Chiều tối mùa hạ, phòng ăn tầng một đối diện khu vườn, tiếng ve và tiếng chim mơ hồ vọng đến cũng không át nổi hơi thở dường như đang quấn lấy nhau của hai người.
Ôn Minh Duy có vẻ thật sự đã say, ít nhất thì rượu cũng đã ảnh hưởng đến tinh thần anh.
“Sao không trả lời? Lời mời của tôi quá đường đột?”
Anh nhẹ giọng hỏi: “Dù tối nay chúng ta ngủ cùng nhau, thì ngày mai vẫn cứ như thường, tôi sẽ không ép cậu xác định quan hệ.”
“...”
Dưới mái tóc rủ xuống, ánh sáng len lỏi chiếu xuyên từng sợi một cách dày đặc, tạo nên một luồng ám muội chói mắt đâm thẳng vào Đàm Chiếu. Do bị ép phải ngẩng đầu lên theo tư thế, cằm hắn căng cứng, nói: “Không được.”
Lời từ chối dứt khoát, nhưng bàn tay Đàm Chiếu vẫn âm thầm siết chặt mép bàn, làm nhàu một góc khăn trải. Cổ hắn cứng đờ, làn da dưới bóng Ôn Minh Duy đổ xuống lặng lẽ ửng lên một tầng đỏ nhàn nhạt.
Ôn Minh Duy thu hết biểu cảm vào mắt, khẽ bật cười từ tận đáy lòng: “Cậu ngây thơ thật đấy.”
Đàm Chiếu lập tức từ cổ cứng đến mặt cũng căng theo, như sắp bốc khói: “Chú ý cách dùng từ của anh.”
Ôn Minh Duy: “À, tôi hiểu rồi, ngây thơ cũng giống như dễ thương, đều là những lời nhận xét mà thiếu gia không thích nghe.”
“...”
Đàm Chiếu lạnh lùng hừ một tiếng: “Tôi chỉ không muốn quá tùy tiện. Nếu không có nền tảng tình cảm mà đã lên giường thì khác gì loài vật?”
Lời từ chối này có thể xem là khá mạnh mẽ. Ôn Minh Duy liền đứng thẳng người, mái tóc dài như mây đen phủ xuống cũng theo đó thu về, rồi quay lại chỗ ngồi, khẽ mỉm cười.
“Nhưng tôi thì đã có tình cảm với cậu rồi mà,” Anh nói, “Thì ra tình cảm đơn phương không được tính là nền tảng sao?”
“Dĩ nhiên là không tính.”
Đàm Chiếu tránh né ánh nhìn chăm chú của anh, cầm ly muốn uống thêm ngụm nữa nhưng phát hiện ly đã cạn, trên bàn chỉ còn nửa chai rượu vang đã uống dở.
Món ăn cũng đã nguội lạnh. Nếu đây được xem là một buổi hẹn hò thì có lẽ đã tiến triển đến đoạn cuối của buổi tối.
Ôn Minh Duy gọi quản gia đến, dọn món tráng miệng cho Đàm Chiếu và thay một ly đồ uống khác. Còn bản thân anh thì vẫn uống rượu, nhưng uống rất chậm, hồi lâu mới cạn được nửa ly.
Bất chợt, anh lên tiếng: “Đàm Chiếu, tôi có chút tò mò.”
“Chuyện gì?”
“Sao trước đây cậu lại phản cảm với chuyện yêu đương như vậy, đến cả việc bị người ta theo đuổi cũng không chịu nổi?”
“...”
Đàm Chiếu ngập ngừng, dường như muốn theo thói quen đáp một câu “vô tính luyến” – gọn gàng và hiệu quả.
Nhưng Ôn Minh Duy hỏi rất nghiêm túc, hắn trầm mặc chốc lát mới nói: “ Bọn họ rất phiền.”
“...Ví dụ?”
“Mỗi người theo đuổi tôi đều dùng ánh mắt đáng thương nhìn tôi.”
Đàm Chiếu xiên quả việt quất trên bánh ngọt, lạnh nhạt nói: “Loại ánh mắt đó chỉ cần nhìn là biết, họ muốn moi thứ gì đó từ tôi.”
“...”
“Có thể là tiền, cũng có thể là tình cảm. Dù là cái nào, tôi cũng không có nghĩa vụ phải đáp lại, đúng không?”
Ôn Minh Duy nghe rất hứng thú, rồi gật đầu.
