Chương 20

Chẳng qua chỉ là một cô nhi trưởng thành, dựa vào việc cầm cố chút đồ còn sót lại do cha nuôi năm xưa để lại, lê lết sống ở Phổ Châu, kéo theo một đám cô nhi vị thành niên mà thôi.

Giờ đây, thứ cuối cùng cũng đã không còn. Có lẽ chẳng bao lâu nữa cậu sẽ phải dẫn bọn trẻ đi ăn xin. Nhưng cậu lại gặp được Lương Tứ Gia, Lương Tứ Gia lại để cậu quen biết người Tây này, người Tây còn chủ động muốn cho cậu tiền, chuyện may mắn biết bao?

Chỉ là, Lương Tứ Gia dường như không vừa mắt việc cậu quay đầu đã quên sạch chuyện xảy ra hôm đó ở khách sạn nhà họ Đồng, cái bộ dạng cúi đầu khom lưng, quỳ trên giường lấy lòng anh. Có lẽ trong mắt anh, việc cậu khoác lên mình lớp áo chính nhân quân tử, ngay trước mặt anh giả làm nhà từ thiện đi xin tài trợ, thật nực cười.

Thời gian thang máy đi xuống trở nên dài đến lạ. Hàn Mặc Tiêu hối hận vì đã bước vào thang, càng hối hận vì phút bốc đồng bắt chuyện với Jones.

Học phí của mấy đứa trẻ, với người giàu mà nói chỉ là chút tiền lẻ. Nhưng cho dù thứ cậu cần chỉ là chút ít đó, thì cũng không nên chưa được đồng ý đã nhắm vào thứ trong tay Lương Tứ Gia.

Lương Tứ Gia đã đích thân nói bọn họ không quen, hiển nhiên là không định cho cậu bất kỳ lợi ích nào.

Chỉ là, vết thương lành rồi thì nỗi đau đã chịu lại bị cậu quên sạch. Dù biết mình không đáng giá, cậu vẫn luôn ngây thơ cho rằng con người ta ít nhiều cũng có chút lương tâm. Cho dù không chủ động cho, cũng sẽ không cản trở người từng ôm chặt mình đi xin một bữa ăn.

Cậu lúc nào cũng ngây thơ như vậy, luôn tin vào những thứ không tồn tại, để rồi càng ngày càng sa sút.

Lương Tứ Gia là một pho tượng Phật lớn như thế, không biết đã có bao nhiêu người leo lên long sàng của anh ta. Nếu ai cũng giống cậu, tự cho mình là đặc biệt, ngủ một lần liền muốn lấy thêm thứ gì đó, thì sớm đã loạn đến mức nào rồi.

Người ta chỉ đồn rằng: Lương Tứ Gia mãi không kết hôn, cũng không có phụ nữ bên cạnh, có lẽ là thích đàn ông. Nhưng chưa ai từng thấy anh công khai nuôi nam sủng, cũng không biết rốt cuộc đã có những ai theo anh.

Hoặc là tin đồn sai, Lương Tứ Gia không hứng thú với đàn ông;

hoặc là Lương Tứ Gia quản lý chặt chẽ, thủ đoạn tàn nhẫn, xử lý đời tư sạch sẽ đến mức không một nam sủng nào dám vượt rào.

Bây giờ Hàn Mặc Tiêu đã biết, tin đồn không sai, là vế sau.

Nếu giẫm phải vùng cấm, người bị “xử lý” sẽ là cậu.

Jones nghe thấy tiếng cười, khó hiểu nhìn về phía Lương Kim Hi.

Tim Hàn Mặc Tiêu đập thình thịch, cậu dứt khoát nhắm mắt lại, chờ bị giẫm nát xuống bùn lầy.