Ở Kinh Thị, nơi tấc đất tấc vàng, muốn sống sót tại một nơi như thế này thì nhất định phải biết kiềm chế bản thân, đồng thời cũng phải cực kỳ ưu tú.
Kỳ Cảnh rất đồng tình với điều đó. Cậu ngồi dậy từ chiếc giường lớn, đến trước bàn trang điểm, bắt đầu bôi mấy lọ mỹ phẩm lên mặt mình.
996 là một sinh vật màu lam mơ hồ có hình dạng giống slime, tò mò bay lại gần, lơ lửng trên nắp một hũ dưỡng ẩm to, thổi phù một hơi rồi hỏi:
[Cậu đang làm gì đó?]
Thiếu niên ngồi trước gương, lưng thẳng tắp, đôi mắt trong suốt sáng ngời, đang dán mặt nạ dưỡng da cho bản thân.
“Chỉ là chuẩn bị công việc thôi.”
“Cậu còn ở đây làm gì? Công việc bên ngoài của cậu không phải bị người ta xử lý mất rồi à?” Giọng thiếu niên lười biếng, đôi môi hơi mím lại.
996 lập tức mềm oặt nằm xụi như cái bánh, vốn dĩ thế giới 256 đã không còn phát nhiệm vụ nữa, nhưng vì hôm đó nó mải ăn hạt dưa lúc thao tác cơ mà đánh số nhầm...
Thế là kéo theo một đứa xui xẻo rơi xuống đây.
May mà hệ thống chính chưa phát hiện ra, hơn nữa phó bản lần này chỉ là một văn học tình cảm nhẹ nhàng đơn giản, không hề có mấy đoạn cẩu huyết máu chó gì cả.
[Vẫn chưa bị phát hiện.]
Slime màu lam cũng dán một miếng mặt nạ lên thân thể đang dẹt xuống, nhìn cũng rất là tinh xảo.
[Nhưng tôi cũng không định báo cáo, nên không sao cả.]
[Thật ngại quá, làm cậu chết ở thế giới gốc.]
[Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi có thể đưa cậu quay về thế giới cũ.]
Cặp mắt đậu nhỏ chớp chớp, cả người bốc lên hơi nóng, các dòng dữ liệu đang quá tải.
Nhưng nó lại xem chuyện này như đang đi spa.
Thiếu niên ngồi trên ghế, bên cạnh là một cái đồng hồ báo thức. Cậu rũ mắt nhìn thời gian, bắt chéo hai chân, mơ màng hỏi:
“Tôi cho cậu cái mặt nạ nhé?”
“Cái này là loại dưỡng ẩm, cậu đến đây, lật người lại đi đi.”
996 ngoan ngoãn làm theo, slime màu lam lật úp người, cặp mắt nhỏ xíu dịch về bên má trái, miếng mặt nạ lại bị ném lên lại.
Ngón tay trắng trẻo, thon dài giúp nó chỉnh lại cho ngay ngắn.
“Tôi không định quay về.”
“Nói ra thì cũng phải cảm ơn cậu. Làm kiều thê thật sự quá hạnh phúc. Đúng rồi, tôi là kiểu vợ nhỏ bé bỏng ốm yếu đúng không?”
996: [?]
[Không, cậu lại nhớ sai rồi. Cậu là chim hoàng yến.]
“Ồ ồ ồ, là cái biệt danh đó, tôi là chim nhỏ.”
Kỳ Cảnh rất vui vẻ tiếp thu, lắc lắc chân treo, vừa định nói gì đó thì dưới lầu truyền lên tiếng mở cửa “click”.