Chương 13

Trên đường đến bệnh viện, Ôn Minh Duy vẫn giữ điện thoại nối máy với Đàm Chiếu.

Đàm Chiếu nghĩ anh không biết mình đang ở đâu, chủ động gửi địa chỉ bệnh viện và một khẩu lệnh để anh có thể vào.

Đó là một bệnh viện tư nhân có hệ thống an ninh nghiêm ngặt, tường vây bốn phía đều được lắp đặt điện lưới. Trước cổng, hơn chục nhân viên an ninh đang ngăn chặn một nhóm phóng viên nghe tin kéo đến. Vừa thấy xe của Ôn Minh Duy tiến gần, một vài ống kính nhạy bén lập tức hướng về phía đó.

Đáng tiếc kính xe đen kịt, bảo vệ cũng nhanh chóng cho xe qua. Phóng viên phản ứng nhanh nhất cũng chỉ kịp chụp được biển số không có gì đặc biệt.

"Tôi đến rồi." Ôn Minh Duy nói trong điện thoại.

Anh bảo Cố Tinh cứ tìm chỗ đậu xe tùy ý. Nhìn quanh một vòng, bên ngoài toà nhà bệnh viện đã đỗ không dưới hai chục chiếc xe sang, chắc đều là người nhà Đàm Anh Trác và các lãnh đạo cấp cao trong tập đoàn.

So với những người đó, sự xuất hiện của Ôn Minh Duy rõ ràng không danh chính ngôn thuận, gặp mặt cũng khó giới thiệu thân phận. Có lẽ Đàm Chiếu cũng nhận ra điều này, nên không mời anh lên lầu mà chỉ nói một tiếng “chờ chút”, rồi tự mình xuống đón.

Giữa buổi sáng ngày hè tháng bảy, ánh nắng rực rỡ, nhưng bầu không khí xung quanh bệnh viện lại nặng nề và trang nghiêm. Đôi lúc có nhân viên y tế bước nhanh dưới bóng cây, đầu cúi thấp, vẻ mặt nghiêm trọng.

Ôn Minh Duy hạ kính xe, thấy Đàm Chiếu bước ra khỏi toà nhà.

Đàm Chiếu rõ ràng là cả đêm không ngủ, quần áo vẫn nguyên như cũ, tóc tai không chỉnh tề như mọi khi, vẻ mặt mệt mỏi, vành mắt hơi đỏ, có vẻ đã khóc.

Đúng là “không khỏe chút nào”.

Ôn Minh Duy mở cửa xe, giơ tay ra hiệu gọi hắn. Đàm Chiếu lập tức đi đến, không nói một lời, lên xe.

Ôn Minh Duy nói với Cố Tinh: “Cậu cứ đi nghỉ một lúc đi.”

Cố Tinh nghe lệnh rời đi, để lại không gian riêng cho hai người.

Cửa xe vừa đóng, cái nóng bên ngoài lập tức bị chắn lại, ánh sáng cũng dịu xuống vài phần. Đàm Chiếu ngồi bên phải Ôn Minh Duy, nhìn gần mới thấy trên cổ tay hắn có quấn một sợi chỉ đỏ — miếng ngọc hôm qua đã được tháo khỏi cổ, giờ nắm chặt trong tay.

Ôn Minh Duy biết hành động này không liên quan gì đến giá trị của miếng ngọc, chỉ là Đàm Chiếu vô thức nắm lấy một vật gì đó để cố giữ bình tĩnh, phát tiết.

Ôn Minh Duy: “Đàm Chiếu, sáng nay cậu đã ăn gì chưa?”

“Không nuốt nổi.”

Đàm Chiếu trả lời mà vẫn cúi đầu, đường nét gương mặt nghiêng căng cứng, cằm hơi rụt lại, dường như cảm thấy mình với Ôn Minh Duy chưa đủ thân để trút hết nỗi lòng, nên cố kìm nén nỗi chua xót dâng lên trong mũi, giữ lại chút thể diện.

Ôn Minh Duy nhìn hắn, nhất thời không nói gì.

Thật ra Ôn Minh Duy là người khéo ăn nói, không cần soạn trước cũng có thể bước lên bục phát biểu, nên việc an ủi người khác đối với anh không khó. Nhưng nếu bỏ qua những lời lẽ hoa mỹ vô nghĩa, để nói ra vài câu an ủi thật lòng, thì lại chẳng dễ dàng chút nào.

