Trò chuyện với Hi Nhĩ Văn một lúc, đồng hồ đã gần nửa đêm.
Trước khi thoát game, Hi Nhĩ Văn vẫn nhẹ nhàng nói: "Chúc ngủ ngon, hy vọng cuộc phiêu lưu của chúng ta có thể tiếp tục vào ngày mai."
Kha Lâm nhìn anh ta một lát, rồi chọn dòng trả lời:
Kirlin: [Hẹn gặp lại ngày mai.]
Ngày mai không gặp lại được. Ngày mai còn phải đi làm.
Ra khỏi phụ bản, Kha Lâm mới phát hiện thanh năng lượng của nhân vật đã gần cạn, bình năng lượng dự phòng trong túi đồ cũng hết sạch. Anh mở bản đồ, chuẩn bị về thành chính mua thêm rồi mới thoát game.
Đúng lúc này, con mèo đen đột nhiên nhảy vọt qua bàn phím, làm đổ cốc nước bên cạnh. Nước đổ ào ra khắp bàn phím. Mọi thứ xảy ra quá đột ngột, Kha Lâm giật mình vội rút dây nguồn, nhưng một cơn đau nhói buốt đột ngột chạy dọc cánh tay anh. Ngay sau đó, cảm giác tê dại lan khắp cơ thể, khiến anh tối sầm mắt lại.
Màn hình máy tính chập chờn liên tục, Kha Lâm ngã gục xuống bàn, không còn nhìn rõ gì nữa.
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất đi ý thức, anh nghe thấy một giọng nói điện tử ngắt quãng vang lên bên tai:
[Hy vọng chúng ta...]
[... Ngày mai... tiếp tục.]
[... Ngủ ngon.]
Ngủ ngon.
... Ngứa quá.
Trong cơn mơ màng, Kha Lâm cảm thấy có thứ gì đó mềm mại, đầy lông đang cọ vào mặt mình. Tưởng là con mèo lại quậy phá, anh khẽ làu bàu: "Đừng nghịch nữa."
Vừa mở miệng, một mùi lạ và nồng nặc lập tức xộc vào mũi, như mùi đất ẩm, cỏ khô và da thuộc quyện vào nhau, khiến anh phải nhíu mày. Tiếng sột soạt vang lên bên cạnh, như thể có con vật nào đó đang nhai thứ gì, từng tiếng một, nặng nề và chậm rãi.
Ánh nắng xuyên qua khe hở của những tấm ván gỗ mục, rải những vệt vàng óng lên mặt Kha Lâm. Anh giơ tay lên che, khó khăn hé mắt.
Khi những đốm sáng tan đi, một khuôn mặt ngựa khổng lồ chiếm trọn tầm nhìn của anh.
?
Cái quái gì thế này?
Đầu óc Kha Lâm trống rỗng, anh tưởng mình vẫn chưa tỉnh ngủ nên tự véo mình một cái. Đau thật.
Đúng là một con ngựa. Lông nó màu xám nâu bóng mượt, thân hình cường tráng, đang đứng sừng sững ngay trước mặt anh. Miệng nó tóp tép nhai cỏ khô một cách thong thả.
Con ngựa nâu giật giật đôi tai. Dường như nhận ra anh đã tỉnh, nó nghiêng đầu lại gần.
Kha Lâm vô thức ngửa ra sau, nhưng lưng anh đã chạm vào bức tường đá lạnh lẽo, không thể lùi thêm được nữa.
May mắn thay, khi con ngựa nâu lại gần, nó chỉ thân thiện dụi đầu vào người anh, khịt mũi khe khẽ. Hơi thở ấm áp, ẩm ướt phả vào mặt anh như để làm quen.