Chương 24

Có lẽ Jones sợ người khác cũng chú ý tới bức chữ mà Hàn Mặc Tiêu viết cho Lương Kim Hi, sợ bị người khác nhanh chân hơn chiếm được lòng Lương Tứ Gia, nên sau nhiều ngày mới lại sáng sớm chạy tới quyên tiền.

May mà chữ ký không phải tên thật của cậu, con dấu cũng đã khắc lại. Ở Phổ Châu người nhận ra hành thư của cậu không nhiều, người khác hẳn chỉ cho rằng đó là bức chữ Lương Tứ Gia mời danh gia viết.

Chỉ cần Lương Kim Hi không đi rêu rao khắp nơi, trong thời gian ngắn chắc sẽ không có ai tìm đến cậu.

Nhưng Jones đã biết rõ bức chữ treo sau lưng Lương Tứ Gia chính là bức mà cậu nhắc tới trong thang máy, rõ ràng là do Lương Kim Hi tiết lộ.

Hàn Mặc Tiêu trầm mặt bước ra ngoài. Người Anh này tới quyên tiền, e rằng cũng được ai đó ngầm cho phép.

Đã nhận ân huệ này, thì không dễ một nhát cắt đứt quan hệ.

Cậu không thể lập tức đi tìm anh, phải nghĩ cách rút lui an toàn.

Lại trì hoãn thêm hai ngày, cuối cùng khi đã hạ quyết tâm đi tìm Lương Kim Hi, thì cao ốc Hân Nhật đã tắt đèn từ lâu. Hàn Mặc Tiêu lang thang ngoài phố nửa ngày, cuối cùng quyết định quay về.

Không phải cậu không biết biệt viện Lương gia ở đâu, nhưng không có hẹn trước, e là không vào được; mà dù có vào được cũng không thích hợp.

Giờ này càng không thích hợp.

Giống như nhận tiền rồi đi giao dịch vụ tận nơi.

Đi được vài phút, một chiếc xe đen từ phía sau lướt tới rồi dừng lại. Da đầu Hàn Mặc Tiêu tê rần, giả vờ không nhìn thấy, nhấc chân tiếp tục đi.

Tài xế lên tiếng:

“Viện trưởng Hàn, Tứ Gia mời ngài tới nói chuyện.”

Hàn Mặc Tiêu đành quay đầu lại, nhận ra người lái xe chính là A Đức, người hôm đó chở cậu đến khách sạn nhà họ Đồng, liền hỏi:

“Ngài ấy tìm tôi có việc gì sao?”

“Tôi không biết nữa.” A Đức gầy gò, mặc áo trường sam đen kiểu Trung Hoa, tay áo lộ ra lớp lót trắng, đội mũ, khóe mắt có một vết sẹo dao kéo dài lên tận vành mũ. Trông cậu ta trẻ hơn Lương Tứ Gia một chút, thần sắc lạnh nhạt y hệt chủ nhân.

“Đi đâu vậy?”

“Khách sạn nhà họ Đồng.” A Đức vẫn vô cảm, như chỉ thay người khác tuyên án.

Hàn Mặc Tiêu nhắm mắt lại, cảm thấy mình đã không còn đường chạy.

Cậu khẽ thở ra một hơi, mở cửa xe ngồi vào.

Hân Nhật ở Nam Thành, khách sạn họ Đồng ở Tây Thành, cách nhau rất xa. Cậu tựa lưng ghế sau, trông như nhắm mắt nghỉ ngơi, thực chất dùng hết sức lực để kìm nén ý nghĩ nhảy khỏi xe, ngây thơ mong rằng sẽ vĩnh viễn không đến nơi.

Nhưng Phổ Châu dù lớn đến đâu cũng có điểm cuối.

Cuối cùng xe vẫn dừng trước khách sạn. A Đức quay đầu đưa cho cậu một chiếc chìa khóa:

“Vẫn là phòng lần trước.”

Hàn Mặc Tiêu nhận chìa khóa, mặt vô cảm bước xuống xe, bước vào khách sạn, rẽ từ sảnh lên thang máy.

Nhờ phúc của Lương Tứ Gia, giờ đây dù đi thang máy chỉ có một mình, cậu vẫn luôn cảm thấy có người đứng sau lưng cười khẽ, khiến da đầu cậu tê dại.

Cậu lê từng bước chậm chạp, đứng trước cửa phòng năm sáu phút, cuối cùng mới giơ tay cắm chìa vào ổ khóa.