Kha Lâm nghe thấy chính mình nói: "... Không."
Thế là anh thấy mắt Hi Nhĩ Văn lại cong lên cười: "Vậy tôi có thể gọi anh là Lin không?"
"..."
Thành khẩn xin lỗi, nhưng không hối cải.
Lần này Kha Lâm chuyển tầm mắt đi chỗ khác trước, nói: "Tùy anh thôi."
Nika lo lắng ở trong hang động, chỉ khi thấy hai người trở về mới yên lòng.
"Kha Lâm!" Cậu vẫy tay về phía Kha Lâm, rồi nhìn thấy Hi Nhĩ Văn thì khẽ chào: "... Hi Nhĩ Văn."
Hi Nhĩ Văn biết cậu bé vẫn còn chút đề phòng với mình, nên tinh ý để lại không gian cho hai người nói chuyện: "Tôi đi đốt lửa, hai cậu cứ nói chuyện đi."
Anh ta đi sang một bên, Kha Lâm hỏi Nika vết thương còn đau không, Nika lắc đầu.
"Lần sau đừng như vậy nữa.” Kha Lâm nói: “Tôi bị thương sẽ không sao, không..." Anh ngừng lại một chút, thực ra muốn nói "không cần thiết", nhưng lời đến miệng lại đổi thành một từ khác: "Không đáng để cậu mạo hiểm như vậy."
Nếu không phải may mắn gặp Hi Nhĩ Văn, không biết kết quả sẽ ra sao.
Nika ngượng ngùng cúi đầu: "Lúc đó tôi không nghĩ nhiều... Xin lỗi, hình như lại gây thêm phiền phức cho anh rồi."
Kha Lâm không giỏi an ủi người khác, nói một lời an ủi khó hơn cả việc bắt anh ta tăng ca. Anh nhìn chằm chằm vào đôi tai sóc cụp xuống trên đầu Nika, đưa tay xoa xoa, thấy cảm giác chạm vào không tệ, lại xoa thêm hai cái.
Mèo đen Ông Chủ bất mãn cào anh.
Tuy nhiên, Nika được xoa đầu thì tâm trạng có thể thấy rõ bằng mắt thường là tốt hơn.
Kha Lâm trả lại viên hổ phách đã nhặt được cho Nika, nhớ lại lượng MP đột nhiên phục hồi một cách khó hiểu lúc đó, hỏi: "Bên trong này rốt cuộc là gì vậy?"
Anh không thể nhìn thấy thông tin chi tiết của hổ phách, trên bảng giới thiệu vật phẩm chỉ có một câu: […Hổ phách kỳ lạ ẩn chứa một loại sức mạnh].
Nika siết chặt hổ phách, im lặng một lát, rồi đáp: "Là linh hồn của bà tôi."
"..." Kha Lâm mặt mũi ngơ ngác: “Hả?"
"Bà đã già đi, thể xác mục rữa tan biến, chỉ còn lại một luồng linh hồn lưu lại trong hổ phách." Nika khẽ giải thích: "Hồi nhỏ, bà từng nhắc với tôi, Thánh Lâm là nơi trở về cuối cùng của tất cả các Elf... Bây giờ tôi muốn đưa bà trở về đó."
Đây cũng là lý do chính khiến cậu rời khỏi bộ lạc Thú tộc, vượt ngàn dặm đến đây hành hương.
Nika nói xong ngẩng đầu lên, mới phát hiện sắc mặt Kha Lâm không đúng lắm, ngơ ngác hỏi: "Sao vậy?"
Kha Lâm khó khăn mở miệng: "Tối qua, hình như tôi... đã sử dụng một số sức mạnh bên trong đó."
Lần này người đầu óc trống rỗng lại là Nika: "Hả, hả??"
Cuối cùng là Hi Nhĩ Văn đã sử dụng phép thuật thăm dò, xác nhận linh hồn bên trong vẫn còn đó, lúc này mới trấn an được hai người đang kinh hồn bạt vía.
Hi Nhĩ Văn giải thích: "Khi Elf chết thường để lại một phần ma lực, chắc là cùng với linh hồn được lưu giữ trong viên hổ phách này. Về lý thuyết có thể được người khác sử dụng."
Kha Lâm nắm lấy một từ trong lời anh ta: "Về lý thuyết?"
"Có một số hạn chế.” Hi Nhĩ Văn kiên nhẫn nói: “điều này yêu cầu người sử dụng hoặc phải có linh hồn tương đồng với nguồn gốc của nguyên bản, hoặc có lực tương tác nguyên tố mạnh hơn nguyên bản."
Kha Lâm và bà của Nika đều là Elf, chỉ riêng điểm linh hồn đồng nguyên tương tự này, cũng có thể hiểu được.
Thấy Nika thở phào nhẹ nhõm, Hi Nhĩ Văn không nói thêm gì nữa. Anh ta lại nghĩ khả năng sau cao hơn.