Đàm Chiếu tiếp tục: “Nhưng càng mặc kệ, họ càng tỏ ra khúm núm, diễn trò yếu thế đến tận cùng. Dù tôi chẳng làm gì, cuối cùng vẫn bị nói là không có phong độ, không thương hoa tiếc ngọc, không biết đồng cảm, thậm chí bị chụp mũ là lạnh lùng vô tình...”
Ôn Minh Duy cười một tiếng, nghe hắn nói tiếp: “Hơn nữa tôi còn cảm thấy rõ, thực ra họ cũng không thích tôi đến thế. Nếu không theo đuổi được thì họ lập tức buông bỏ, quay sang tìm một mục tiêu khác.”
“Vậy à?”
“Phải, yêu đương như vậy quá nhạt nhẽo.”
Đàm Chiếu vô thức tỏ ra như một người từng trải, nói chuyện với giọng điệu chín chắn, như thể đã thấu hiểu đời. Chỉ tiếc sự làm bộ đó cũng không thể che giấu được khí chất ngông nghênh vốn có, chiếc khuyên kim cương nơi tai trái dưới ánh đèn càng lấp lánh rực rỡ, khiến người ta hoa mắt.
Ôn Minh Duy nghe xong, ngẫm nghĩ vài giây rồi nói: “Vậy nên, nếu tôi muốn theo đuổi cậu thì không thể quá yếu thế, không được tạo áp lực đạo đức, cũng không thể bỏ cuộc dễ dàng để chứng tỏ thành ý, đúng không?”
“Không hoàn toàn đúng.”
Đàm Chiếu lại cố tình gây khó dễ: “Tôi cũng không thích quá mạnh mẽ.”
Ôn Minh Duy bật cười: “Tôi mạnh mẽ? Không đến mức ấy đi?”
Đàm Chiếu không nói có hay không, chỉ nghiêm túc nói: “Tóm lại là, anh nên bỏ mấy cái tật xấu kiểu ông ‘anh trai’ đi, đừng dùng ánh mắt kiểu ‘trẻ con thì phải dạy dỗ’ để nhìn tôi, cũng đừng dùng mấy từ ngữ kỳ quặc để miêu tả tôi. Dù sao thì... anh cũng đâu có hơn tôi bao nhiêu tuổi?”
Ôn Minh Duy: “Bảy tuổi.”
Đàm Chiếu chẳng mấy bận tâm: “Bảy tuổi thì sao, anh gọi tôi là anh cũng không phải không được.”
“...”
Ôn Minh Duy suýt sặc, rượu chưa kịp nuốt đã nghẹn cả vào khí quản.
“Sao vậy?”
Đàm Chiếu bất mãn với phản ứng quá khích của anh: “Chưa từng thấy à? Hồi trước Lý Việt còn hẹn hò với một chị hơn cậu ta tám tuổi, ngày nào cũng gọi ‘anh ơi’, người ngoài nghe còn cho rằng Lý Việt mới là người lớn hơn..”
“...”
Ôn Minh Duy chậm rãi lau khóe miệng, đặt ly rượu xuống: “Người ta gọi nhau như vậy là tình thú của tình nhân, tôi đâu phải bạn trai cậu, không thích hợp lắm, đúng không?”
“Tôi đâu bắt anh gọi ngay lúc này.”
“Ý cậu là sau này gọi?”
Ôn Minh Duy thuận theo câu chuyện: “Vậy ‘sau này’ là khi nào? Đàm Chiếu, rốt cuộc cậu định để tôi theo đuổi đến bao giờ?”
“Bây giờ mới mấy ngày mà anh đã hết kiên nhẫn rồi?” Đàm Chiếu nhìn Ôn Minh Duy như thể đang thẩm vấn, ánh mắt sắc bén muốn xuyên thủng tương lai để nắm bắt thời điểm anh “bỏ cuộc”.
Tiếc rằng mắt thường có hạn, chỉ nhìn được khoảnh khắc hiện tại.
Giây phút này, Ôn Minh Duy vẫn rất kiên nhẫn và chân thành. Qua lớp kính mỏng, đôi mắt anh sâu thẳm và ánh lên tia sáng ôn nhu, rất lâu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Đàm Chiếu, như thể chỉ cần người này hiện hữu trước mặt, đời này đã không còn gì hối tiếc.
Đàm Chiếu thấy mình không bắt bẻ nổi nữa, đành cúi đầu chuyên tâm ăn bánh ngọt.
