Chương 47

Ngay cả đến lúc này, nàng ta vẫn không quên thể hiện lòng hiếu thảo trước mặt Lão phu nhân. Rõ ràng biết trong nhà có khách nam, đến Tê Hương viện là không thỏa đáng, nhưng vì muốn hiếu kính Tổ mẫu, nên nàng ta vẫn cứ đi.

Nàng ta thì có lỗi gì cơ chứ? Tất cả chẳng phải đều vì Tổ mẫu hay sao?

Thẩm Thanh Từ được Lão phu nhân yêu chiều đến vậy, quả không phải là không có lý do.

Thẩm Chiêu Ý chẳng buồn tranh luận với nàng ta, chỉ bình thản nói: “Nếu ta là Nhị muội muội, ta sẽ ngậm chặt miệng lại, không làm những chuyện biện giải vô ích. Lưu Đại Thành tuy nghiện rượu thành tính, nhưng lời y nói đều có lý lẽ và có thể kiểm chứng. Ta thỉnh Tổ mẫu đứng ra giải quyết, chính là để bảo toàn thanh danh cho Nhị muội muội và giữ gìn thể diện cho gia đình này.”

Môi Thẩm Thanh Từ run lên bần bật, nước mắt ấm ức cứ thế tuôn rơi, khóc lóc tựa như lê hoa đái vũ, trông đáng thương vô cùng.

“Đại tỷ tỷ! Đều là lỗi của muội! Là muội không nên chỉ vì Tổ mẫu biếng ăn, lo lắng cho sức khỏe của người mà chạy đến Tê Hương viện hái hoa quế làm bánh dâng lên Tổ mẫu! Nhưng muội thật sự không hề biết Tô thế tử cũng đang ở Tê Hương viện! Tê Hương viện rộng lớn như vậy, muội cũng phải đi một lúc mới tình cờ gặp phải Tô thế tử, rồi đã vội vàng lui ra ngay lập tức…”

Miệng thì luôn nói đến Tê Hương viện là vì Lão phu nhân, câu nào chữ nấy cũng đều chan chứa tấm lòng hiếu thảo.

Đại Chu lấy Nhân và Hiếu làm gốc trị quốc, chỉ vì lo lắng cho Tổ mẫu mà nhất thời nóng vội phạm lỗi, cũng là chuyện tình có thể thứ tha. Nếu nàng cứ bám riết không buông, thì sẽ biến thành kẻ hùng hổ ép người.

Ánh mắt Thẩm Chiêu Ý chợt trở nên lạnh lẽo.

Giọng Thẩm Thanh Từ trở nên khản đặc: “Tình tỷ muội bao năm của muội và Đại tỷ tỷ, sao muội có thể làm chuyện có lỗi với tỷ được chứ? Lẽ nào tình cảm mười mấy năm trời của tỷ muội chúng ta lại không bằng vài câu vu oan của kẻ khác hay sao? Đại tỷ tỷ thà tin một tên nô tài nghiện rượu thành tính, miệng lưỡi đầy lời gian dối, chứ nhất quyết không chịu tin muội ư?”

Lấy “lòng hiếu thảo” ra để bào chữa cho mình, rồi lại dùng “tình tỷ muội” làm bia đỡ đạn hòng đổi trắng thay đen. Người không biết nội tình hẳn sẽ cho rằng chính nàng mới là kẻ bất chấp tình thân, cố tình vu khống cho muội muội của mình.

Đúng là miệng lưỡi dẻo như kẹo kéo, nói năng như rót mật vào tai.

“Đại tỷ tỷ giận muội vì đã tình cờ gặp Tô thế tử ở Tê Hương viện, là do hành vi của muội không thỏa đáng, khiến Đại tỷ tỷ vì chuyện này mà hiểu lầm muội. Muội thật sự vừa xấu hổ vừa ăn năn, chỉ hận không thể lấy ngay một sợi dây thừng mà treo cổ chết đi cho rồi, như vậy mới có thể chứng minh sự trong sạch của mình với Đại tỷ tỷ.”

Lời này vừa thốt ra, chân mày Thẩm Lão phu nhân lập tức nhíu chặt lại, ánh mắt bà ta nhìn Thẩm Chiêu Ý trở nên nặng nề.

Bà ta bắt đầu cảm thấy Thẩm Chiêu Ý có phần hơi quá đáng, ép người quá mức.

Lẽ nào nó thật sự muốn ép Nhị tỷ nhi đến chết thì mới hả lòng hả dạ hay sao?