Chương 32

Hai người trở lại tửu quán khi gần trưa.

Chưa bước vào, Kha Lâm đã nghe thấy một khúc nhạc đàn dây du dương, êm tai.

Hi Nhĩ Văn đẩy cánh cửa gỗ của tửu quán, tiền sảnh náo nhiệt vô cùng, các bàn đều chật kín dân làng đang uống rượu trò chuyện vui vẻ.

"Chào mừng!" Chủ quán rượu nhìn thấy hai người quay lại, giơ tay lên chào, sau đó quay đầu gọi lên lầu: "Nika, bạn của cậu về rồi!"

Kha Lâm nhận ra khúc nhạc đàn đã dừng lại, liền lần theo tiếng động nhìn sang.

Một thanh niên tóc đen đang ngồi tựa bên cầu thang gỗ, ôm một cây đàn lute màu nâu đỏ trong lòng, đôi mắt bị băng vải che kín, hẳn là một người mù. Dường như cảm nhận được ánh mắt của Kha Lâm, hắn ngẩng đầu nhìn về phía này.

Ánh mắt Kha Lâm theo đó khựng lại.

[? Cấp ?

Chủng tộc/Nghề nghiệp: ?/Du Ca

Thuộc tính: ?

Danh hiệu: ?

Phe phái: ?

HP: ? MP: ?]

Bảng trạng thái hoàn toàn trống rỗng, chỉ có cột nghề nghiệp được ghi rõ, còn lại toàn bộ là thông tin vô hiệu, ngay cả chủng tộc cũng không xác định.

Nhưng Kha Lâm lại nhận ra người này.

... Đây chính là NPC thần bí đã tặng hắn một khối đá đen lớn kỳ lạ sau khi hắn hoàn thành nhiệm vụ ẩn ở Trấn Hổ Phách trong giai đoạn mở server ban đầu.

Vào ngày ở lại Trấn Hổ Phách để mua sắm cùng Nika, hắn đã không tìm thấy NPC này, còn tưởng là do xuyên không đã bỏ lỡ thời điểm. Không ngờ đi được một đoạn đường, lại tình cờ gặp được ở ngôi làng này.

"Kha Lâm, Hi Nhĩ Văn!"

Nika chạy xuống từ lầu hai, vui vẻ gọi tên hai người. Hi Nhĩ Văn mỉm cười giơ tay đáp lại, Kha Lâm cũng thoát khỏi dòng suy nghĩ.

Ba người tụ tập ngồi cạnh chiếc bàn vuông bằng gỗ sồi ở góc phòng, chủ quán đặt xong rượu mạch rồi rời đi, Nika hỏi han tình hình: "Thế nào rồi, sáng nay thuận lợi chứ?"

Hi Nhĩ Văn gật đầu: “Chúng tôi đã tìm thấy Dược sư Ma pháp, hắn ta đồng ý đưa ma dược, nhưng có một số điều kiện trao đổi..."

Kha Lâm không nói gì, vừa uống rượu vừa để ý động tĩnh của gã Du Ca.

Sau bữa trưa, Hi Nhĩ Văn nói chuyện với chủ quán, hỏi xem ở đâu có cần câu và mồi câu. Kha Lâm nhìn thấy gã Du Ca đẩy cửa rời khỏi tửu quán, liền giao con mèo đen cho Nika, nói: "Tôi ra ngoài đi dạo một lát, tiêu cơm."

"Ồ ồ." Nika nhận lấy con mèo hắn đưa, không hề nhận ra bất kỳ điều gì bất thường.

Kha Lâm đứng dậy đi theo.

Cách đó không xa, Hi Nhĩ Văn khẽ quay đầu, liếc thấy bóng lưng hắn rời đi.

Không lâu sau khi ra khỏi tửu quán, Kha Lâm nhìn thấy gã Du Ca rẽ vào một con hẻm hẹp ở nơi vắng người, hắn đưa tay chạm vào bao dao găm ở thắt lưng, rồi cũng đi vào.

Nhưng không lâu sau khi vào, hắn phát hiện có gì đó không đúng – con hẻm quanh co gấp khúc, hắn đã mất dấu người kia.

"Ngươi đang tìm ta à?"

Một giọng nói lạ hoắc bất ngờ vang lên sát sau gáy, tim Kha Lâm đập thịch một cái, lập tức theo phản xạ rút dao găm vung về phía sau. Trong nhát vung đó, hắn dường như cắt trúng thứ gì đó, không nhìn rõ, chỉ nghe thấy tiếng "Leng keng!" chói tai của thứ gì đó bị đứt vỡ đột ngột vang lên.

Gã Du Ca không ngờ phản ứng của hắn lại nhanh đến vậy, bị lực đâm của con dao làm cho lảo đảo một cái, Kha Lâm liền nắm ngược dao găm, lùi lại hai bước, kéo giãn khoảng cách.

Âm thanh dây đàn đứt gãy vẫn còn văng vẳng trong hẻm, gã Du Ca đưa tay sờ vào sợi dây đàn lute bị đứt – vừa rồi nếu không phải dùng đàn để đỡ, thì giờ có lẽ cổ của hắn đã bị cắt rồi.