Chương 14

Sau khi Cố Tinh rời đi, Ôn Minh Duy giữ đúng lời hứa, một mình ngồi trong xe đợi Đàm Chiếu.

Anh đoán hôm nay Đàm Chiếu sẽ bận cả ngày, chắc đến chập tối mới quay lại được nhưng không ngờ anh đã quá lạc quan, Đàm Chiếu để anh đợi đến hơn chín giờ tối mới xuất hiện.

Địa điểm cũng thay đổi mấy lần, từ bệnh viện chuyển sang công ty. Cuối cùng, Ôn Minh Duy đỗ xe dưới tòa nhà trụ sở của Đàm thị, rồi tìm đến một quán cà phê gần đó nghỉ ngơi, ăn chút gì lót dạ.

Tầm khoảng một giờ chiều, Đàm Chiếu cho thư ký xuống lầu tìm anh. Không thấy người đâu, một cuộc điện thoại lập tức gọi tới: “Anh đi rồi sao?”

“Tôi vẫn ở đây.”

Ôn Minh Duy tưởng Đàm Chiếu đã xong việc: “Sớm vậy?”

Đàm Chiếu: “Tôi bảo thư ký mang cơm cho anh, anh đang ở đâu?”

“Tôi ăn rồi, đừng lo cho tôi.”

Trong điện thoại vang lên tiếng nhạc nền từ quán cà phê, nghe ra là không gian rất thư giãn, thoải mái. Đại thiếu gia lập tức không vui: “Ôn Minh Duy, đây là cách anh ‘ở lại’ với tôi à? Không phải đã hứa là không đi sao?”

“Tôi chỉ ở ngay đối diện, không xa.”

Ôn Minh Duy bật cười: “Tôi chẳng lẽ phải ngồi yên một chỗ cả ngày không nhúc nhích?”

“Tại sao lại không thể?”

“...”

“Anh lên đây với tôi đi, bên cạnh có phòng nghỉ, anh có thể ngủ, chơi điện thoại, làm gì cũng được. Dù sao tôi không đi thì anh cũng không được đi.”

Ôn Minh Duy: “...”

Nếu đây là một kiểu sát hạch dành cho người theo đuổi, vậy thì vị thiếu gia này rất có khả năng mang khí chất một “người vợ kiểu truyền thống” thích được nuông chiều, bám người không rời.

Hoặc cũng có thể ngược lại, chính Đàm Chiếu mới là kiểu người dễ lệ thuộc vào đối phương, chỉ cần tách ra là bất an.

Nhưng Đàm Chiếu không nhận ra điều này, lúc này tâm trạng cũng chẳng còn dư sức suy xét đúng sai. Những gì hắn đòi hỏi từ Ôn Minh Duy đều là phản ứng bản năng, không quan tâm có quá đáng hay không. Nói xong là cúp máy, không cho người ta cơ hội từ chối.

Ba phút sau, thư ký của hắn đến tận nơi, lịch sự mời Ôn Minh Duy lên “nghỉ ngơi”.

Người thư ký này chính là người từng gặp ở bệnh viện trước đó, khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc vest chỉnh tề, mang khí chất giới tinh anh. Ông ta tự giới thiệu họ Hàn.

Ôn Minh Duy gật đầu, phối hợp cùng đi với đối phương.

Vì ngoài cửa công ty có phóng viên, thư ký Hàn đưa anh đi lối vòng, men theo một cửa phụ kín đáo, rồi dùng thang máy riêng lên tầng trên. Họ không chỉ tránh được cánh nhà báo, mà cả nhân viên công ty cũng không gặp phải, suốt quãng đường yên tĩnh vắng vẻ, có chút gượng gạo.

Thư ký Hàn không hiểu nổi, vì sao mình lại phải hầu hạ một “người ngoài” như Ôn Minh Duy, còn phải vất vả đưa anh ta lên tầng cao nhất, tới sát phòng họp ban giám đốc, lại còn phải đứng ngoài canh, không để anh rời đi.

Từ bên ngoài phán đoán, ông nghi ngờ người này là bạn trai của thiếu gia — không phải người thân, cũng chẳng phải bạn bè thân thiết, thì chỉ có thể là người yêu.

Nhưng vào ngày như hôm nay, đại thiếu gia lại mang theo bạn trai đến tận công ty? Quả thật có phần kỳ cục.

