Kỳ Cảnh thật sự không hiểu nổi vì sao Bạc Thừa Ngạn lại bao dưỡng mình. Nguyên thân là một đứa trẻ mồ côi, hình như đến từ vùng Đại Lương Sơn ở Tứ Xuyên.
Trong truyện cũng chỉ nhắc sơ qua thân thế của con chim hoàng yến này, nói rằng Bạc Thừa Ngạn khi đến vùng núi đã mang về một đứa trẻ.
Trên thực tế, hai người chưa từng có tiếp xúc thật sự, chỉ đơn giản là tìm một “cái cớ” để tạo bình phong.
Có điều, bản thân con chim hoàng yến lại càng ngày càng lún sâu, thậm chí ảo tưởng rằng mình có vị trí đặc biệt, về sau còn chen vào mối quan hệ giữa công và thụ, tạo ra không khí giằng co dữ dội.
Sau đó thì vinh quang “thoát vai”, kết thúc bằng việc nhà họ Bạc cho cậu một ít đãi ngộ hậu kỳ, thậm chí chưa kịp học xong đại học cũng bị dừng lại.
Cái thứ đầu óc yêu đương ấy, thật sự không thể đυ.ng vào được.
Hiện tại Kỳ Cảnh vừa mới lên lớp 12, vẫn chưa đến sinh nhật mười tám tuổi. Cậu gầy gò, dáng người mảnh khảnh, ngồi ngoan ngoãn trong phòng ăn.
Chuyện này gần như xảy ra đều đặn mỗi tuần.
Mỗi tối thứ Sáu, Bạc Thừa Ngạn sẽ đến biệt thự Cẩm Giang, chuyên để nhìn cậu ăn cơm.
Chuyện này thật sự rất kỳ quái.
Ít nhất là với kinh nghiệm sống ở vùng núi trước kia của Kỳ Cảnh thì đúng là khó hiểu. Nhưng cậu cũng từng tự hỏi: Có đôi khi, cậu vì phải chăm sóc đứa em trai què chân mà thấy phiền muộn, sẽ mở vài video nuôi thú cưng nhỏ để giải tỏa, xem chúng ăn uống một cách nghiêm túc, trong lòng liền cảm thấy thư giãn.
Kỳ Cảnh nghĩ, có lẽ Bạc Thừa Ngạn cũng giống như vậy thôi. Chẳng qua, “thú cưng” anh nuôi lại là người.
Dì trong nhà rất nhanh đã mang đồ ăn lên: canh sườn, cháo bắp, còn có mấy món xào đơn giản.
Là phần ăn dành cho hai người.
Nếu tâm trạng Bạc Thừa Ngạn khá tốt, anh có thể ngồi lại ăn với cậu vài miếng. Còn nếu tâm trạng không vui, có khi chỉ ngồi một lát rồi rời đi ngay.
Thiếu niên ăn rất chậm, rất yên tĩnh, nhưng thật ra là đói.
996 từng nói, thân thể hiện tại của cậu chính là bản thể thật của cậu. Cái gọi là “chim hoàng yến” chỉ là vai pháo hôi trong đám pháo hôi, thậm chí ngay cả tên cũng không có, vì thế được hệ thống liệt vào loại linh hồn vô tội.
Nói cách khác, sức khỏe yếu, chết dễ như chơi.
Cho nên Kỳ Cảnh luôn ăn uống rất nghiêm túc.
Cho đến khi Bạc Thừa Ngạn hỏi:
“Gần đây có tăng cân không? Có cao hơn chút nào không?”