Đầu bếp nhà Ôn Minh Duy không tệ, ngay cả đại thiếu gia kén chọn như Đàm Chiếu cũng không thể chê vào đâu được. Tổng thể mà nói, đây là một bữa tối đẹp đẽ, miễn cưỡng có thể cộng thêm hai điểm cho Ôn Minh Duy.
Trong lòng vẫn còn đang âm thầm tính điểm, người đối diện bỗng lên tiếng: “Đàm Chiếu, tôi muốn cho cậu xem một thứ.”
“Thứ gì?”
“Một món quà.”
Ôn Minh Duy đứng dậy dẫn Đàm Chiếu lên lầu, Đàm Chiếu đi theo vài bước, thấy cả hai đang hướng về phía phòng ngủ, nghi ngờ hỏi: “Anh không phải đang lừa tôi đi?”
Ôn Minh Duy bật cười: “Lừa cậu chuyện gì? Cậu không muốn ngủ lại, tôi cũng đâu ép cậu được?”
“...Tôi không có ý đó.” Đàm Chiếu quay đi.
Ôn Minh Duy tỏ vẻ hiểu: “Ừ, có người xem chuyện giường chiếu là nghiêm túc, cho nên thận trọng hơn một chút, cậu là một trong số đó.”
Đàm Chiếu chẳng buồn để tâm đến câu nói đùa ấy, ngược lại lại bắt được ẩn ý trong lời anh nói: “Chẳng lẽ anh không thế?”
“Tôi thì không.” Ôn Minh Duy thẳng thắn: “Tôi thấy chuyện đó chỉ là phản ứng sinh lý thông thường, giống như đói bụng hay sợ lạnh vậy. Khác biệt duy nhất là cần hai người phối hợp. Tùy đối tượng mà cảm giác sẽ khác đi, nhưng...”
...Nhưng dù là với người mình thích hay không thích, bản chất đều là phản ứng hormone, cảm giác cũng không khác biệt quá nhiều.
Anh định nói vậy. Nhưng kết luận này cần có trải nghiệm thực tế để xác nhận, mà Ôn Minh Duy thì chưa từng... làm chuyện đó với người mình yêu nhất.
Đi đến trước cửa phòng ngủ, Ôn Minh Duy đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn Đàm Chiếu.
“Sao không nói gì nữa?” Đàm Chiếu cũng nhìn ra kinh nghiệm anh không đủ, liền nở một nụ cười hiếm hoi: “Tưởng anh sắp nói điều gì cao siêu lắm. Không từng yêu đương thì đừng cố tỏ ra mình là chuyên gia tình cảm nữa.”
Đại thiếu gia khẽ ngâm nga một điệu hát, đẩy cửa bước vào trước.
“Quà là gì vậy?”
Phòng ngủ của Ôn Minh Duy rất lớn, chiếm gần nửa tầng hai. Đàm Chiếu liếc mắt đánh giá một vòng rồi nói:
“Đúng rồi, hiện tại anh được chấm 8/10. Nếu quà có thành ý, tôi không ngại tăng lên thành 10.”
“Thang điểm 10?” Ôn Minh Duy quay lưng về phía hắn, đang lục lọi trong một tủ nhỏ gần giường.
Đàm Chiếu: “Tất nhiên là chấm theo thang 100 —— mà anh tìm mãi không thấy vậy? Thật là tặng tôi à? Sao không chuẩn bị sẵn từ trước?”
“Tìm thấy rồi.” Khoảng hai, ba phút sau, Ôn Minh Duy quay lại, trong tay cầm một chiếc hộp quà dài nhỏ, tinh xảo, bước về phía Đàm Chiếu.
Là người có kinh nghiệm nhận quà, chỉ cần nhìn vỏ hộp, Đàm Chiếu đã đoán được bên trong là gì.
“Dây chuyền?” Hắn ném cho Ôn Minh Duy một ánh mắt “thiếu sáng tạo”, nhưng vẫn nhận lấy rồi lập tức mở ra.
Quả nhiên là một sợi dây chuyền.
Chính xác hơn là một mặt dây chuyền bằng ngọc, được xâu bằng sợi chỉ mảnh.
Đàm Chiếu không rành về ngọc, cũng không nhận ra là loại gì, nhưng nghĩ bụng: Dù Ôn Minh Duy có sắp phá sản cũng không đến mức tặng đồ rẻ tiền.
Mặt ngọc rất đẹp, hình dáng như một chiếc lông vũ, trong suốt trắng ngà, sờ vào mượt mà tinh tế. Hắn lật lại mặt sau thì thấy ở đầu nhọn của “chiếc lông vũ” có một đường vân tự nhiên, nhìn thoáng qua như chữ cái “Z”.
