Chương 46

Thẩm Chiêu Ý lại dám dung túng cho hạ nhân ra tay với bà ta!

“Nhị thẩm hồ đồ rồi.” Thẩm Chiêu Ý cong môi, nụ cười trông vô cùng chân thành: “Ta là Đích trưởng nữ của Hầu phủ. Tất cả các tiểu thư trong Hầu phủ đều phải dựa vào thanh danh của ta. Nếu thanh danh ta không tốt, thẩm nghĩ thanh danh của Thẩm Thanh Từ liệu có tốt đẹp hơn được không? Gia giáo của Trấn Bắc Hầu phủ liệu có tốt đẹp hơn được không?”

Trần Cẩm Nhược tức đến tối tăm mặt mũi.

Thẩm Chiêu Ý không thèm để tâm đến bà ta nữa, nàng quay đầu liếc nhìn Thẩm Thanh Từ một cái, đôi mắt lạnh lẽo u ám tựa như đang nói với nàng ta: Giờ thì đến lượt ngươi.

Mặt Thẩm Thanh Từ trắng bệch như giấy, cả người bất giác lùi lại một bước, cúi gằm mặt xuống, hoàn toàn không dám đối diện với ánh mắt của Thẩm Chiêu Ý.

Tại sao Thẩm Chiêu Ý, người trước nay luôn vô cùng tin tưởng mình, lại đột nhiên thay đổi như biến thành một người hoàn toàn khác thế này? Chẳng lẽ… Thẩm Chiêu Ý đã biết chính mình sai Trương bà tử hại nàng ư?

Dưới ánh mắt đầy lo lắng của Thẩm Thanh Từ, Thẩm Chiêu Ý đột nhiên “phịch” một tiếng, quỳ thẳng xuống trước mặt Thẩm Lão phu nhân.

Trong mắt Thẩm Lão phu nhân thoáng hiện lên vẻ không vui, nhưng vì còn giữ thể diện nơi đông người, bà ta cố nén xuống: “Ngươi làm gì thế này? Nể tình hôm nay ngươi gặp nạn, chuyện trong nhà đã để ngươi tự mình xử lý rồi, ngươi còn có điều gì bất mãn nữa sao?”

Thẩm Kỳ vội vàng đứng dậy, sải bước nhanh tới, định đỡ Thẩm Chiêu Ý dậy: “Ngươi vẫn còn mang thương tích, mau đứng lên đi! Tất cả đều là người một nhà, đâu ra cái thói hở một tí là quỳ lạy thế này…”

Thẩm Chiêu Ý nhất định không chịu đứng dậy. Vành mắt nàng ửng đỏ, ánh nhìn tràn đầy bi thương: “Cháu gái khẩn cầu Tổ mẫu đứng ra, thay cháu và Tô thế tử… giải trừ hôn ước!”

Tề Ung ngược lại lại có vài phần tán thưởng Thẩm Chiêu Ý.

Biết được muội muội lén lút qua lại với vị hôn phu của mình, nàng không hề tỏ ra tức giận hay đau khổ, cũng không bị sự si tình hay mềm yếu níu kéo, càng không tốn công đối chất vô ích với Thẩm Thanh Từ, mà đi thẳng một bước mời trưởng bối đứng ra giải quyết. Đây mới chính là phong thái mà một tiểu thư khuê các danh giá nên có.

Thẩm Lão phu nhân dù có thiên vị Nhị phòng đến đâu, chẳng lẽ lại có thể bất chấp cả thanh danh của gia tộc hay sao?

Chiêu lấy lùi làm tiến này quả thực đã chiếm hết thế thượng phong.

Trần Cẩm Nhược trợn trắng mắt, cả người mềm oặt ngửa ra sau.

Thôi rồi, xong đời rồi.

Chuyện muội muội lén lút cấu kết với vị hôn phu của tỷ tỷ, cho dù Đại phòng có rộng lượng đến đâu đi nữa, e rằng cũng khó lòng dung thứ.

Lão phu nhân muốn đánh chết Lưu Đại Thành bằng loạn côn chính là để tạo thành cái cớ chết không đối chứng, nào ngờ lại bị Tề Vương điện hạ ngăn lại. Lưu Đại Thành không chết, nghiễm nhiên trở thành nhân chứng sống sờ sờ. Chỉ cần Thẩm Kỳ đứng ra điều tra, thì Thanh Từ có muốn chối cũng không thể chối được nữa.

Thẩm Thanh Từ đã sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, nàng ta “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống trước mặt Lão phu nhân: “Tổ mẫu! Cháu gái và Tô thế tử hoàn toàn trong sạch! Ngày hôm đó, vốn dĩ cháu chỉ định đến Tê Hương viện hái ít hoa quế tươi về làm bánh hoa quế dâng lên Tổ mẫu. Dạo này khẩu vị của Tổ mẫu không được tốt, bánh hoa quế lại tốt cho tiêu hóa. Nào ngờ đâu Tô thế tử cũng ở đó…”