.

Loại thuốc đầu tiên rất bình thường, chỉ là thuốc chống trầm cảm thông dụng. Sau đó có thêm thuốc ngủ, đều là để trị bệnh, chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng chẳng bao lâu, Ôn Minh Duy đã không còn dùng loại thuốc đó nữa hoặc có thể nói là không chỉ dùng loại đó.

Anh sở hữu một phòng thí nghiệm sinh học cao cấp, nhưng lại không có bác sĩ nào có thể can thiệp. Việc dùng thuốc gì, có tiếp tục uống hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng của anh.

Trong ký ức của Cố Tinh, từ bảy năm nay, số lần Ôn Minh Duy ngưng thuốc chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Có một lần khá điển hình, vào khoảng bốn năm trước, khi Ôn Minh Duy quen biết một học giả nghiên cứu Phật giáo.

Đối phương tự xưng là học giả, nhưng bên ngoài lại rất nổi tiếng, được tôn xưng là cao tăng.

Ôn Minh Duy xưa nay vẫn hứng thú với tôn giáo, thích tiếp xúc với những người thần bí, bất kể là cao tăng hay là thầy pháp.

Vị học giả đó từng cùng Ôn Minh Duy đi chu du nhiều nơi, ghé thăm vô số cổ tự danh lam được công nhận là di sản văn hóa, thậm chí có cả một ngôi “Thần miếu công nghệ” mới xây, bên trong thờ một pho tượng Bồ Tát cực kỳ tinh xảo bằng kỹ thuật trình chiếu toàn ảnh, cao khoảng bảy tầng, giữa đêm đen lấp lánh như mộng như ảo.

Ôn Minh Duy quyên chút hương đèn cho miếu, ngưng dùng thuốc, mỗi ngày đều thắp hương tụng kinh, tham thiền giảng pháp.

Khiến Cố Tinh suýt tưởng anh đã ngộ đạo và sắp xuất gia, thì đột nhiên tình bạn giữa Ôn Minh Duy và vị học giả ấy kéo dài suốt ba tháng, bất ngờ kết thúc, không thể tiếp tục.

Cố Tinh không rõ họ vì sao chia tay nhưng lý do sâu xa chính là dù có là Bồ Tát cổ điển hay Bồ Tát điện tử, cũng không chữa khỏi bệnh của Ôn Minh Duy, nên anh lại quay về với thuốc.

Không chỉ quay lại, mà còn tăng liều. Bệnh tình cũng nặng thêm. Suốt gần nửa năm sau đó, Ôn Minh Duy gần như không bước chân ra khỏi nhà.

Chính vì vậy, mỗi lần nghe thấy Ôn Minh Duy nói muốn ngưng thuốc, Cố Tinh đều lo sốt vó, song vẫn không khỏi âm thầm cầu nguyện: Có khi nào lần này là lần cuối, không tái phát nữa.

Nhưng bản thân Ôn Minh Duy lại không nghĩ nhiều như vậy. Anh cũng không cho rằng việc ngưng thuốc là chuyện cần phải cân nhắc kỹ lưỡng, chỉ đơn giản vì tạm thời không muốn uống nữa mà thôi.

Ngày 21 tháng 7, lễ tang của Đàm Anh Trác được tổ chức đúng như kế hoạch.

Tại buổi lễ tưởng niệm, giới thượng lưu đến đông đủ, khu vực bên ngoài còn mở cho truyền thông tác nghiệp. Là một khách mời không mấy nổi danh, Ôn Minh Duy chỉ dâng một đóa hoa rồi rời khỏi, không đứng cạnh Đàm Chiếu.

Nhưng Đàm Chiếu lại không muốn anh rời xa. Cứ như thể khoảng cách giữa hai người mà vượt quá một mức nhất định, thì hắn sẽ không thở nổi, tình hình thật sự rất nghiêm trọng.

Thế nhưng vị đại thiếu gia này không nhận ra “vấn đề” của mình đang ngày càng nghiêm trọng. Suốt ngày 21 hôm đó, cảm xúc của hắn vô cùng u ám, không thể tập trung vào việc gì khác. Trong suốt lễ tang đều cúi đầu, mắt đã sưng đỏ vì khóc quá nhiều, ó người xúc động trước cái chết của vị phú thương giàu nhất thành phố, có người lo ngại tình hình rối ren khó đoán, chỉ riêng Đàm Chiếu là khóc thuần túy vì mất ông. Hắn là người đau buồn nhất trong số tất cả thân nhân tại hiện trường.

Ngay sau khi lễ tang kết thúc, Đàm Chiếu lập tức rời khỏi, như thể chỉ cần thêm một giây cũng chịu không nổi. Chỉ khi trở về bên cạnh Ôn Minh Duy, hắn mới có thể tìm lại được chỗ dựa tinh thần.