“Đồ nô tài xảo trá!” Thẩm Kỳ vừa tức vừa bất lực, hắn nghi ngờ một nô tỳ làm gì có lá gan mưu hại chủ tử trong phủ, cho nên ông tự mình thẩm vấn Trương bà tử lần nữa.
Trương bà tử vẫn một mực cắn chặt là chính bà ta đã động tay động chân vào dây cương, tất cả mọi chuyện đều do một mình bà ta gây ra.
Thẩm Kỳ không làm gì được, đành cho người tạm giải Trương bà tử xuống trước.
Nhị phu nhân Trần Cẩm Nhược lại quay sang khóc lóc kể lể với Lão phu nhân một hồi, một mực nói tất cả đều là lỗi của mình, là do mình quản lý hạ nhân Nhị phòng không nghiêm, khiến Chiêu tỷ nhi phải chịu ấm ức, gặp tai họa.
May mà Chiêu tỷ nhi phúc lớn mạng lớn, gặp dữ hóa lành, bằng không mình có treo cổ tự vẫn cũng khó lòng chuộc tội. Bà ta còn luôn miệng cam đoan, bất kể Lão phu nhân trừng phạt thế nào, mình cũng không hề oán thán.
Một màn kịch diễn thật là đặc sắc thấm thía.
Thẩm Tranh đứng bên cạnh cũng rơi nước mắt hối hận, quỳ xuống dưới chân Thẩm Kỳ mà cầu xin tha thứ.
Thẩm Chiêu Ý nhìn sang phụ thân, chỉ thấy hắn lạnh mặt, không còn thể hiện tình huynh đệ sâu nặng với Thẩm Tranh như trước kia, cũng không còn tin lời hắn răm rắp nữa.
Mục đích cũng xem như đã đạt được phần nào.
Nhưng mà, màn kịch của họ đã diễn xong, giờ cũng nên đến lượt nàng rồi. Thẩm Chiêu Ý ngước mắt nhìn thẳng vào Trần Cẩm Nhược: “Tất cả những chuyện này, đúng thật đều là lỗi của Nhị thẩm.”
Gương mặt Trần Cẩm Nhược cứng đờ, bà ta ngỡ ngàng nhìn Thẩm Chiêu Ý.
Bà ta chỉ muốn diễn kịch cho qua chuyện, nào có muốn thực sự ôm hết tội lỗi vào người: “Chiêu tỷ nhi, là Nhị thẩm đã…”
Thẩm Chiêu Ý cắt ngang lời bà ta: “Trương bà tử trước kia đúng là người của Tổ mẫu, nhưng một khi đã sang Nhị phòng thì chính là người của Nhị phòng. Bà ta tự ý cho vay nặng lãi ngay trong phủ, vừa phá vỡ quy củ của phủ, lại vừa vi phạm luật pháp triều đình. Đó là do Nhị thẩm quản gia không nghiêm, dung túng mà thành.”
“Nhị thẩm lơ là dạy bảo, quản thúc bà ta, khiến kẻ dưới sinh lòng oán hận chủ tử, làm ra chuyện ác độc mưu hại người nhà. Đây cũng là do Nhị tɧẩʍ ɖυng túng cho kẻ gian, là lỗi thất trách không sát sao.”
“Mẫu thân ta bệnh tình nguy kịch, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do một tay Nhị thẩm quản lý. Lưu Đại Thành nghiện rượu thành tính, dám vu khống chủ tử, Lưu Bảo Căn thì lơ là chức trách, uống rượu làm hỏng việc. Vì những kẻ này mà khiến chủ tử rơi vào vòng nguy hiểm. Đây cũng là lỗi trị gia không nghiêm, thất trách trong phận sự của Nhị thẩm.”
“Những lỗi lầm mà ba kẻ này phạm phải, việc nào việc nấy đều là lý pháp khó dung. Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, thì sẽ làm tổn hại đến thanh danh và uy đức của Trấn Bắc Hầu phủ chúng ta.”
Trần Cẩm Nhược mấp máy môi định phản bác, nhưng dưới ánh mắt lành lạnh tựa hồ băng của Thẩm Chiêu Ý, bà ta sững sờ đến độ không thốt nổi một lời.
Xét cho cùng, tất cả những điều này đều là sự thật.