Chương 51

Nika chạy đến đỡ Huis, người sau đó ôm mắt cá chân nhăn nhó đứng dậy, hỏi: “Hai cậu sao lại đến đây, Hi Nhĩ Văn đâu?”

“Anh ta đi bên trái, tôi và Nika đi bên phải.” Kha Lâm: “Trên đường nghe thấy tiếng anh la hét, đến xem sống chết thế nào.”

“... Tôi cảm ơn các cậu nhé.”

“Cái khối sương đen giống như vậy là gì?” Nika có chút lo lắng.

Cậu và Kha Lâm khi tìm người thì gặp một bầy sói ma trước, sau khi giải quyết xong thì theo tiếng la hét thảm thiết của Huis mà đi tìm người. Trên đường cũng gặp vài khối sương đen tương tự, sức tấn công không mạnh bằng bầy sói, nhưng lại lãng đãng bất định, vô cùng quái dị.

Huis nắm chiếc chuông dê bằng đồng vừa nhặt được nói: “Không có thực thể, chắc là loại vong linh gì đó... Nghe tiếng giống dê, có lẽ là do nhà ai làm mất thôi.”

Nói đến đây, anh ta đột nhiên linh quang chợt lóe: “Ồ, tôi biết rồi! Người chăn cừu ngoài làng không phải vẫn luôn nói dê của ông ta bị trộm sao? Biết đâu chính là chạy đến đây rồi ... tự mình trông coi không tốt dê, còn đổ lỗi cho người khác, cái lão già khốn nạn lắm!”

Nika thấy Huis nói có lý, còn Kha Lâm thì không bình luận gì về hành vi của anh ta khi để râu ria xồm xoàm mà lại mắng người khác là lão già khốn nạn.

“Bây giờ làm sao đây, còn phải tiếp tục đi vào trong sao? Tôi thấy hai đứa trẻ đó không thể chạy xa đến thế...”

Kha Lâm vừa định mở miệng, tai anh ta đột nhiên bắt được một tiếng động lạ, cảnh giác quay đầu nhìn về phía nguồn âm thanh.

Rừng linh sam xa xa mờ mịt, không biết từ lúc nào đã có một bóng đen dừng lại, tựa dê lại tựa hươu, trên đầu là cặp sừng dài khổng lồ có hình dạng kỳ dị, một đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn thẳng về phía họ.

[Dê Đen Bốn Sừng Lv53

HP: 98000/98000 MP: 6/15

Giới thiệu: Vong linh cừu cái lang thang trong rừng linh sam, ban đêm dường như đang tìm kiếm điều gì đó.]

Khinh--Thừa--Chấn--Lịch

Hai người còn lại cũng theo tầm nhìn của anh ta mà nhìn rõ bóng đen, biểu cảm của Huis đầu tiên là sững sờ, sau đó dần chuyển thành hoảng loạn, như thể vừa nhìn thấy một thứ gì đó cực kỳ kinh khủng.

“Mắt đỏ...” Anh ta thất thần lẩm bẩm: “Không thể nào... Sao ở đây lại có thứ này...”

Bóng đen đứng lại quan sát họ một lúc, rồi đột nhiên quay đầu bỏ chạy. Kha Lâm không nói hai lời liền đuổi theo, Huis giật mình, vội vàng túm lấy Nika đuổi theo.

Dưới sự gia trì 15% tốc độ di chuyển thêm từ Cung Truy Phong, Kha Lâm nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với dê đen, giương cung bắn ra vài mũi tên, nhưng dê đen phản ứng rất nhanh nhẹn, mấy lần nghiêng người né tránh tất cả các mũi tên. Anh ta rút ra mũi tên lau sậy cuối cùng tiếp tục giương cung, nhưng Huis vừa kịp đuổi tới đã chặn anh ta lại.

“Đừng đuổi nữa!” Huis thở hổn hển không ngừng, sắc mặt rất khó coi: “Đó không phải là ma vật bình thường, đó là vật hiến tế bị Cây Mẹ xâm thực... Lời tiên tri của Giáo đình là thật: “Người” đã bắt đầu phục sinh rồi.”

Nika một câu cũng không hiểu, mặt ngơ ngác: “Vật hiến tế? Lời tiên tri?”

Huis không kịp giải thích, vội vàng nói: “Tóm lại, đây không phải là thứ có thể gϊếŧ chết bằng vài mũi tên đâu, phải nhanh chóng quay về tìm Hi Nhĩ Văn ... nếu chọc giận con quái vật này, đừng nói tìm hai đứa trẻ đó, chúng ta đều phải bỏ mạng ở đây!”

Kha Lâm lướt mắt nhìn xung quanh, nói: “Nó đang dẫn chúng ta xuống núi, không có ý định chủ động tấn công.”