Chương 48

Thẩm Thanh Từ khóc lóc như đứt từng khúc ruột, giọng nói nghẹn ngào đứt quãng: “Chuyện này là muội sai rồi, muội xin lỗi Đại tỷ tỷ! Nếu Đại tỷ tỷ trong lòng không vui, tỷ muốn phạt muội thế nào muội cũng xin chịu. Chỉ cần Đại tỷ tỷ nguôi giận, muội xin thề, sau này hễ thấy Tô thế tử là muội nhất định sẽ tránh đi thật xa! Đại tỷ tỷ đừng nói những lời giận dỗi như muốn từ hôn nữa mà! Đại bá mẫu vẫn còn đang bệnh nặng, sức khỏe của Tổ mẫu cũng không được tốt…”

Nàng ta cố tình biến hành vi lẳиɠ ɭơ, không biết xấu hổ khi cấu kết với Tô Minh Tễ của mình thành “hành vi không thỏa đáng”, rõ ràng là muốn tránh nặng tìm nhẹ, chuyện lớn hóa nhỏ.

Ngụ ý chính là, nàng ta vì quá lo lắng cho sức khỏe của Tổ mẫu nên mới phạm phải một lỗi lầm nhỏ nhặt không đáng kể. Kể cả có gặp riêng Tô thế tử thì cũng chỉ là tình cờ, hoàn toàn không phải cố ý.

Bây giờ nàng ta đã nhận sai, cũng đã xin lỗi, lại còn thề thốt ngay tại chỗ, đưa ra lời đảm bảo với Đại tỷ tỷ rồi. Đã là tỷ muội một nhà, chẳng lẽ còn muốn vì chút chuyện cỏn con này mà ép chết nàng ta hay sao?

Nếu Thẩm Chiêu Ý cứ nhất quyết làm ầm ĩ chuyện này lên, thì chính nàng mới là kẻ bụng dạ hẹp hòi, vì chút chuyện vặt vãnh mà làm cho gia đình xào xáo, lại không hề biết nghĩ đến sức khỏe của trưởng bối, là đại bất hiếu.

Kẻ sai cuối cùng lại biến thành chính Thẩm Chiêu Ý.

So ra thì Thẩm Thanh Từ chẳng những không có chút lỗi lầm nào, mà ngược lại còn thể hiện trọn vẹn tấm lòng hiếu thảo với Lão phu nhân.

Vừa đổi trắng thay đen, lại còn định dùng sức khỏe của Lão phu nhân để ép nàng.

Thẩm Chiêu Ý tức đến bật cười, cắt ngang lời nàng ta, bắt đầu lý sự: “Vậy thì cứ gọi tất cả hạ nhân có mặt ở Tê Hương viện ngày hôm đó đến đây đối chất.”

Thân thể Thẩm Thanh Từ run lên vì ấm ức: “Hôm nay Đại tỷ gặp nạn suýt chết, trong lòng không vui, muội có thể hiểu được. Nhưng tình tỷ muội chúng ta bao năm, chỉ vì hạ nhân tùy tiện nói vài câu vu oan mà Đại tỷ đã quả quyết rằng muội và Tô thế tử có dan díu, như vậy há chẳng phải quá bất công với muội rồi sao?”

Nhìn gương mặt yếu đuối đầy giả tạo của nàng ta, Thẩm Chiêu Ý trong lòng chỉ thấy buồn nôn.

Không thể kìm nén cơn giận đang cuộn trào trong lòng, nàng đột ngột vung tay tát mạnh một cái.

Bốp!

Tiếng tát vang lên khô khốc, giòn giã. Ngay cả Tề Ung cũng không khỏi sững người trong giây lát, đoạn đưa mắt nhìn bàn tay vừa ra đòn của Thẩm Chiêu Ý, nó đang buông thõng bên người và khẽ run lên.