Hồng Diệp tuy do Lão phu nhân cử đến Đại phòng, nhưng thực chất lại là người ngầm của Nhị tiểu thư.
Chuyện là Đại phu nhân có đặt làm riêng cho Đại tiểu thư một cây trâm cài tóc bộ diêu. Từng chùm hoa trà bằng vàng được thếp vàng lộng lẫy, phía trên còn đậu mấy con bướm với hình dáng khác nhau. Khi bước đi khoan thai, cành hoa khẽ lay động, cánh bướm cũng rung rinh theo, đẹp không kể xiết.
Nhị tiểu thư trông thấy thì khó tránh khỏi nảy lòng ghen tức, cho nên cố tình làm hỏng cây trâm. Sau đó Đại tiểu thư cho tra xét kỹ càng, Hồng Diệp không còn cách nào khác đành phải đứng ra nhận tội thay cho Nhị tiểu thư, bị Đại tiểu thư phạt đánh mười lăm trượng.
Trương bà tử cũng biết rõ, món trang sức quý giá như thế mà chỉ bị phạt mười lăm trượng đã là khoan dung lắm rồi. Là do bản thân Hồng Diệp không cẩn thận, giữa đêm đông giá rét lại uống nước lạnh, vết thương chưa lành đã nhiễm phong hàn, cuối cùng mới qua đời.
Chuyện này căn bản không hề liên quan đến Đại tiểu thư.
Nhưng bà ta là người của Lão phu nhân, lòng dạ cũng hướng về Lão phu nhân, nên chỉ đành nói trái lương tâm như thế.
Thẩm Chiêu Ý cuối cùng cũng đã hiểu ra vấn đề.
Trương bà tử thừa biết mình không thể thoát tội, bèn lấy chuyện Hồng Diệp ra làm bia đỡ đạn, viện cớ báo thù cho cháu gái, như vậy là có được động cơ để mưu hại nàng.
Lý do tuy không vững chắc, nhưng chỉ cần Trương bà tử một mực cắn chặt là chính bà ta mưu hại Đại tiểu thư, thì mọi chuyện sẽ dừng lại ở đây.
Bà ta sắp chết đến nơi còn không quên tạt một gáo nước bẩn lên người nàng, chụp cho nàng cái mũ “ngược đãi hạ nhân”, “lòng dạ hiểm độc”, quả thực là dụng tâm quá đỗi xấu xa.
“Trân châu Nam Hải được đính trên cây trâm bộ diêu đó là vật ngự ban từ trong cung. Hồng Diệp làm hỏng vật ngự ban, tội này dù có bán nàng đi cũng còn là nhẹ. Phạt nàng mười lăm trượng đã là đặc biệt khai ân rồi.”
“Sau đó ta còn mời lang trung đến chữa trị cho nàng, thuốc thang thượng hạng cũng cho không ít. Mười lăm trượng chưa đến mức lấy mạng nàng được. Rốt cuộc Hồng Diệp chết ra sao, lòng dạ ngươi tự biết rõ nhất, đừng có vu vạ lên đầu ta!”
Lão phu nhân nắm Trương bà tử trong lòng bàn tay, mà tâm tư của người Nhị phòng cũng thật quá ư cẩn mật.
Ngay cả khi sự việc vỡ lở, với Lưu Bảo Căn thì là do uống rượu hỏng việc chứ không phải cố tình, với Lưu Đại Thành thì là do nghiện rượu thành tính, đều không có bằng chứng xác thực nào chứng minh họ tham gia mưu hại chủ tử, còn đến lượt Trương bà tử, Đại phòng ít nhiều cũng phải nể nang mặt mũi Lão phu nhân, lại còn có thể mượn cái chết của Hồng Diệp để thí tốt Trương bà tử.
Thảo nào ở kiếp trước, nàng lại bị Nhị phòng đùa bỡn trong lòng bàn tay dễ dàng đến vậy.