Thư ký Hàn thầm chỉ trích trong lòng, nhưng nét mặt không dám lộ chút cảm xúc nào.

Thang máy tiếp tục đi lên, vách tường trắng bạc sáng bóng phản chiếu thân hình cao gầy và khuôn mặt nghiêng bình lặng của người đàn ông. Dù chỉ có chút khiếu thẩm mỹ, cũng khó mà không ngoái đầu nhìn anh một cái — rồi thất thần.

Đang ngẩn ngơ thì đối phương bỗng lên tiếng:

“Phải rồi, ông Đàm phát bệnh quá đột ngột, chắc là không kịp lập di chúc?”

“Không có...” Thư ký Hàn vô thức đáp luôn, nói xong mới giật mình, chuyện thế này sao lại nói cho người ngoài được?

“Vậy hiện giờ trong hội đồng quản trị, ai là người nắm quyền?” Ôn Minh Duy hỏi tiếp, “Người tạm giữ chức Chủ tịch là ông Đàm Dực?”

“...”

Thư ký Hàn toát mồ hôi lạnh, lập tức ngậm chặt miệng.

Nhưng Ôn Minh Duy tuy bề ngoài ôn hòa, lịch thiệp, nhưng khí thế người ở vị trí thượng phong lại từ từ lan tỏa trong không gian nhỏ hẹp của thang máy, khiến thư ký Hàn vô thức phải phục tùng.

“...Vâng, là Phó Chủ tịch.”

“Cảnh sát lúc nãy nói gì?”

“Họ đã kiểm tra kỹ toàn bộ bệnh viện, không phát hiện điều gì bất thường, không thể xác định đây là án mạng.”

“Đã sắp xếp tang lễ chưa?”

“Phó Chủ tịch định đưa thi thể đến nhà tang lễ vào ngày mai để chuẩn bị hậu sự, nhưng thiếu gia không đồng ý, hai người mới vừa cãi nhau một trận...”

Thư ký Hàn càng nói càng nhỏ, mồ hôi túa ra đầy trán, trong đầu hiện lên viễn cảnh bi thảm bị đuổi việc chỉ vì không giữ được mồm miệng. Nhưng Ôn Minh Duy lại tỏ vẻ rất hài lòng với sự hợp tác của ông ta, còn vỗ vai ông một cái khen ngợi:

“Đừng lo, tôi sẽ không nói ra đâu.”

“...”

Không hiểu sao, nghe câu đó xong ông lại càng thấy sợ hơn.

Những tin tức này, chỉ cần rò rỉ một câu cũng đủ để trở thành tin chấn động. Thư ký Hàn hối hận không để đâu cho hết. May mà Ôn Minh Duy là người bên cạnh Đàm Chiếu, chắc không có gì nghiêm trọng.

Ông vội lau mồ hôi lạnh, thang máy vừa dừng liền nhanh chóng đi trước dẫn đường, đưa Ôn Minh Duy tới phòng nghỉ.

Suốt cả buổi chiều và buổi tối, Ôn Minh Duy đều ở yên trong phòng nghỉ, không rời đi nửa bước.

Phòng bên cạnh đang họp đại hội cổ đông, cách âm rất tốt, một chút động tĩnh cũng không truyền qua. Dựa vào thời gian kéo dài, có thể đoán đây không chỉ đơn thuần là cuộc họp công vụ.

Tầm sáu giờ, Ôn Minh Duy nhìn qua lớp cửa kính một chiều, thấy hành lang bắt đầu có người lục tục rời đi, có vẻ đã tan họp.

Nhưng Đàm Chiếu vẫn chưa ra. Từ thư ký Hàn, anh biết được Đàm Chiếu đang bàn riêng với người nhà về việc tổ chức tang lễ, cần chờ thêm chút nữa.

Ai ngờ, một đợi lại là đến tận chín giờ tối.

Với người bình thường, chờ đợi dài như thế sẽ rất mệt mỏi. Nhưng Ôn Minh Duy thì không. Anh đủ kiên nhẫn, cũng không có chuyện gì gấp gáp, ở đâu cũng như nhau.

Có điều sức khỏe anh không tốt, hôm nay khỏi bệnh này, mai lại phát bệnh khác, hiếm khi nào hoàn toàn khỏe mạnh. Vậy nên thể lực cũng yếu, đến khi Đàm Chiếu trở lại, anh đã tựa lưng trên ghế sofa ngủ thϊếp đi rồi.

