Chương 40

Đối mặt với ánh mắt sâu thẳm của Lão phu nhân, lòng Trương bà tử nguội lạnh như tro tàn. Bà ta hầu hạ Lão phu nhân hơn bốn mươi năm, đã thay Lão phu nhân làm không biết bao nhiêu chuyện thất đức.

Hạ độc mãn tính cho di nương được sủng ái. Khiến di nương đang mang thai bị sảy thai. Làm cho thứ tử không nghe lời phải chết yểu…

Lòng dạ Lão phu nhân độc địa đến mức nào, đến giờ phút này Trương bà tử mới thực sự thấm thía.

“Ngươi không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho người nhà chứ. Nô tài dám mưu hại chủ tử, ngoài việc phải lấy mạng đền mạng ra, còn làm liên lụy đến cả gia đình. Chiêu tỷ nhi là Đích trưởng nữ của Hầu phủ, hôm nay nàng gặp phải chuyện này, suýt chút nữa là mất mạng rồi. Phủ ta nhất định phải điều tra mọi chuyện cho tường tận.”

Thẩm Chiêu Ý vẫn giữ vẻ mặt vô cảm. Bất cứ ai nghe những lời này cũng đều sẽ nghĩ Lão phu nhân thật lòng muốn đòi lại công bằng cho nàng.

Lão phu nhân nắm thóp gia đình Trương bà tử, uy hϊếp bà ta phải nói thật. Nhưng nghĩ ngược lại, đây há chẳng phải cũng là đang ngầm cảnh cáo Trương bà tử, lời nào nên nói, lời nào không nên nói, để tránh liên lụy đến gia đình hay sao?

“Là ta thì đã sao?” Trương bà tử đột ngột bò dậy khỏi mặt đất, mắt trợn trừng, cả người trông như phát điên lên. “Ta biết Lưu Đại Thành cứ hễ có tiền là lại đi uống rượu, còn hay rủ Lưu Bảo Căn đi cùng. Thế nên ta đã cố tình cho Lưu Đại Thành vay tiền, rồi nhân lúc cả Lưu Đại Thành và Lưu Bảo Căn đều say đến bất tỉnh nhân sự, ta đã lén lút lẻn vào chuồng ngựa, lấy chìa khóa của Lưu Bảo Căn, tráo đổi dây cương của chiếc xe ngựa mà Đại tiểu thư sắp dùng.”

Trương bà tử ôm hết mọi tội lỗi vào người, Thẩm Chiêu Ý chẳng hề thấy bất ngờ. Nàng lạnh lùng hỏi: “Vì sao ngươi lại làm vậy? Ta và ngươi vốn không thù không oán…”

“Không thù không oán ư?” Trương bà tử đột ngột cắt lời nàng, hét lên như kẻ mất trí: “Đại tiểu thư lẽ nào đã quên mất tiểu nha hoàn Hồng Diệp từng hầu hạ trong viện của người ba năm về trước?”

Thẩm Chiêu Ý nhíu mày, quả thật có nhớ ra chuyện này.

Trương bà tử mắt long lên sòng sọc, nghiến chặt răng, giọng đầy căm hận: “Hồng Diệp là cháu gái ruột của ta! Nàng ngoan ngoãn hiểu chuyện như thế, vậy mà Đại tiểu thư lại vu oan cho nàng làm hỏng món trang sức quý giá trong phòng người, rồi sai người đánh nàng một trận nên thân! Cháu gái đáng thương của ta vốn vừa khỏi bệnh nặng, trận đòn này giáng xuống chẳng khác nào lấy đi nửa cái mạng của nàng, chẳng bao lâu sau thì nàng qua đời!”

“Hồng Diệp là do Lão phu nhân cử đến viện của người. Hồng Diệp phạm lỗi khiến Lão phu nhân mất hết thể diện, bà cho rằng lão nô dạy dỗ nàng không tốt nên bất mãn trong lòng, chẳng bao lâu sau đã điều lão nô sang Nhị phòng gác cổng. Tất cả những chuyện này đều là do Đại tiểu thư hại cả!”