Đàm Chiếu đợi một lúc vẫn không nghe anh nói gì, có phần bực bội: “Anh đến làm gì? Ngồi ngẩn ra với tôi à?”

Ôn Minh Duy lại trầm mặc một lát, rồi hỏi: “Tình hình của ông nội cậu, tôi có đọc một ít trên tin tức. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Đàm Chiếu: “Tôi không muốn nói chuyện đó, đêm qua đã nói chuyện với bọn họ đến mức đau đầu rồi.”

“Bọn họ là ai?”

“Bác cả, cô hai, với hội đồng quản trị.”

“...”

Ôn Minh Duy đã để mắt đến Đàm Chiếu từ rất lâu, nên mọi chuyện xoay quanh hắn, bao gồm cả tình hình nội bộ nhà họ Đàm, anh đều nắm rõ.

Nói một cách khái quát, Đàm Anh Trác khi còn sống là một gia chủ độc đoán, lời ông nói trước mặt con cháu và cấp dưới đều là thánh chỉ, không ai dám phản đối. Ngoại trừ Đàm Chiếu, ông không cưng chiều hay dung túng bất kỳ ai, cũng không ai dám thách thức quyền uy của ông.

Đây là căn bệnh chung của những người đứng đầu các gia tộc lớn. Năm xưa ông nội của Ôn Minh Duy cũng chẳng khác là bao. Chỉ tiếc rằng Ôn Minh Duy không phải “Đàm Chiếu của nhà họ Ôn”, người đó là anh trai của anh, Ôn Minh Triết.

Những gia tộc như vậy thường chỉ giữ được vẻ hòa thuận bên ngoài, còn sau lưng thì những kẻ không được sủng ái sẽ nghĩ gì, Ôn Minh Duy là người hiểu rõ hơn ai hết.

Nếu thời gian quay ngược mười năm trước, anh thậm chí có thể vì điều đó mà giận lây sang Đàm Chiếu. Nhưng sau khi ba và anh trai đều chết trong tay mình, mỗi khi hồi tưởng lại gương mặt đáng ghét của Ôn Minh Triết năm xưa, anh không còn thấy căm hận nữa, thậm chí còn nảy sinh chút thương cảm đầy hoài niệm.

Đàm Chiếu không phải Ôn Minh Triết, hắn không có những tâm tư và thủ đoạn đê tiện như vậy.

Nhưng không có thủ đoạn chẳng phải ưu điểm, mà là điểm yếu. Nếu bị ném vào một môi trường đấu đá khốc liệt, hắn có bao nhiêu phần thắng đây?

Ôn Minh Duy hiếm khi trầm mặc lâu như vậy, bỗng nhiên hỏi: “Đàm Chiếu, cậu định làm gì tiếp theo?”

“...”

Câu hỏi quá xa xôi, Đàm Chiếu lúc này vẫn chưa thoát khỏi nỗi đau mất người thân, ngẩng đầu lên với đôi mắt hoe đỏ, không hiểu anh đang hỏi gì, tưởng đâu vẫn là đang truy vấn nguyên nhân cái chết của Đàm Anh Trác, giống như những người họ hàng và phóng viên phiền phức kia.

“Tôi đã điều tra rồi, ông nội tôi trước giờ không hề có tiền sử bệnh tim...”

Đàm Chiếu gục đầu xuống, dựa vào lưng ghế hàng trước: “Nhưng hiện tại tôi không muốn nói về những chuyện này, chỉ muốn được yên tĩnh một lúc thôi, Ôn Minh Duy, anh hiểu không?”

“...”

Trong xe, điều hòa được chỉnh ở mức nhiệt độ dễ chịu, nhưng Đàm Chiếu vẫn run rẩy như thể toàn thân lạnh cóng, bờ vai khẽ run, chẳng còn phong thái gì nữa.

Ôn Minh Duy lặng lẽ vươn tay, kéo hắn vào lòng. Anh cảm nhận được Đàm Chiếu thoáng cứng người, nhưng rồi lập tức thuận theo, dốc toàn bộ sức nặng cơ thể tựa vào vai mình.

Ôn Minh Duy: “Đừng khóc, không muốn nói thì đừng nói, cậu ngủ một chút đi.”

Đàm Chiếu dựa sát vào, tóc mai kề bên thái dương hắn, không đáp một lời, trông cũng chẳng thể nào ngủ được.

