Chương 2

Thiếu niên lập tức đứng bật dậy, gỡ mặt nạ ném vào thùng rác, mơ hồ nói:

“Đắp xong thì nhớ dọn cho tôi nhé.”

Rồi cậu xuống lầu.

Kỳ Cảnh đã đến thế giới này được hai năm. Cậu vốn là một đứa trẻ vùng núi, bên dưới còn có một cậu em trai bị què chân.

Cậu luôn nghi ngờ bản thân là bị người ta bắt cóc về nuôi, bởi vì lớn lên, cậu và những người gọi là “cha mẹ” kia chẳng có điểm nào giống nhau, mà hai người họ thì lúc nào cũng khắt khe với cậu.

Rõ ràng cậu đã cố gắng rất nhiều, cuối cùng cũng đỗ được vào trường cấp ba trên thành phố, thế mà vẫn bị ngăn cản không cho rời khỏi núi.

Thậm chí cuối cùng còn dùng xích sắt để trói cậu lại.

Là thật sự muốn tàn phế đôi chân cậu.

Bây giờ mỗi khi nghĩ lại chuyện đó, sau lưng Kỳ Cảnh vẫn lạnh toát. May mà ông trời thương tình, đột nhiên kéo cậu vào một thế giới mới — không chút đau đớn, còn được ăn ngon mặc đẹp, sống cuộc sống cẩm y ngọc thực.

Ai nói làm chim hoàng yến thì không tốt chứ? Làm chim hoàng yến thế này thì tốt quá còn gì!

Quyển tiểu thuyết này là kiểu văn học thị trường bình thường, có hơi tục, mang màu sắc cứu rỗi và ngược luyến. Nhân vật chính là một sinh viên đại học nghèo, bị người ta bỏ thuốc trong quán bar, rồi nhờ “sai sót ngẫu nhiên” mà ngủ với nam chính, từ đó dây dưa vận mệnh với nhau.

Mà Kỳ Cảnh chỉ là một con chim hoàng yến bình thường trong truyện, một nhân vật phụ được bao dưỡng, chỉ đóng vai trò nền để tô sáng mối tình công - thụ, phiêu du trong vườn hoa nhưng không vướng bụi trần.

Cũng chính là động lực vĩnh viễn để xúc tiến cảm tình giữa hai nhân vật chính.

Nhưng vào giờ phút này...

Thiếu niên từ trên lầu chạy nhanh xuống, ôm chặt lấy người đàn ông vừa trở về, thân hình mang theo phong trần mỏi mệt. Người hầu bên cạnh lặng lẽ nhận lấy áo khoác, lui sang một bên.

“Anh về rồi... Em nhớ anh lắm.”

Kỳ Cảnh trong lòng âm thầm đếm ba giây: Một, hai... ba.

Đầu bị xoa nhẹ, giọng nói vang lên trên đỉnh đầu vô cùng trầm ổn.

“Ừ.”

Chỉ được ôm ba giây.

Kỳ Cảnh rất hiểu chuyện, lập tức buông tay ra, cúi đầu xuống, cố tình để lộ vẻ u sầu thương tâm, vì vai diễn hiện tại của cậu là một thiếu niên yêu Bạc Thừa Ngạn mà không được đáp lại.

Nói thật, thân phận hiện tại mới chỉ 17 tuổi, cái kiểu “yêu mà không được” này thực sự có chút ấu trĩ.

Tuổi nổi loạn mà!

“Ừ, đi ăn cơm thôi.”