Chương 12

Bình thường Ôn Minh Duy không chủ động liên lạc với Trịnh Hoặc, phần lớn là vì mỗi lần nói chuyện, luôn có thể nghe từ miệng đối phương những lời mà anh không muốn nghe.

Một người trông giống Thanh Tranh nhưng lại không phải là Thanh Tranh...

Cậu từng vì tình riêng mà hồ đồ một lần...

Ôn Minh Duy đặt điện thoại xuống trước mặt, khớp ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp, sắc mặt tối sầm, hồi lâu mới cất giọng: “Năm đó tôi ‘hồ đồ’, chẳng phải chính là điều thầy mong đợi.”

Đầu dây bên kia lập tức im lặng như tờ.

Nguyên soái bên kia đang mang vẻ mặt gì không khó đoán, đến cả Cố Tinh đứng cạnh Ôn Minh Duy cũng không khỏi toát mồ hôi lạnh, không ngờ anh thật sự dám nói ra câu đó.

Trước đây không phải chưa từng nhắc đến.

Nguyên soái rất thích ôn chuyện cũ, mỗi khi nói chuyện với Ôn Minh Duy, bất kể đang bàn chuyện gì, cuối cùng đều không quên nhắc đến Giản Thanh Tranh.

Thay vì nói là ông muốn an ủi, chẳng bằng nói ông sợ Ôn Minh Duy sẽ quên mất người đó, cho nên không ngừng nhắc lại, không cho phép vết thương trong lòng anh đóng vảy lành lại.

Thế nhưng mỗi lần nói đến chuyện “hồ đồ” năm xưa, thái độ của Ôn Minh Duy đều mập mờ, hoặc im lặng, hoặc lảng tránh, chưa từng như hôm nay.

Bởi đó thật sự là một đoạn quá khứ vừa nặng nề, vừa nhạy cảm.

Cố Tinh là người đứng ngoài nhưng đã chứng kiến tất cả, ấn tượng sâu sắc nhất chính là gương mặt trắng bệch đầy nước mắt của Ôn Minh Duy năm ấy.

Lúc đó, Cố Tinh vẫn chưa phải tâm phúc bên cạnh anh, chỉ là một cấp dưới bên cạnh Ôn Minh Duy, những tâm tư của cấp trên hay những gì từng xảy ra mấy năm trước, hắn chỉ biết sơ qua, không hiểu rõ nội tình.

Thời điểm ấy là sau khi nhà họ Ôn sụp đổ. Sự thật không giống lời đồn sau này: rằng những người cầm quyền của nhà họ Ôn đều đã chết. Trái lại, Ôn Minh Duy đã giẫm lên xác ba và anh trai để bước lêи đỉиɦ cao, trở thành người đứng đầu chân chính của Long Đô, quyền thế khuynh đảo, không ai dám chống đối.

Nhưng Giản Thanh Tranh - người anh yêu nhất lại bỏ mạng giữa cơn nội loạn đó.

Về sau, tất cả những người thân cận đều ngầm hiểu, không thể nhắc đến cái tên đó trước mặt Ôn Minh Duy. Như thể chỉ cần không nói ra, bi kịch ấy sẽ không tồn tại, Giản Thanh Tranh chẳng qua chỉ đang đi công tác, hoặc là đang du lịch nơi nào xa xôi, chẳng mấy chốc sẽ quay về.

Suốt bốn tháng, Ôn Minh Duy không rơi một giọt lệ vì Giản Thanh Tranh.

Cố Tinh từng thấy xót xa, nhưng cũng hiểu khi đó tình hình vô cùng phức tạp. Dù Ôn Minh Duy đã giành được vị trí tối cao, nhưng trước khi bước lên được, nhà họ Ôn đã như ngọn đèn trước gió, đi đến bước đường cùng của một đế chế hưng thịnh chuẩn bị lụi tàn.

