Chương 21

Lương Kim Hi hứng thú quan sát người đứng trước mặt, đôi tai vốn trắng trẻo của cậu nhanh chóng đổi màu, đến khi sắc hồng lan xuống tận sau gáy, anh mới thờ ơ mở miệng:

“Jones tiên sinh có lẽ chưa biết, viện trưởng Hàn là một thư pháp gia, viết bút lông rất đẹp. Để có được bức chữ này của Hàn tiên sinh, Lương mỗ đã phải trả cái giá không nhỏ.”

Hàn Mặc Tiêu lập tức mở to mắt, nhìn chằm chằm vào cửa thang máy, phải dùng hết sức mới không quay người lại trừng mắt nhìn anh, trong lòng đầy uất ức.

Cái giá ư?

Giá gì chứ?

Chỉ gọi vài cuộc điện thoại thôi mà. Chẳng lẽ đêm hôm đó lại là lần đầu của Lương Tứ Gia, rồi đổi lấy một bức chữ của cậu sao?

Quỷ mới tin.

Hơn nữa còn bắt cậu viết đúng bài Tương Tiến Tửu, lại còn là hành thư.

Nếu không phải hai người từ nhỏ đã không quen biết, lúc cậu rời Phổ Châu thì Lương Tứ Gia còn đang trong quân đội, sau này trở về lại đổi tên đổi họ, biến thành một kẻ nhỏ bé như con kiến, thì cậu thật sự đã nghi ngờ rằng Lương Kim Hi biết gì đó và cố ý làm vậy.

Jones kinh ngạc hỏi:

“Thật sao?”

“Tất nhiên. Bức chữ ấy giờ hẳn đã được treo trong văn phòng tôi rồi. Lần sau Jones tiên sinh có thể cùng thưởng thức.”

Jones còn định hỏi thêm, nhưng thang máy đã xuống đến tầng một.

Hàn Mặc Tiêu đứng phía trước, cửa vừa mở liền bước nhanh ra ngoài, quay đầu miễn cưỡng cười với Jones rồi định rời đi.

Không ngờ Jones cũng bước theo, có vẻ hơi vội, anh ta đưa tay kéo lấy cánh tay Hàn Mặc Tiêu:

“Hàn tiên sinh, xin chờ một chút.”

Hàn Mặc Tiêu thấy Lương Tứ Gia dường như khẽ cau mày, nhưng rất nhanh lại trở về bình thường.

Jones lấy từ trong áo ra một hộp danh thϊếp, rút một tấm đưa cho cậu, nói địa chỉ văn phòng tại Phổ Châu, bảo cậu mấy hôm nữa rảnh thì gọi điện. Ông nói văn phòng đang được trang trí, muốn treo một bức thư pháp Trung Quốc, mà đã nghe nói chữ của Hàn tiên sinh rất đẹp, nên mong được xin một bức.

“Hai vị đều chưa từng xem chữ của tôi.” Hàn Mặc Tiêu nhìn Lương Kim Hi: “Sao biết là tôi viết đẹp chứ?”

Lương Tứ Gia ngay cả liếc mắt nhìn cậu cũng không, vừa nói chuyện với Triển Bằng vừa bước ra khỏi thang máy.

Hàn Mặc Tiêu mím môi, quay sang Jones:

“Chữ của một kẻ vô danh như tôi sao có thể treo ở nơi quan trọng như vậy. Ở Phổ Châu có không ít đại gia thư pháp, ngài nên mời người khác thì hơn.”

“Không sao.” Jones vẫn kiên trì: “Chúng ta có thể kết bạn trước đã. Treo chữ của bạn bè trong văn phòng là thích hợp nhất.”