Ôn Minh Duy để hắn có không gian tự điều chỉnh cảm xúc, im lặng không lên tiếng. Nhưng Đàm Chiếu lại không thỏa mãn với sự dịu dàng thầm lặng đó, tay vòng ra sau lưng anh, lục lọi một hồi, bất ngờ tháo tóc anh ra, hành động trẻ con mang chút ác ý, cố tình ép anh phải nói gì đó.

Nhưng Ôn Minh Duy vẫn không nói.

Đàm Chiếu càng quá quắt hơn, càng buồn lại càng muốn được dỗ dành: “Ôn Minh Duy, tôi khó chịu.”

Ôn Minh Duy: “Ráng chịu, nếu không học được cách tự tiêu hóa cảm xúc, sau này sẽ càng khổ hơn.”

“... Đây là thái độ theo đuổi người của anh sao?”

Đàm Chiếu thẳng người ngồi dậy, định nổi đóa. Nhưng ngay giây tiếp theo, Ôn Minh Duy đã dùng sức ấn hắn trở lại vai mình. Sống mũi Đàm Chiếu va phải xương vai anh đau nhói, còn chưa kịp phản ứng đã bị ôm lấy đầu, Ôn Minh Duy nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy hắn như đang dỗ một chú cún con.

“...”

Ngoài ông nội ra, từ nhỏ đến lớn Đàm Chiếu chưa từng thân mật với ai như vậy.

Càng được an ủi, mắt hắn càng cay xè, cổ họng nghẹn lại như thể muốn dùng những giọt nước mắt dồn nén suốt đêm qua để giãi bày hết nỗi đau với bàn tay đang vỗ về kia.

Nhưng hắn không khóc, gồng mình chịu đựng, bất chợt vùng dậy, ép Ôn Minh Duy vào lưng ghế, giọng điệu cũng đổi sang kiểu bá đạo:

“Hôm nay anh phải ở cạnh tôi. ”

Đàm Chiếu đòi hỏi vô lý: “Chút nữa em phải gặp cảnh sát, rồi đến công ty họp, anh không được đi đâu, ngồi ngoài chờ tôi. ”

“...”

Ôn Minh Duy để mặc Đàm Chiếu đè lên người mình, ngẫm nghĩ rồi nói: “Được.”

Đàm Chiếu cuối cùng cũng thấy khá hơn một chút, đúng lúc đó, có người gõ cửa xe.

Là giọng của Cố Tinh: “Minh Duy, có người tìm cậu Đàm.”

Ôn Minh Duy đẩy Đàm Chiếu ra một chút rồi mở cửa xe.

Cố Tinh lịch sự lui về sau, để lộ người đàn ông mặc vest đen phía sau, là một trong những thư ký của Đàm Anh Trác khi ông còn sống.

Người này rõ ràng không biết Ôn Minh Duy là ai, cũng không hiểu vì sao anh lại có mặt ở đây, lại còn thân thiết với Đàm Chiếu như vậy, nhưng ông rất biết điều, chỉ liếc nhìn một cái rồi lập tức dời mắt, cung kính nói: “Thiếu gia, phó chủ tịch mời cậu về trước, có việc gấp cần bàn.”

Đàm Chiếu sầm mặt, lạnh nhạt đáp một tiếng, trước khi xuống xe còn liếc mắt với Ôn Minh Duy, nhắc anh đừng quên giao ước vừa rồi.

Đàm Chiếu vừa đi, Cố Tinh liền trở lại xe, đóng cửa lại.

Trong gương chiếu hậu, tóc Ôn Minh Duy bị làm rối tung, áo sơ mi bung hai cúc, vẻ mặt vẫn thản nhiên, nhưng Cố Tinh nhận ra tâm trạng của anh không mấy tốt.

“Ngài có dự định gì không?”

Cố Tinh rất ít khi đặt câu hỏi với Ôn Minh Duy, thường thì chỉ chấp hành mệnh lệnh, không hỏi nguyên do. Nhưng cuộc điện thoại sáng nay không chỉ khơi lại ký ức của đương sự, mà cả trong lòng Cố Tinh cũng gợn lên một tầng sóng, khiến hắn không biết phải xử trí thế nào.

Ôn Minh Duy không trả lời ngay, từ tốn cài lại cúc áo, bất chợt nói: “Cậu tra giúp tôi xem dạo gần đây nguyên soái có qua lại với những tập đoàn tài phiệt nào.”

Cố Tinh lập tức cúi đầu mở điện thoại tra xét.

