Chương 19

Những thương nhân phương Tây vượt biển sang Trung Quốc làm ăn như họ, ngoài việc thích đến nhà thờ, còn rất thích quyên góp cho các tổ chức phúc lợi hay tài trợ hoạt động từ thiện để xây dựng hình ảnh tốt đẹp.

Công ty Slegg mà Jones đang làm là doanh nghiệp mỹ phẩm và nước hoa cao cấp, mới đến chưa lâu, mấy ngày nay bận rộn tìm đại lý, vẫn chưa kịp tìm hiểu sâu về Phổ Châu.

Chàng trai trẻ này tuy không phải bạn của ngài Lương, nhưng có thể đến tặng quà mừng thọ, rất có thể là vì tập đoàn Hân Nhật cũng từng tài trợ cho cô nhi viện đó. Nếu bọn họ cũng quyên góp một khoản, hẳn sẽ nhận được không ít thiện cảm từ ngài Lương.

Đại lý không cần nhiều, quan trọng là phải tốt. Nếu Hân Nhật ký hợp đồng đại lý độc quyền với họ, để nữ minh tinh và người mẫu trang bìa của công ty giải trí trực thuộc dùng sản phẩm của họ, rồi cho hệ thống phân phối phủ hàng toàn quốc, thì đầu ra chẳng cần lo nữa.

Huống hồ, anh ta còn cần sự giúp đỡ của Hân Nhật để đưa trà, đồ sứ và lụa của Trung Quốc sang châu Âu một cách thuận lợi.

Hàn Mặc Tiêu mỉm cười nói:

“Chỉ là mấy đứa trẻ không nơi nương tựa dìu nhau sống qua ngày thôi. Tôi cũng lớn lên ở Phùng Xuân Viện, chẳng có câu chuyện gì đặc biệt cả.”

“Không.”

Jones nghe vậy lại càng kinh ngạc:

“Ngài rất đặc biệt. Hôm nào đó tôi nhất định sẽ đích thân đến thăm. Gần đây Slegg của chúng tôi cũng đang dự định tài trợ cho một số cơ sở phúc lợi.”

Vị viện trưởng này trông chỉ ngoài hai mươi, gương mặt tinh xảo như búp bê, lại nói tiếng Anh lưu loát như vậy. Dù không phải công tử nhà giàu, thì cũng chẳng khác bao nhiêu, vậy mà lại là trẻ mồ côi?

Hàn Mặc Tiêu nghe vậy mừng rỡ:

“Thật tốt quá, tôi…”

Phía sau lưng, Lương Kim Hy đột nhiên bật cười khẽ.

Phiên dịch viên tận tụy, đã nhỏ giọng dịch toàn bộ cuộc đối thoại cho anh nghe.

Khoảng cách giữa hai người quá gần, hơi thở ấm nóng gần như phả vào tai Hàn Mặc Tiêu. Cậu có cảm giác như vừa bị lưỡi rắn liếʍ qua, cả người lập tức nổi da gà.

Lương Kim Hy cười xong, phiên dịch cũng không còn gì cần dịch nữa. Trong chiếc thang máy chật hẹp, không khí đột nhiên lắng xuống. Ánh mắt của những người khác đều dồn cả về phía cậu, gần như có hình có dạng. Đặc biệt là Triển Bằng và cô thư ký, trông như đang chờ xem một màn kịch hay.

Hàn Mặc Tiêu chợt tỉnh táo hẳn.

Trong chiếc thang máy này, tôn ti phân minh, vị trí của cậu ở đâu nhìn một cái là rõ. Nếu không phải bị Lương Kim Hy ép kéo vào, cậu lấy tư cách gì mà nói chuyện với đại tư bản châu Âu?

Hề đội lốt người đàng hoàng, còn tự xưng nhà từ thiện, thật nực cười.