Đàm Chiếu không chắc đây có phải là dụng ý của Ôn Minh Duy hay không, bèn ngẩng lên dò hỏi. Đối phương gật đầu xác nhận: “Cậu cũng thấy giống chữ Z?”
Ôn Minh Duy cầm chiếc hộp trống trong tay, không hiểu sao vẻ mặt như trầm xuống: “Khối ngọc này là tôi mua được từ một buổi đấu giá cách đây mười năm, không ngờ sau bao năm lại có thể tặng cho cậu...”
“Đường vân giống ký tự đó thực ra chỉ là vết tỳ của ngọc. Nhưng nếu một vết tỳ mà lại tình cờ có hình dạng ý nghĩa thế này, thì gọi là cơ duyên. Cậu xem, tặng cho cậu là vừa vặn – vì đó là chữ cái đầu trong tên của cậu.”
“...”
Ôn Minh Duy tháo móc khoá của chiếc vòng vốn được làm bằng kỹ thuật đặc biệt, hai tay giữ lấy hai đầu sợi dây, vòng ra sau cổ Đàm Chiếu, định giúp hắn đeo vào.
Nhưng Đàm Chiếu đang đeo trên tai một chiếc khuyên kim cương đắt giá, đã đủ nổi bật và hào nhoáng. Giờ lại đeo thêm một món trang sức nữa thì trở nên rườm rà, huống hồ khí chất của kim cương và ngọc hoàn toàn đối lập, không chút ăn nhập.
Trong lòng Đàm Chiếu thầm nghĩ: Lẽ nào Ôn Minh Duy không hiểu điều đó?
Người ta tặng ngọc là để khen đối phương “ôn nhu như ngọc” – cái này cùng hắn nửa điểm liên quan cũng không có?
Thôi kệ.
Đàm Chiếu không từ chối, chỉ hơi gượng gạo đáp một câu “Cảm ơn”, để mặc cho Ôn Minh Duy đặt sợi dây chuyền với viên ngọc trầm nặng lên cổ mình.
Đàm Chiếu: “Tạm thời đeo một chút thôi, anh đừng mong tôi sẽ đeo nó mỗi ngày – chuyện đó không có cửa đâu.”
“Tùy cậu.” Ôn Minh Duy mỉm cười, ánh mắt dừng lại ở cổ hắn.
Một sợi chỉ đỏ nhạt vắt qua xương quai xanh, sát với làn da, như mạch máu nổi lên dưới lớp biểu bì, sống động đến chói mắt.
Ôn Minh Duy không kiềm chế được, vươn tay chạm lên nó.
Mười năm trước, anh từng làm đúng một hành động như thế.
Khi đó, người nhận khối ngọc kia đã nắm lấy tay anh, cười đến xấu hổ: “Đừng có sờ loạn.”
Ôn Minh Duy bỗng dưng thấy tim nhói lên, ánh mắt như bị đóng đinh, không sao rời nổi.
Rõ ràng đang tỉnh táo, mà ý thức lại như tách khỏi thân thể, không kiểm soát được nữa.
Anh quay về mảnh đất cỏ xanh năm nào, bên dòng sông nhỏ, trở lại cạnh cậu thiếu niên từng hát mừng sinh nhật cho mình.
“Minh Duy...” Có ai đó gọi bên tai anh.
Là ảo giác.
“Ôn Minh Duy.” Lại một tiếng nữa.
Là giọng của Đàm Chiếu.
“Sao cứ nhìn tôi ngẩn ra vậy?” Đàm Chiếu nắm lấy cằm anh, tay nghịch ngợm lắc đầu anh như lắc chuông, làm kính bị lệch, tóc tai rối cả lên.
Ôn Minh Duy vẫn không phản ứng, Đàm Chiếu cảm thấy anh có chút lạ lạ nhưng còn chưa kịp hỏi thì điện thoại đột nhiên đổ chuông.
Đàm Chiếu buông Ôn Minh Duy ra, cầm điện thoại lên nhìn.
Là cuộc gọi từ nhà.
“Có chuyện gì?” Ôn Minh Duy như vừa tỉnh khỏi mộng, tròng mắt khẽ động, nhận ra sắc mặt Đàm Chiếu đã biến đổi.
“... Tôi phải đến bệnh viện gấp. Hình như tình hình của ông tôi không ổn.”
* Chú thích: Đàm Chiếu (谭照 / Tán Zhào) - Giản Thanh Tranh (简清争 / Jiǎn Qīng Zhēng)