Vì một lý do tuyệt mật nào đó mà chưa ai biết, Ôn Minh Duy buộc phải giải quyết nội loạn trước rồi mới rảnh tay đối phó với thế lực bên ngoài, nếu không người đầu tiên chết sẽ là anh.

Nói cách khác, thời điểm nội loạn bùng phát vô cùng bất lợi, có người ngồi chờ ngư ông đắc lợi. Nhưng Ôn Minh Duy đã không còn đường lui, chỉ có thể dốc hết toàn lực, liều mạng "đập nồi dìm thuyền", gϊếŧ cha gϊếŧ anh để giành lấy sự sống.

Trận chiến ấy có thể nói là thảm khốc vô cùng, Ôn Minh Duy cuối cùng giành thắng lợi, mà Giản Thanh Tranh chính là người đã đóng vai trò then chốt.

Có thể nói, Giản Thanh Tranh đã dùng mạng sống của mình để đổi lấy nửa cái mạng cho Ôn Minh Duy. Trước khi chết, anh để lại một câu: “Minh Duy đừng lo, tôi sẽ mang theo bí mật của cậu, từ nay sẽ không còn ai có thể uy hϊếp cậu nữa.”

Cho đến tận bây giờ, Cố Tinh vẫn không biết, rốt cuộc đó là bí mật gì.

Hắn chỉ nhớ rõ, sắc mặt Ôn Minh Duy hôm ấy trắng bệch, cả người như mất hồn, tựa như chút ấm áp cuối cùng trong cuộc đời anh cũng đã theo thân xác dần lạnh đi của Giản Thanh Tranh mà tan biến sạch sẽ.

Dù vậy, Ôn Minh Duy vẫn không khóc.

Giọt nước mắt đầu tiên của anh, cuối cùng cũng rơi xuống là bốn tháng sau, vào cuối năm 2146, khi nghĩ đến kẻ từng ngồi làm ngư ông đắc lợi — chính là Trịnh Hoặc — một lần nữa xuất hiện trước cửa, với vẻ mặt đầy thương cảm an ủi anh.

Ngày đó, tuyết phủ trắng xóa khắp Tân Châu. Gió lớn quét qua phố buôn bán, làm các đèn chiếu trên nóc tòa nhà cao tầng cùng những thiết bị trình chiếu thực tế ảo đồng loạt tắt ngấm. Dây điện rách nát, pha lê vỡ vụn, lá khô cùng tuyết bụi cuộn lên giữa trời, bay tán loạn như một trận vũ bão điên cuồng. Ôn Minh Duy cùng Trịnh Hoặc chưa từng trầm mặc như vậy, sóng vai nhau bước đi chậm rãi bên vỉa hè.

Cố Tinh khi ấy là vệ sĩ mới nhậm chức, đi sau vài bước, lặng lẽ quan sát Trịnh Hoặc.

Trịnh Hoặc là một kẻ đầy dã tâm.

Nghe nói lần đầu ông ta bước vào cửa lớn nhà họ Ôn, chỉ là một thiếu tá tép riu, thân phận thấp kém, bị lão gia nhà họ Ôn lấy lý do “tôi không dây dưa với chính phủ” mà đuổi thẳng ra ngoài. Nhưng ông ta vẫn mặt dày trở lại nhiều lần, cuối cùng dựa vào tài ăn nói ba tấc lưỡi không xương mà thuyết phục được nhà họ Ôn hợp tác.

Sau đó hơn mười năm, nhờ có sự trợ lực của nhà họ Ôn, Trịnh Hắc như diều gặp gió, liên tiếp thăng chức.

Còn nhà họ Ôn thì lợi dụng ông ta để nắm tin tức nội bộ chính phủ, giành được nguồn lực độc quyền, thậm chí chi phối cục diện chính trị, tiêu diệt các bang hội khác, hợp nhất cả thế lực chính tà. Nói chung là một mối quan hệ đôi bên cùng có lợi.

Nhưng đã là hợp tác thì sớm muộn gì cũng đến hồi kết, huống chi mối quan hệ mờ ám giữa chính quyền và thế lực ngầm thì chẳng thể kéo dài.

