Chương 45

Mặc dù không gặp nhau mấy lần, nhưng Hughes cảm thấy Kha Lâm khá thú vị, ít nhất là thú vị hơn thái độ giả tạo của Hi Nhĩ Văn nhiều. Với tư cách là Ma dược sư của hoàng cung, hắn đi đến đâu cũng được người ta kính trọng, đã lâu rồi không có ai nói chuyện với hắn như Kha Lâm.

Quan trọng nhất là – còn đẹp trai nữa.

Hughes du lịch nhiều năm đã gặp không ít mỹ nhân, cũng biết Tinh linh của Thánh Lâm nổi tiếng vì vẻ đẹp, nhưng đẹp đến mức như Kha Lâm thì hắn cũng là lần đầu tiên được thấy trong đời. Dù đôi khi thái độ thô bạo và tệ hại, nhưng đổi lại khuôn mặt quá đẹp, mọi khuyết điểm dường như đều có thể được tha thứ.

Hughes nhìn trái nhìn phải, xác nhận Hi Nhĩ Văn đang bị mọi người vây quanh trò chuyện, chắc sẽ không chú ý đến bên này, liền nhân cơ hội buôn chuyện: “Này, cậu quen Hi Nhĩ Văn bằng cách nào?”

Kha Lâm liếc nhìn hắn: “Sao anh không đi hỏi hắn ta.”

Hughes nghĩ bụng làm sao mình dám chứ? Ngày đầu tiên gặp mặt hắn đã lỡ lời nói hớ mất nửa câu, Hi Nhĩ Văn lập tức thay đổi sắc mặt lạnh lùng ngay tại chỗ, chỉ là lưng quay về phía Kha Lâm nên không bị nhìn thấy.

Nghĩ đến đây Hughes lại đau răng, hắn nhìn ra Hi Nhĩ Văn rất quan tâm đến Kha Lâm, nếu không cũng sẽ không lúc nào cũng giữ thái độ ôn hòa thân thiện như vậy. Đừng nói đến hắn, ngay cả lũ lão Giám mục của Giáo đoàn Trung tâm cũng không có được đãi ngộ này.

Dù sao Kha Lâm và họ cũng sắp đi rồi, hắn phải bí mật gây chút khó chịu cho Hi Nhĩ Văn.

“Tôi hảo ý nhắc nhở cậu một câu.” Hughes hạ giọng nói: “Đối với người và việc không thể chỉ nhìn bề ngoài, có những thứ ẩn giấu rất sâu, cậu tưởng đã đào đến tận cùng rồi, nhưng thực ra có thể chỉ là một lớp ngụy trang khác để cậu mất cảnh giác.”

Kha Lâm: “Nói nhảm gì thế, không hiểu, nói tiếng người đi.”

“…” Hughes nghiến răng nghiến lợi: “Ý tôi là, bảo cậu cẩn thận một số người –”

Lời chưa dứt, một bàn tay đặt lên vai hắn, vỗ nhẹ không nặng không nhẹ. Nửa câu sau của Hughes đột ngột mắc kẹt trong cổ họng, cả người như bị nhấn nút tạm dừng, toàn thân cứng đờ không thể động đậy.

Hi Nhĩ Văn không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng hai người, dáng người che khuất một phần ánh lửa vàng vọt, đổ xuống một mảng bóng tối, khiến Kha Lâm chỉ có thể nhìn thấy một nụ cười nhạt trên khóe môi hắn ta.

“Đang nói chuyện gì vậy?”

Kha Lâm nhìn Hughes, người sau đang cúi đầu húp súp cá soàm soạp, hận không thể vùi cả mặt vào bát.

Kha Lâm đáp: “Tôi đang hỏi hắn ta có ma dược hồi phục ma lực nào không.”

“…À đúng rồi!” Có lời hắn ta mở đầu, Hughes vội vàng hùa theo: “Chúng tôi đang nói về thuốc hồi phục ma lực… ừm, cái này, chi phí sản xuất thuốc hồi phục ma lực rất đắt đỏ, tôi ở đây cũng không còn nhiều nguyên liệu, vì vậy chúng tôi đang… đang bàn bạc vấn đề thù lao.”

“Vậy sao.” Hi Nhĩ Văn nghiêng đầu, hỏi: “Nhưng hình như vừa nãy tôi nghe thấy anh bảo Lin cẩn thận ai đó?”

Da đầu tê dại!

Hughes gần như nghẹt thở, không ngừng đưa ánh mắt “cứu tôi với cứu tôi với” cho Kha Lâm. Kha Lâm không muốn nhìn cái tên đồng đội yếu kém chỉ biết gục ngã như lợn này, tiếp tục nói: “Hắn ta lại đòi đủ thứ điều kiện trên trời, tôi không chấp nhận, nói cùng lắm thì rời khỏi làng rồi tìm ma dược sư khác. Hắn ta nói ma dược sư bên ngoài không đáng tin bằng hắn, bảo tôi cẩn thận bị lừa.”