Thư ký Hàn bị cho lui, Đàm Chiếu đóng cửa phòng lại, bước tới trước mặt anh.

Ôn Minh Duy ngủ không sâu, vừa cảm thấy bóng tối bao phủ trước mặt đã lập tức mở mắt.

“...Cậu xong việc rồi?”

“Ừ, tối nay tạm nghỉ.”

Đàm Chiếu vẫn giữ nguyên bộ dạng như lúc chia tay buổi sáng, suốt cả ngày không thay đồ, sắc mặt càng tệ hơn, trên người còn vương mùi khói thuốc, hắn không hút thuốc, những người dám hút trước mặt hắn cũng không nhiều, khả năng cao là bác cả của hắn.

Ôn Minh Duy sờ mũi một cái, phản ứng rất nhỏ ấy vẫn bị Đàm Chiếu bắt được. Thiếu gia không vui nói: “Anh cứ ngủ tiếp đi, tôi đi tắm.”

“Ở đây tắm?” Ôn Minh Duy hỏi.

“Ừ. Không muốn về nhà.”

Phòng nghỉ là một căn hộ nhỏ đầy đủ tiện nghi, phòng tắm rộng rãi. Đàm Chiếu nói xong liền cởϊ áσ khoác ngay trước mặt anh, ném lên ghế, rồi vào phòng tắm đóng cửa lại.

Có lẽ vì quá mệt mỏi, Ôn Minh Duy thấy hắn dựa vào tường rất lâu không nhúc nhích qua lớp kính mờ, như thể toàn bộ sức lực đã bị rút cạn, thân thể nặng nề chậm chạp, phải một lúc lâu sau mới bật vòi nước, tiếng nước ào ào vang lên trong phòng.

Không mất nhiều thời gian, Đàm Chiếu tắm nhanh rồi quấn khăn tắm bước ra, thành thạo mở tủ tìm quần áo sạch.

Hắn quay lưng về phía Ôn Minh Duy, cúi người mở tủ khiến bờ vai đến vòng eo tạo thành một đường cong rắn chắc, phần thân dưới ẩn vào trong khăn tắm, bên dưới là đôi chân dài hoàn hảo, tỉ lệ không chút sai lệch, như mô hình chuẩn mực của nhân loại.

Ôn Minh Duy không thường đem Đàm Chiếu ra so sánh với Giản Thanh Tranh, nhưng có đôi lúc, ở một vài góc độ nào đó lại bất giác gợi lên những mảnh ký ức mơ hồ đã bị chôn giấu nhiều năm trong đầu anh.

Điều vi diệu là, vì ký ức không còn rõ ràng, trong khi người trước mắt lại sống động chân thực, nên Ôn Minh Duy đôi lúc nghi ngờ bản thân đã vô thức dùng hình ảnh của Đàm Chiếu để bóp méo ký ức, khiến những đường nét chẳng hề tương đồng của hai người lại dần chồng khớp, ngày càng giống nhau.

“Anh đang nhìn gì?” Đàm Chiếu bất ngờ quay lại, trên tay cầm một bộ đồ sạch chưa mặc bao giờ.

Ôn Minh Duy liền đổi chủ đề: “Đây là phòng của cậu?”

“Cũng coi là vậy. Hồi nhỏ tôi hay đến tìm ông nội, ông làm việc, tôi ở đây làm bài tập, chơi game, ngủ trưa. Ngoài tôi ra không ai đến.”

Nói đến đây, giọng Đàm Chiếu nghẹn lại, bao ký ức cũ ùa về, tiếc thay người còn đó mà cảnh đã đổi thay.

Hắn không muốn về nhà chính là vì sợ phải đối mặt với những ký ức ấy, nào ngờ ở đây cũng không thoát được.

Hắn cố nén xúc động, hít sâu vài cái để bình tâm, rồi thay đồ ngay trước mặt Ôn Minh Duy, ngồi xuống với mái tóc còn ướt, nước từ cổ nhỏ giọt xuống thân thể.

Ôn Minh Duy cầm khăn giúp Đàm Chiếu lau tóc, vừa mới lau được vài cái, Đàm Chiếu đã thuận thế nghiêng người sang, mệt mỏi tựa vào vai anh, ôm lấy anh thật chặt.

