"Đoàng!"
Một tiếng súng vang lên trong phòng ngủ.
Tiếng kêu hoảng loạn của người đàn ông vang lên, cùng với âm thanh bình hoa rơi vỡ. Cố Tinh đứng ngoài cửa, mí mắt khẽ giật, bàn tay đặt trên nắm cửa.
Vài giây sau, hắn nghe thấy Ôn Minh Duy nói: "Ra ngoài. Sau này cậu không cần đến nữa."
Cố Tinh đẩy cửa bước vào, đúng lúc nhìn rõ cảnh tượng bên trong: Ôn Minh Duy ngồi trên giường, tay phải nắm chặt một khẩu súng. Mái tóc dài rũ xuống, che khuất nửa khuôn mặt, ánh sáng từ chiếc đèn ngủ nhỏ chỉ đủ để soi mờ nét mặt anh.
Câu nói vừa rồi là anh nói với bạn tình của mình.
Người bạn tình ấy, một nam minh tinh vừa khổ sở mới leo được đến vị trí hiện tại, giờ bị phát súng kia dọa đến ngây người. Anh ta đứng chết lặng bên giường, không dám nhúc nhích.
Vì trách nhiệm của mình, Cố Tinh lên tiếng nhắc nhở bằng giọng điệu điềm tĩnh: "Mời anh."
Người đàn ông kia sững lại, quay đầu nhìn hắn.
Cố Tinh nói tiếp: "Phí chia tay sẽ được chuyển vào tài khoản của anh sau. Sau này không được nhắc đến Minh Duy ở bất kỳ đâu. Quy tắc này anh hiểu rồi chứ?"
Người kia vẫn chưa hoàn hồn, còn đang ngơ ngác. Thấy vậy, Cố Tinh mất kiên nhẫn, cúi xuống nhặt quần áo dưới đất rồi đẩy cả người lẫn đồ ra khỏi phòng.
Đó là người bạn tình thứ ba của Ôn Minh Duy.
Người này ở bên anh gần một năm, nhưng kết cục vẫn chẳng khác hai người trước. Dù có cố gắng đến mấy cũng không thể thay đổi được việc bị vứt bỏ.
Không ai hiểu vì sao Ôn Minh Duy lại đột nhiên trở mặt, nửa đêm tỉnh giấc rồi nổ súng.
Nhưng Cố Tinh biết rõ, phát súng đó không hề nhắm vào người kia.
"Minh Duy, anh gặp ác mộng à?"
Cố Tinh đóng cửa lại, bước đến bên giường. Hắn quỳ một gối xuống, nhẹ nhàng tiến gần.
Trên danh nghĩa, Cố Tinh là thư ký kiêm vệ sĩ, nhưng hai danh xưng ấy không đủ để nói hết thân phận thật của hắn. Hắn đã theo Ôn Minh Duy suốt mười năm, hiểu rõ từng thói quen, từng hơi thở của anh. Vừa thân thiết như em trai, vừa gần gũi như bạn bè.
Dù vậy, Cố Tinh vẫn luôn giữ sự cung kính, không bao giờ truy hỏi khi chưa được cho phép.
Hắn nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay của Ôn Minh Duy, rút khẩu súng ra khỏi tay anh rồi đặt lại dưới gối.
Bàn tay trống rỗng khẽ co giật.
Cố Tinh nắm chặt tay anh, biết rằng anh vẫn còn trong dư chấn của cơn ác mộng, chưa thật sự tỉnh táo.
Hắn kiên nhẫn đợi một lúc rồi dịu giọng hỏi: "Anh ổn chứ? Có muốn uống chút nước không?"
Ôn Minh Duy không ngẩng đầu, chỉ đáp một câu chẳng liên quan: "Cho tôi hai viên thuốc."
Cố Tinh khựng lại, ánh mắt hướng về tủ đầu giường. Nơi đó, như thường lệ, xếp ngay ngắn những lọ thuốc màu trắng, trên thân dán nhãn khác nhau: No.18B, No.19A...
Không ai biết rõ chúng là thuốc gì, nhưng Cố Tinh thì biết, biết cả số lượng còn lại trong từng lọ.
Hắn lấy lọ ngoài cùng bên trái, đếm lại cẩn thận rồi nói khẽ: "Hôm nay anh đã dùng quá liều rồi."
Ôn Minh Duy: "Đưa đây."