Chương 28

Mới chỉ là lần thứ hai, cơ thể cậu đã biết ưu tiên kɧoáı ©ảʍ, quên đi đau đớn, chỉ cần dính một chút kɧoáı ©ảʍ là dường như sắp nghiện.

“Đổi chỗ cắn đi.” Lương Kim Hi đột nhiên nói, giọng trầm khàn đầy ám muội, như đang dỗ dành người tình.

Hàn Mặc Tiêu không hiểu gì, ngơ ngác ngẩng đầu mở mắt.

Lương Tứ gia liếc vai mình:

“Chỗ này da thịt vừa mới lành.”

Hàn Mặc Tiêu lập tức nhắm chặt mắt lại, mặt đỏ đến mức bốc khói.



Để biết tối nay Lương Tứ Gia có vui hay không, Hàn Mặc Tiêu quyết định giữ lại chút thể lực, hạ quyết tâm phải trụ đến cuối cùng. Thời gian còn lại mặc cho người ta muốn làm gì thì làm, nhưng đáng tiếc là sau đó cậu vẫn ngủ quên trong lúc tắm.

Ở Viện Phùng Xuân, tắm rửa chỉ có thể xả nước qua loa, không có bồn tắm. Cậu đã hơn hai năm rồi không được ngâm mình đàng hoàng. Chỉ nhớ mang máng có người đặt cậu vào bồn, khi làn nước ấm bao lấy toàn thân, chút tỉnh táo gắng gượng kia lập tức tan vào trong nước.

Mí mắt nặng trĩu không mở ra nổi, cậu mơ mơ màng màng nghĩ: xong rồi, Lương Tứ Gia lại sắp nuốt lời, nửa đêm bỏ chạy mất.

May mà vẫn không hôn cậu.

Lương Kim Hi tắm rửa cho cậu xong, liền lấy khăn tắm cuốn Hàn Mặc Tiêu lại rồi bế cậu về giường.

Hàn viện trưởng vừa chạm giường đã lăn sang một bên, cọ bừa vào gối mấy cái rồi không còn động tĩnh.

Nhưng khi Lương Kim Hi vừa đứng dậy định đi tắm, lại cảm thấy vạt áo bị người ta kéo. Anh quay đầu lại, thấy môi Hàn Mặc Tiêu mấp máy, không rõ đang nói gì, chỉ nhìn thấy đôi môi nhỏ mấp máy lên lên xuống xuống.

Lương Tứ Gia đã được thỏa mãn nên tâm trạng không tệ, cúi người lại hỏi:

“Cậu muốn gì? Khát nước sao?”

“Lương Kim Hi… anh có… vui không?” Hàn Mặc Tiêu lẩm bẩm như nói mơ, lời nói cũng không rõ ràng.

Lương Tứ Gia đưa tay chạm nhẹ lên mặt cậu, hỏi ngược lại:

“Cậu muốn tôi vui sao?”

Hàn Mặc Tiêu thật sự đang mơ màng, không trả lời anh, chỉ lặp lại:

“Vui không?”

Lương Kim Hi không nói gì nữa, rút vạt áo khỏi tay cậu, quay người vào phòng tắm, mơ hồ nghe phía sau vọng lại:

“Anh nhất định phải vui đó…”

Chiếc giường khách sạn nhà họ Đồng vẫn mềm như mây trên thiên đường, nhưng đêm đó Hàn Mặc Tiêu ngủ không ngon. Cậu gặp ác mộng, còn bị bóng đè, vùng vẫy loạn xạ nửa ngày mới tỉnh lại.

Cơ thể bị kẹp trong vòng tay ai đó, cánh tay thô khỏe siết chặt đến mức cậu gần như không thở nổi.