Chương 5

Sau khi ăn xong, Kỳ Cảnh ngoan ngoãn nói:

“Thưa anh, em ăn xong rồi.”

Hình tượng chim hoàng yến là gì? Váy sáu lớp, nhún gối chín mươi độ, múa nhẹ áo lông vũ?

Tất nhiên là phải ngoan ngoãn, mềm mỏng, biết điều.

Kỳ Cảnh sống trong biệt thự đã gần nửa năm, từng cử chỉ đều đã luyện đến mức hoàn hảo. Ngay cả độ cong nơi khóe miệng khi mỉm cười cũng là có học qua.

Thông thường đến bước này là Bạc Thừa Ngạn sẽ rời đi, bởi vì ăn cơm xong rồi.

“Ăn tiếp đi.”

“...”

Kỳ Cảnh sững người, hơi chút hoang mang. Nhưng cậu vẫn không nói gì, chỉ cúi đầu uống thêm một bát canh sườn nữa.

“Vâng.”

“Uống thêm bát nữa.”

Kỳ Cảnh cảm thấy bụng sắp căng đến mức chịu không nổi, nhưng vẫn gắng gượng múc thêm một bát nữa, cố gắng ăn hết.

Căng thật rồi.

Ngay lúc cậu đang cố nuốt nốt chỗ canh cuối cùng...

Bạc Thừa Ngạn khẽ nhíu mày, đứng dậy, đưa tay lấy bát khỏi tay cậu.

Phân phó cho người hầu:

“Từ sau cho cậu ấy ăn bốn bữa một ngày.”

Kỳ Cảnh há miệng, cảm xúc bất lực vừa trào lên liền bị nghẹn lại, người đàn ông đã đi lên lầu.

Bốn bữa...

Cái này không phải là muốn ăn căng chết cậu sao?

Nhưng mà...

Thiếu niên quay đầu liếc về phía cầu thang, vô tình bắt gặp bóng lưng người nọ. Đúng lúc đó, đối phương cũng quay đầu nhìn lại.

Cậu kịp thời quay mặt đi chỗ khác.

Tim đập thình thịch.

Dọa chết người... Lẽ nào sau lưng anh ta có mắt à?

Kỳ Cảnh ở dưới lầu chờ thêm một lúc lâu nữa. Đợi chắc chắn đã an toàn, cậu mới lặng lẽ lên lầu bằng thang máy.

Bạc Thừa Ngạn sau này cũng có lúc làm người bình thường, nhưng anh không hay dùng thang máy, thứ đó đúng ra là để tiện cho cậu.

Kỳ Cảnh tò mò nhìn vào tấm kính phản chiếu trong thang máy, nghiêng đầu quan sát, còn vén áo lên nhìn thử vòng eo của mình.

Hơi phồng lên rồi...

Tắm rửa xong, Kỳ Cảnh bắt đầu làm bài tập. Chỉ là trên bàn có một vật gì đó trông khá kỳ lạ, mềm nhũn, dính dính, còn mang theo mùi hơi cháy khét.

996 rõ ràng là hệ thống, cậu biết điều đó, nhưng trước giờ chưa từng thấy nó có thực thể. Thế nó đang làm gì trên bàn vậy?

Không phải hỏng rồi chứ?

Đây là suy nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu Kỳ Cảnh.

Buổi tối, gió thổi nhè nhẹ. Cậu viết bài xong lúc 9 giờ, ngáp một cái, thì nghe thấy tiếng ho vọng sang từ phòng bên cạnh.

Dưới chân lập tức khựng lại.

Sao lại ho thế kia?

Phòng của Bạc Thừa Ngạn được sắp xếp ngay bên cạnh cậu, lầu hai còn có hành lang thông nhau. Anh vốn không có thói quen đóng cửa, nên đôi khi cậu sẽ nghe được chút động tĩnh.

Thiếu niên cẩn thận đứng dậy, lặng lẽ lắng nghe.

Không phải là bị bệnh rồi đấy chứ?