[Bánh mì đen
Hiệu quả: Thể lực +30%
Giới thiệu: Bánh mì đen thông thường mà tinh linh nghèo khó đổi được từ thương nhân tàn nhẫn, bên ngoài tỏa ra một loại khí tức của cái chết và sự tuyệt vọng, ai dám nếm thử?]
Tinh linh nghèo khó không tin tà, chấm nước cắn một miếng, lập tức tái mét mặt mày. Khi nuốt xuống, anh ta cảm thấy cổ họng như bị dăm gỗ và sỏi đá cào xước một lớp da, trơ mắt nhìn chỉ số sinh mệnh 78900 của mình giảm xuống 78894, sau đó liên tục nhảy giữa +6-6+6-6.
Kha Lâm đang đấu tranh nội tâm xem có nên ăn miếng thứ hai không, thì tai anh ta đột nhiên bắt được một tiếng động lạ.
"... Cứu..."
Tiếng kêu cứu và giằng co truyền đến từ sâu trong con hẻm.
Có vẻ an ninh nơi này không tốt lắm. Kha Lâm vơ lấy bánh mì chuẩn bị trốn đi thật xa, vừa đi được vài bước, lại đột nhiên nghe thấy tiếng mèo kêu chói tai, anh ta sững lại, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Trong con hẻm chật hẹp, bẩn thỉu, bốn năm tên cướp đang dồn một thiếu niên gầy gò thấp bé vào góc tường.
Gã đàn ông râu quai nón cầm dao đe dọa: "Tao khuyên mày biết điều một chút, tự mình giao đồ trong bọc ra đây."
Thiếu niên gầy gò thấp bé một tay nắm chặt gói đồ, một tay ôm chặt con mèo đen lông dựng ngược vì sợ hãi, giọng run run: "Bên trong chỉ... chỉ có một ít hạt và lương khô, không có gì khác... A!"
Chưa nói hết lời, cậu bị gã đàn ông râu quai nón đạp ngã xuống đất, chiếc khăn quàng cổ bằng vải lanh thô trên đầu bị giật mạnh ra, để lộ đôi tai thú dài phủ lông màu nâu xám.
Những người xung quanh kích động kêu lên: "Thú nhân, đúng là Thú nhân!"
"Đây là cáo hay chuột vậy?"
"Thứ súc vật từ vùng man rợ tới, lại dám tự mình trà trộn vào thị trấn, hôm nay chúng ta vớ được món hời lớn rồi!"
Thiếu niên vội vàng đưa tay che lại, nhưng gã đàn ông râu quai nón trực tiếp kéo tai cậu ta, nhấc bổng cả người cậu lên. Sau khi nhìn rõ khuôn mặt hoảng sợ đầy tàn nhang của cậu, gã đàn ông râu quai nón cực kỳ không hài lòng, khạc một tiếng: "Phẩm chất tầm thường, là một đứa tạp chủng lai, bán làm nô ɭệ cho phù thủy hắc ám cùng lắm chỉ đáng bốn mươi đồng bạc."
"Thế cũng còn hơn không chứ!" Những tên khác cười hì hì phụ họa.
Bọn cướp kéo thiếu niên tàn nhang vào sâu trong hẻm, cậu ta ra sức giằng co, không ngừng la hét: "Cứu mạng... cứu mạng!"
Con mèo đen dựa vào góc tường, cong lưng, liên tục rít lên với gã đàn ông râu quai nón. Gã đàn ông râu quai nón thấy chướng mắt, nhấc chân định đá nó ra, thì phía sau đột nhiên vang lên một tiếng gọi: "Ông chủ!"
Có người! Mấy tên cướp nghe tiếng biến sắc, vừa quay đầu lại đã bất ngờ bị mấy ổ bánh mì đen cứng ngắc ném thẳng vào mặt.
Tên cướp đi cuối cùng chửi ầm lên, ôm sống mũi lùi lại hai bước, còn chưa đứng vững thì cổ bất ngờ bị một vật sắc nhọn đâm xuyên, lập tức toàn thân cứng đờ.
[Tên cướp lang thang Lv11
HP: 1000/1000 MP: 0/0
Giới thiệu: Pháo hôi thường thấy trong làng trấn, dẫm một cái kinh nghiệm +3.]
Kha Lâm giơ tay rút dao găm ra, tên cướp vô lực ngã gục xuống, thanh máu nhanh chóng về không, biến thành một cái xác chết không nhắm mắt.
Anh ta đã quan sát một lúc lâu ở bên cạnh, so sánh cấp độ và lượng máu của cả hai bên, cảm thấy có vẻ như có thể liều một phen.
Những tên cướp khác tức giận giơ vũ khí lên chém về phía anh ta, nhưng những động tác đó trong mắt Kha Lâm lại trở nên vô cùng chậm chạp và vụng về. Một bản năng cơ thể nào đó thúc đẩy anh ta dễ dàng né tránh, sau đó anh ta xoay tay đâm con dao găm vào bụng một tên cướp khác, tiến lên hai bước, đẩy lưỡi dao sâu hơn, cuối cùng ép toàn thân tên đó vào tường đá, xoay cổ tay một cái.