Giới thiệu CP: Đàm Chiếu × Ôn Minh Duy Bị sủng hư, kiêu ngạo khó thuần đại thiếu gia công × Quyền cao chức trọng, tóc dài đại mỹ nhân thụ Sau khi ở bên nhau, Ôn Minh Duy chưa từng nói lời yêu nhưng Đà …
Giới thiệu
CP: Đàm Chiếu × Ôn Minh Duy
Bị sủng hư, kiêu ngạo khó thuần đại thiếu gia công × Quyền cao chức trọng, tóc dài đại mỹ nhân thụ
Sau khi ở bên nhau, Ôn Minh Duy chưa từng nói lời yêu nhưng Đàm Chiếu cảm thấy người này yêu hắn đến chết.
Như nụ hôn đầu tiên của họ, bàn tay Ôn Minh Duy giấu sau lưng run rẩy không ngừng, cố gắng kiềm chế cũng không thể ngăn được sự hồi hộp.
Như mỗi lần gặp lại sau một quãng thời gian ngắn xa cách, Ôn Minh Duy luôn giữ vẻ ngoài bình tĩnh, tự chủ lại không nhịn được mà dính lấy hắn cả ngày, dường như rời xa hắn sẽ bị thiếu oxy.
Như tính cách Đàm Chiếu tệ hại, luôn đẩy người yêu chủ động hôn mình ra, để chiêm ngưỡng nụ cười bất lực nhưng đầy cưng chiều của Ôn Minh Duy, cứ như anh có thể bao dung vô hạn cho tính khí xấu của hắn...
Yêu xuyên qua xương máu vào tận tim, giống như nếu hắn chết anh cũng sẽ chôn cùng.
Có lần, Đàm Chiếu cố tình nói: "Anh cứ sẵn lòng như vậy, rất dễ bị tôi vứt bỏ đấy."
Ôn Minh Duy cười khẽ: "Thật sao?"
Đàm Chiếu không vui: "Anh không sợ à?"
Đối phương như hắn dự đoán đã nói một tiếng "sợ": "Đừng bỏ rơi anh."
Sau này, Đàm Chiếu vô tình phát hiện bí mật của Ôn Minh Duy.
Lúc đó hắn mới hiểu ra, người cần phải lo lắng bị vứt bỏ hóa ra lại là chính mình.
* Lưu ý:
1. Thế thân công.
2. Bối cảnh đô thị gần tương lai, có chút yếu tố khoa học viễn tưởng nhưng không quá nhiều.
3. Không phải truy thê hay truy phu, công thụ từng tổn thương nhau (bao gồm cả phương thức vật lý).
4. Một mối quan hệ vừa yêu vừa hận, kịch liệt dây dưa, nhập hố thận trọng.