Giống như câu “chim hết thì cung bị cất, thỏ chết thì chó bị mổ”, cả Trịnh Hoặc và nhà họ Ôn đều ngầm hiểu, trong mắt đối phương mình chính là cây cung, là con chó, đến lúc cần gϊếŧ thì phải ra tay dứt khoát.

Còn mối quan hệ giữa Ôn Minh Duy và Trịnh Hoặc thì không thể nói rõ trong một hai câu.

Ôn Minh Duy gọi Trịnh Hoặc một tiếng “thầy”, từng chịu ơn ông ta, không thể nói là không có tình cảm. Nhưng thứ tình cảm ấy vốn đã lẫn lộn vài phần tính toán, vài phần lợi dụng, cả hai đều hiểu rõ.

Họ đi trong gió tuyết, nói về chuyện cũ, nói về Giản Thanh Tranh, cho đến khi Ôn Minh Duy im lặng không nói, nước mắt tuôn như mưa.

Thấy anh khóc, Trịnh Hoặc lại như thở phào nhẹ nhõm: “Tôi nghe nói mấy tháng nay cậu không khóc lấy một lần, còn tưởng cậu sẽ nghẹn mà hỏng mất... Khóc ra được là tốt rồi, trong lòng cũng dễ chịu hơn một chút.”

Rồi ông nói tiếp: “Thanh Tranh mệnh bạc, nhưng những gì cậu ta làm cho cậu đều là cam tâm tình nguyện. Nếu cậu thật sự cảm kích thì hãy khóc một trận là đủ rồi. Sau đó hãy sống cho tốt, làm cho tốt chuyện trong tay cậu — đó mới là điều cậu ta hy vọng được thấy nhất.”

Ôn Minh Duy không sao trả lời được. Mái tóc dài buộc sau lưng bị gió thổi tung, những sợi tóc rối vương đầy trên khuôn mặt đẫm lệ, ướt đẫm rồi bị gió lạnh hong khô, để lại từng vệt nước mắt lạnh lẽo.

Trịnh Hoặc kiên nhẫn an ủi hồi lâu, bắt đầu hỏi anh định xử lý thế nào với thuộc hạ cũ của ba và anh trai, muốn hợp nhất thế lực ra sao, kế tiếp định làm gì.

Ôn Minh Duy chỉ mải rơi lệ, một câu cũng không đáp. Tựa như mấy vấn đề quan trọng đó, suốt bốn tháng qua anh chưa từng suy nghĩ đến, hoàn toàn bị cái chết của Giản Thanh Tranh đánh sụp, trái tim nguội lạnh, không còn ý chí tranh đấu.

Nhưng Ôn Minh Duy không phải loại người như thế.

Trịnh Hoặc ngầm quan sát cảm xúc thật sự của y, cất giọng đau thương xen lẫn giả tạo: “Cậu phải vực dậy, Minh Duy, cậu quên lý tưởng của chúng ta rồi sao?”

Ôn Minh Duy mắt đỏ hoe, ngập ngừng không nói.

Trịnh Hoặc nói tiếp: “Chúng ta đã đi được đến bước này, chỉ cần tôi đắc cử chức Chủ tịch, ngồi lên chiếc ghế quyền lực cao nhất kia, những cảnh tượng tốt đẹp mà chúng ta từng mong đợi rồi sẽ thành hiện thực. Chẳng lẽ cậu không...”

“Thầy,” Ôn Minh Duy đánh gãy lời Trịnh Hoắc, “Xin lỗi. Chỉ sợ tôi không thể đồng hành cùng ông.”

Ôn Minh Duy càng khóc càng trắng bệch, như thể chút sức lực cuối cùng cũng bị nước mắt cuốn trôi, làn da lạnh đến mức chẳng còn hơi ấm, không thể làm tuyết tan.