Đây như là phần tiếp nối của cái ôm trong xe lúc trước, vốn là do Ôn Minh Duy chủ động nên Đàm Chiếu cảm thấy hoàn toàn chính đáng, thậm chí ôm chặt thêm chút nữa cũng chẳng sao. Vậy là hắn lại càng siết chặt hơn, cả người đè lên đối phương, hai cơ thể quấn quýt thân mật, ngửi thấy hương thơm lạnh lẽo nơi cổ Ôn Minh Duy, nói: “Tôi mệt quá, buồn ngủ rồi.”

Ôn Minh Duy vòng tay ôm lấy vai hắn: “Ngủ đi, chuyện gì để mai rồi tính.”

“Anh phải ngủ cùng tôi.” Đàm Chiếu dụi đầu vào cổ anh, nói: “Ngủ thôi, không có ý gì khác, đừng nghĩ nhiều.”

Không đợi Ôn Minh Duy trả lời, hắn nói tiếp: “Chỉ ngủ thôi, không có ý gì khác đâu, anh đừng nghĩ nhiều.”

Ôn Minh Duy bật cười: “Cái giường này nhỏ thế, hai người ngủ có vẻ hơi chật?”

“Tôi còn không chê chật, anh đẩy đưa cái gì?” Đại thiếu gia kiêu ngạo được theo đuổi chủ động thả mồi: “Tối nay cộng cho anh hai mươi điểm.”

“...”

Ôn Minh Duy thầm nghĩ: Ngủ cùng một đêm mà chỉ được cộng hai mươi điểm, có phải hơi ít quá rồi không?

Nhưng nhìn trạng thái hiện tại của Đàm Chiếu, nếu anh dám từ chối, e là hắn sẽ nổi giận ngay tại chỗ, không cho anh rời đi, rồi lại cố chấp nhấn mạnh mấy câu như: “Tôi không cần anh chút nào hết, anh đừng có không biết điều.”

Khi còn nhỏ, Ôn Minh Duy cũng như vậy. Hồi đó, Giản Thanh Tranh ngày nào cũng quấn lấy anh, anh thì trốn đông trốn tây, luôn miệng than bị làm phiền đến phát chán. Nhưng nếu hôm nào Giản Thanh Tranh có việc bận không đến, mà còn bị anh bắt gặp đi chơi với người khác, anh sẽ nổi giận còn dữ dội hơn.

Lần nghiêm trọng nhất, anh đã cạch mặt Giản Thanh Tranh ba tháng, ép anh ta phải xin lỗi, cầu xin tha thứ, rồi dỗ dành bằng cả đống quà mới chịu nguôi giận.

Khi đó tâm lý anh là một đứa trẻ thiếu thốn tình cảm, lòng tự tôn lại mong manh, muốn được yêu thương dỗ dành nhưng lại không chịu thừa nhận mình cần điều đó, thậm chí còn chán ghét chính bản thân yếu đuối ấy, muốn cưỡng ép sửa đổi, xóa bỏ cái phần mềm yếu đó đi.

Sau này đúng là sửa được rồi, nhưng đi cùng với nó cũng là khả năng cảm nhận hạnh phúc bị đánh mất.

Rất nhiều thứ trên đời đều như vậy, được cái này thì mất cái kia, lợi và hại luôn song hành, cá và gấu không thể cùng lúc chọn cả hai.

Đàm Chiếu tuy không thiếu tình thương, nhưng phần lớn tình thương đó đều đến từ ông nội Đàm Anh Trác. Giờ ông qua đời, thế giới của hắn cũng vơi đi quá nửa.

Ôn Minh Duy không khỏi động lòng trắc ẩn, như đang xót thương chính mình trong quá khứ. Anh đưa tay luồn vào mái tóc còn ướt của Đàm Chiếu, khẽ vuốt nhẹ: “Được rồi, tối nay tôi ở lại với cậu.”

Đàm Chiếu hài lòng khẽ “ừ” một tiếng, kéo anh rời khỏi ghế sofa, cùng nhau lên chiếc giường nhỏ trong phòng ngủ bên trong.

Ôn Minh Duy vốn định đi tắm một cái trước, nhưng Đàm Chiếu không cho anh cơ hội cởi đồ, đã nửa người đè lên anh, cả hai ngã xuống giường. Đèn vừa tắt, hắn kiên quyết không để anh nhúc nhích thêm chút nào nữa.