Chương 23

Những người có mặt mũi ở Phổ Châu đều đến chúc thọ Lương Tứ Gia, ngay cả nhà họ Triệu từng bắt giữ Hàn Phong cũng không ngoại lệ. Quà mừng chất đầy cả phòng, có người còn trực tiếp tặng một ngọn giả sơn đúc bằng vàng bạc thật, nặng đến mấy cân, nói là để trấn phúc trấn thọ, mong Lương Tứ Gia từ nay đến già vẫn luôn hưng thịnh.

Hàn Mặc Tiêu vừa ăn bánh màn thầu chấm sữa đậu nành vừa lật báo xem qua loa, đột nhiên mắt trợn to, suýt nữa phun cả ngụm sữa đậu vừa uống vào miệng ra ngoài.

Liễu Nha bước vào thu dọn bát đĩa, thấy viện trưởng Hàn đang vỗ ngực mình, ho đến đỏ cả mặt.

“Ăn chậm thôi, vẫn còn sớm mà.” Liễu Nha tưởng cậu bị nghẹn, vừa giúp vỗ lưng vừa rót trà đưa tới.

Hàn Mặc Tiêu hất tay cô ra, chộp lấy tờ báo trên bàn, chăm chăm nhìn vào một bức ảnh không lớn.

Đó là ảnh phóng viên đặc biệt chụp Lương Kim Hi trước sinh nhật. Người nọ ngồi ngay ngắn sau bàn làm việc lớn, vẫn trầm ổn lạnh nhạt như cũ, môi mím thành một đường thẳng, đỉnh môi hình chữ M hơi nhếch lên, đôi mắt mang vẻ thi ý nhưng xa cách lạnh lùng, dáng vẻ thanh quý cao ngạo, coi thường tất cả.

Nhưng Hàn Mặc Tiêu thì hoảng thật rồi.

Sau lưng Lương Kim Hi, tấm bản đồ thế giới vốn treo trước đó đã bị thay bằng bức Tương Tiến Tửu do chính cậu viết, được đóng khung gỗ, bồi rất cẩn thận.

Hành thảo phóng túng cuồng dã, thực sự quá chói mắt.

Hàn Mặc Tiêu chẳng còn tâm trạng ăn tiếp, đuổi Liễu Nha ra ngoài, cuống cuồng thay quần áo, chuẩn bị lần thứ ba đến tìm Lương Tứ Gia.

Vừa bước ra sân đã thấy Jones dẫn theo hai người Tây khác đi vào.

Tiểu Phong bọn họ đã ra ngoài từ sớm, trong sân chỉ còn mấy đứa trẻ đang tập thể dục buổi sáng. Bị người lạ dọa cho hoảng sợ, chúng ríu rít chui hết ra sau lưng viện trưởng Hàn, trốn xong lại ló đầu ra nhìn.

“Hàn tiên sinh, tôi đợi ngài mấy ngày rồi, sao ngài không đến văn phòng chúng tôi, cũng chẳng gọi điện cho tôi vậy?” Jones vừa tới đã nắm chặt hai tay Hàn Mặc Tiêu, đôi mắt xanh dán chặt vào cậu, nhiệt tình quá mức: “Thật xin lỗi! Tôi quá bận, hôm nay mới chen được chút thời gian đến thăm.”

Nói xong, anh ta lại nhìn mấy đứa trẻ phía sau Hàn Mặc Tiêu, vẻ mặt hiền từ:

“Đây là các em nhỏ của viện Phùng Xuân sao? Chào các con!”

Lũ trẻ lại rụt đầu về, Đồng Đồng thì ôm chặt lấy chân Hàn Mặc Tiêu, lí nhí gọi:

“Cha ơi…”

“Jones tiên sinh, mời ngồi nói chuyện.” Hàn Mặc Tiêu bảo Liễu Nha đưa bọn trẻ đi, rồi dẫn mấy người Jones vào chính sảnh.

Bất kể Hàn Mặc Tiêu giải thích và từ chối thế nào, Jones vẫn ép buộc quyên góp một khoản tiền, còn nhất định bắt Liễu Nha lấy con dấu đỏ đóng vào thư quyên tặng đã chuẩn bị sẵn. Anh ta không biết chữ Hán, cũng chẳng hiểu thư pháp, vậy mà vẫn bỏ ra giá cao đặt Hàn Mặc Tiêu viết một bức chữ, nhét tiền đặt cọc, nói mười ngày sau sẽ tới lấy.

Jones đi rồi, Liễu Nha đếm xấp ngân phiếu dày cộp, nói năng cũng lắp bắp:

“Viện… viện trưởng, mấy người Tây này là sao vậy, tự dưng chạy tới quyên góp nhiều tiền thế này, em thấy lo quá…”

“Không sao, em ghi sổ cẩn thận là được.” Hàn Mặc Tiêu xã giao đến mỏi cả mặt, đưa tay xoa má nói: “Số tiền này tạm thời đừng động vào, để anh dạy xong rồi xử lý.”