“Tôi đã quyết định rồi,” Anh hít vào một hơi, gian nan nói, “Nộp lại toàn bộ vũ khí, rút khỏi tất cả các cuộc tranh đấu.”

“...”

Khoảnh khắc đó, Trịnh Hoặc thật sự sững sờ, thậm chí có chút chấn động.

Trịnh Hoặc đương nhiên hiểu Ôn Minh Duy đang lo nghĩ điều gì.

Nội loạn nhà họ Ôn vừa qua, Ôn Minh Duy là kẻ chiến thắng, nhưng cũng tổn hao nặng nề, lúc này tuyệt đối không thể trở mặt với Trịnh Hoặc, để ông ung dung trở thành “ngư ông đắc lợi” cuối cùng.

Thế nhưng trong suy nghĩ của Trịnh Hoặc, cùng lắm thì Ôn Minh Duy sẽ giở chút thủ đoạn thương lượng, nhắc lại tình xưa, dốc hết cảm tình để cầu xin ông ta hạ thủ lưu tình.

Dù thế nào cũng không ngờ, lại nghe được một câu: “Tôi sẽ giao nộp toàn bộ vũ khí.”

Tuyết vẫn rơi đều, Ôn Minh Duy vẫn khóc như cũ. An tĩnh khóc đến mức mọi ý chí đều như bị rút cạn. Không ai có thể nghi ngờ sự chân thành trong nước mắt ấy, đặc biệt là Trịnh Hoặc, người đã hiểu rõ anh, và cũng hiểu rõ mọi chuyện đã từng xảy ra giữa anh và Giản Thanh Tranh.

“...Minh Duy, cậu quá hồ đồ.”

Trịnh Hoặc vừa lo anh đổi ý, vừa không giấu nổi thất vọng: “Chuyện tình cảm làm hỏng đại sự, cậu vẫn còn cả một đời phía trước. Dù Thanh Tranh có tốt đến đâu thì cũng đã là người của quá khứ. Cậu sao có thể chỉ vì một đoạn tình cảm thời niên thiếu mà trong phút chốc đem toàn bộ tâm huyết bao năm qua đổ sông đổ biển?”

Ôn Minh Duy: “Tôi chỉ muốn buông tha cho chính mình, thầy đừng khuyên nữa.”

Đó là trận tuyết cuối cùng của cuối năm 2146.

Chưa đến một tháng sau, Ôn Minh Duy đã hoàn tất kiểm kê toàn bộ vũ khí thuộc nhà họ Ôn, rồi nộp lên cho Trịnh Hoặc, khi ấy đã lên chức là Thượng tướng.

Thêm một tháng nữa trôi qua, Trịnh Hoặc được thăng chức làm Đại Nguyên soái của Liên Minh. Còn Ôn Minh Duy thì chuyển đến Tây Kinh sinh sống, rút khỏi giới hắc đạo, chuyển sang giới kinh doanh. Gia tộc từng một thời lừng lẫy, từ đó hoàn toàn biến mất trong bóng tối, không còn ai nhắc đến nữa.

Thế nhưng câu chuyện không kết thúc ở đây. Nó chỉ mới bắt đầu.

Cố Tinh không quên đêm hôm đó, sau khi từ biệt Trịnh Hoặc, Ôn Minh Duy trở lại xe, lau khô nước mắt, rồi chống tay vào cửa xe mà nôn ra một ngụm máu tươi.

Nước mắt của anh là thật, nỗi đau là thật. Nhưng có kẻ lấy dối trá làm công cụ, còn Ôn Minh Duy, đến cả chân tình của chính mình cũng sẵn sàng đem ra lợi dụng — nếu không phải để tỏ ra yếu thế trước mặt Trịnh Hoặc, thì anh tuyệt đối không để ai thấy mình khóc.

Cho đến khi nôn đến mức như thể cả tâm huyết cũng theo đó trào ra, anh mới hơi lấy lại được chút bình tĩnh. Nhìn vào khoảng không trước mặt, nói: “Tôi sẽ không để cậu chết oan uổng.”