— Hắn là mạng lưới thông tin sống của Ôn Minh Duy, dưới tay trải rộng vô số tuyến đầu mối. Người bị giám sát thường xuyên nhất là Đàm Chiếu, ngoài ra còn có một số nhân vật trọng điểm khác, bao gồm cả nguyên soái Trịnh Hoặc, và rất nhiều cấp dưới thân cận của chính Ôn Minh Duy.

Nói chính xác hơn, Ôn Minh Duy là người có ham muốn kiểm soát cực kỳ mạnh.

Không chỉ là kiểm soát một ai đó, mà là kiểm soát tất cả. Ôn Minh Duy luôn cố gắng thu thập mọi thông tin có thể nằm trong tầm tay mình, nắm bắt toàn cục, không để bất cứ điều gì lọt khỏi tầm mắt.

Nhưng khác với những kẻ cùng là người đứng đầu và có máu kiểm soát, Ôn Minh Duy sẽ không nổi giận khi tình hình vượt khỏi tầm tay — anh không có tức giận. Cố Tinh thậm chí không nhớ nổi lần cuối cùng anh nổi nóng là khi nào.

“Có hai lần. Nửa năm trước, người trung gian của nguyên soái từng gặp riêng tâm phúc của Đàm Anh Trác. Năm tháng trước, từng hẹn gặp Đàm Dực một lần, sau đó không còn liên lạc. Không rõ là cắt đứt liên hệ, thay đổi phương thức liên lạc, hay là cố tình tránh né sự giám sát của chúng ta. Ngoài nhà họ Đàm ra thì không có giao thiệp với ai khác.”

Đàm Dực — bác của Đàm Chiếu.

Chính là vị “phó chủ tịch” mà thư ký vừa nhắc đến.

Với sự hiểu biết của Ôn Minh Duy về Trịnh Hoặc, một khi đối phương đã quyết tâm hợp tác với ai, tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông bỏ. Nếu không năm xưa ông ta căn bản không thể bước chân vào được cửa nhà họ Ôn.

Bây giờ, người ông ta nhắm đến chính là nhà họ Đàm

Thế nhưng Đàm Anh Trác đã chết.

Nguyên nhân cũng không khó đoán. Đàm Anh Trác là người nhìn xa trông rộng, làm ăn đúng mực, giữ vững nguyên tắc đến mức gần như cố chấp. Năm xưa dù thời cuộc hỗn loạn đến đâu, ông cũng không chịu nhúng tay vào thế lực ngầm, luôn cự tuyệt mọi sự can thiệp từ bên ngoài vào tập đoàn. Sao có thể dễ dàng thỏa hiệp, mạo hiểm dấn thân vào vũng lầy chính trị?

Thế nên khả năng cao là vì đàm phán không thành, khiến nguyên soái bất mãn.

Dù sao thì Trịnh Hoặc ngày nay cũng không còn là viên thiếu úy nhỏ bé năm nào. Ông ta không thể cứ hết lần này đến lần khác cúi đầu cầu cạnh người khác. Trong mắt Trịnh Hoặc, nếu Đàm Anh Trác không biết thời thế, vậy thì đổi người khác nắm quyền kiểm soát là được. Điều ông ta cần chỉ là nguồn tài chính của Đàm thị mà thôi.

Dù gì Trịnh Hoặc cũng đâu còn là gã thiếu úy nhỏ bé năm xưa, sao có thể hết lần này đến lần khác hạ mình cầu khẩn? Trong mắt ông ta, Đàm Anh Trác không biết điều thì đổi người khác nắm quyền là được, thứ ông ta cần chẳng qua là tiền của nhà họ Đàm.

Mà người được chọn thay thế, tám chín phần là Đàm Dực, người từng được ông ta liên hệ trước đó.

Bảo sao sáng nay Trịnh Hoặc gọi điện đến lại nói rằng người ông ta định dùng vốn dĩ không phải là Đàm Chiếu.

Ôn Minh Duy trầm ngâm một lát, bỗng lắc đầu cảm khái: “Đến nguyên soái cũng nhìn ra, thiếu gia nhà tôi không có bản lĩnh.”

“...”

Anh có chút bất đắc dĩ, nhưng xen lẫn một thứ tình cảm vi diệu khó nói thành lời. Sau đó anh không nói thêm gì, chỉ cúi đầu gửi cho Đàm Chiếu một tin nhắn.

Sau khi gửi xong, Ôn Minh Duy đặt điện thoại xuống, buộc lại mái tóc dài đã rối, quay sang Cố Tinh phân phó: “Cậu về trước đi, để lại xe cho tôi. Hôm nay không cần đi theo nữa.”