Chương 14

Nika nhận ra Kha Lâm đang giải thích cho mình, ngơ ngác đáp: “Ồ ồ.” Một lúc sau, cậu lại không kìm được mà cảm thán: “Tôi chưa từng thấy yêu tinh nào khác sử dụng phép thuật như vậy… Trông thật không thể tin được, gần như là thần tích.”

Kha Lâm không bình luận gì, kéo áo choàng xuống che cánh tay, chuyển chủ đề: “Cậu còn quen biết yêu tinh nào khác à?”

“Tôi là trẻ mồ côi… lại là con lai, không được hoan nghênh trong bộ tộc. Một bà tiên nữ đã nhận nuôi và nuôi nấng tôi lớn lên.” Nika nói: “Bà ấy năm nay ba trăm linh bảy tuổi rồi.”

Yêu tinh là loài trường sinh, tuổi thọ trung bình từ hai trăm đến ba trăm năm. Kha Lâm nhìn gói đồ mà Nika đang ôm chặt, đại khái đoán ra điều gì đó, EQ chợt bùng lên, anh không hỏi vì sao bà cậu không đi cùng.

Ban đầu anh nghĩ tự lành là thể chất của tộc yêu tinh, nhưng xem ra chỉ riêng anh là như vậy.

Kha Lâm lau sạch dao găm, cắm lại vào bao da, nói: “Chúng ta như vậy có tính là đã trao đổi bí mật với nhau không?”

Nika ngớ người: “Đúng vậy…?”

“Vậy thì tôi sẽ không nói với ai cả.” Kha Lâm vỗ vai Nika, nhẹ nhàng dẫn dắt: “Cậu cũng giữ bí mật cho tôi nhé, được không?”

Nika mở to mắt, trong lòng đột nhiên nảy sinh cảm giác “bảo vệ bí mật của bạn bè” đầy sứ mệnh, trịnh trọng gật đầu.

Phép thuật là một lời giải thích đa năng rất hữu ích. Kha Lâm trước mặt Nika đã bỏ “chiến lợi phẩm” thu được từ bọn cướp vào ba lô hệ thống, giải thích đó là phép thuật không gian. Nika tin sái cổ, nhìn anh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và ghen tị.

Điều duy nhất khiến Kha Lâm tiếc nuối là những vật phẩm rơi ra từ bọn cướp này không có món nào mang ma lực nguyên tố, không thể hồi MP.

Màn đêm buông xuống, hai người đốt lửa trại, nghỉ chân tại một bãi đất trống dưới chân núi.

Đêm nay đến lượt Kha Lâm canh gác. Sau khi Nika ngủ say, anh dựa vào ánh lửa bập bùng, buộc dây gai vào mũi tên lau sậy để tiện thu hồi sau khi bắn.

Trong tuần này, anh ngày nào cũng ăn lương khô, hoặc là quả mọng hái được. Vốn đã không ngon, mấy ngày đầu còn thấy lạ, ăn nhiều thì có chút muốn chết.

Kha Lâm định ngày mai trên đường sẽ săn vài con thỏ rừng hoặc chim bồ câu. Anh không rõ sinh vật trong game có ký sinh trùng hay vi khuẩn không, dù sao thì bây giờ anh cũng có lượng máu dồi dào và bền bỉ.

Boss Mèo Đen nằm cạnh chân anh chơi với cuộn dây gai, đột nhiên tai nó động đậy, quay đầu lại, cảnh giác nhìn sâu vào trong rừng.

Kha Lâm khựng lại, từ từ cầm lấy cung săn.

… Có thứ gì đó đang tiến về phía họ.

“Gầm…”

Trong bóng tối, từng đốm lửa ma trơi trôi nổi, hơn chục con sói xám liên tiếp chui ra từ bụi cây.

[Sói Ma Lv34

HP: 15000/15000 MP: 5/5

Giới thiệu: Linh hồn bất khuất của những tên cướp đã chết ám vào bầy sói, chúng sẽ truy đuổi kẻ thù cho đến bình minh.]

Đọc xong bảng trạng thái, Kha Lâm không còn gì để nói. Yếu thì tập thêm đi, còn bày đặt chơi chiêu chuyển sinh nữa chứ.

Khi con sói đầu tiên lao tới, Kha Lâm rút ngay cây đuốc từ đống lửa nhét thẳng vào miệng nó. Một tiếng cháy xé tai của thịt da vang lên, con sói xám gào thét đau đớn. Anh lợi dụng lúc đó bế mèo và Nika rồi chạy.

Trong lúc xóc nảy, Nika mơ màng mở mắt: “Chuyện gì vậy… Á á á!!”

Móng vuốt của sói xám phía sau suýt xé nát chân cậu. Nika sợ đến hồn bay phách lạc, tay chân cùng lúc bám chặt lấy áo choàng của Kha Lâm không buông: “Sao mắt bọn sói này lại phát sáng… Móng vuốt cũng dài quá vậy?”