Mấy năm sau đó — ít nhất là ba năm đầu, Trịnh Hoặc không phát hiện bất kỳ động tĩnh nào khác lạ từ phía Ôn Minh Duy.

Nhưng ông từ trước đến giờ không nhìn thấu được Ôn Minh Duy, mà về sau lại càng không thể đoán nổi. Đến lúc nhận ra thì đã quá muộn, Ôn Minh Duy sau một thời gian dài ẩn mình ngủ đông, đã một lần nữa tái xuất với hình dạng như một chiếc bóng u tối, dày đặc đến mức không cách nào xua tan trong những cơn ác mộng của ông.

Chín năm qua, hai người vẫn duy trì vẻ ngoài của mối quan hệ thầy trò, thỉnh thoảng còn liên lạc, nhưng không còn thân thiết như xưa.

Bề ngoài xem chừng êm đềm, thật ra còn căng thẳng hơn trước gấp bội.

Nguyên soái vẫn đang kiên trì theo đuổi mục tiêu tranh cử làm Chủ tịch Liên Minh, thống nhất quân chính, đạt đến đỉnh cao quyền lực.

Gần đây đột nhiên ra tay kéo Đàm thị vào cuộc, phần lớn là để chuẩn bị cho cuộc bầu cử, ắt hẳn có mưu tính gì đó.

Chính trường Tây Kinh nước sâu sóng ngầm, phần lớn các ứng viên đều có tài phiệt chống lưng, còn Nguyên soái xuất thân từ quân đội, bước vào chính trị vốn đã là bất lợi. Thật đúng là trước hùm sau sói, chông gai trùng trùng.

Thế nhưng trong cuộc gọi, Ôn Minh Duy không hỏi han gì đến cục diện, chỉ nói: “Thầy à, Đàm Chiếu là người tôi coi trọng. Thầy không thể buông tha cậu ấy một lần, đổi một quân cờ khác sao?”

“Tôi vốn cũng không định dùng cậu ta. Nhưng còn cậu, Minh Duy...”

Trịnh Hoặc lựa lời, nói: “Nếu cậu chỉ cần khuôn mặt ấy, tôi có thể tìm cho cậu một người còn giống hơn. Hà tất phải làm khó tôi vì một chuyện như vậy?”

Ôn Minh Duy im lặng giây lát, ý vị không rõ nói: “Không có ai giống hơn. Cậu ta là người duy nhất tôi muốn.”

“...”

Nguyên soái im lặng một lúc, sau đó dập máy.

Trịnh Hoặc rõ ràng không hiểu câu nói này ẩn chứa điều gì, nhưng Cố Tinh thì hiểu.

Cuộc gọi vừa kết thúc, Cố Tinh lập tức sai quản gia mang bữa sáng lên lầu, rồi như mọi khi, giúp Ôn Minh Duy chọn trang phục, chuẩn bị ra ngoài.

Cố Tinh chuẩn bị rất nhanh, bữa sáng và thay đồ chẳng tốn mấy phút. Nhưng có lẽ vì cuộc gọi này, Ôn Minh Duy lại bị buộc phải hồi tưởng về những ký ức đau thương, như thể lại sống lại đêm tuyết năm ấy, khóc đến mức nôn ra máu. Mặt anh có vẻ không ổn, không ăn gì, mặc đồ rồi xuống lầu.

Cố Tinh biết anh sẽ đi gặp Đàm Chiếu, vì vậy trực tiếp lái xe đến bệnh viện.

Trên đường đi, Ôn Minh Duy lại gọi cho Đàm Chiếu một lần nữa, điều bất ngờ là cuộc gọi được kết nối.

“Đàm Chiếu?”

Ôn Minh Duy: “Cậu khỏe không?”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó truyền đến giọng nói khàn khàn, mệt mỏi: “Không khỏe.”

“Ôn Minh Duy, tôi không khỏe chút nào.”