Hắn liếc nhìn Thẩm Chiêu Ý một cái rồi nói tiếp: “Bổn vương đích thân đến Trấn Bắc Hầu phủ là mong quý phủ điều tra rõ chân tướng, cho Bổn vương một câu trả lời. Sự tình còn chưa thẩm vấn rõ ràng mà Lão phu nhân đã muốn hô đánh gọi gϊếŧ, trong mắt ngươi liệu còn có Bổn vương đây không?”
Một câu “trong mắt ngươi liệu còn có Bổn vương đây không” như một nhát búa tạ nện thẳng vào tai. Mặt Thẩm lão phu nhân sợ đến trắng bệch, bàn tay đang nắm chuỗi Phật châu cũng bất giác run lên cầm cập.
Tề Vương điện hạ phụng chiếu hồi kinh, kết quả lại bị xe ngựa của Hầu phủ làm kinh động. Đây đã không còn đơn thuần là chuyện nhà của Hầu phủ nữa rồi.
Trán Thẩm Kỳ túa ra một lớp mồ hôi lạnh, hắn vội vàng đứng bật dậy khỏi ghế: “Xin Điện hạ bớt giận! Gia mẫu chỉ là một phụ nhân nơi hậu trạch, không rành chuyện triều chính, nên mới tưởng đây là chuyện nhà mà định xử lý theo lệ nhà, tuyệt đối không có ý mạo phạm Điện hạ. Hạ quan xin thay mặt gia mẫu tạ lỗi với Điện hạ.”
Thẩm lão phu nhân lúc này mới như bừng tỉnh cơn mê, run run rẩy rẩy đứng dậy, vội vàng hành lễ với Tề Vương: “Là lão thân suy nghĩ không chu toàn, mong Điện hạ niệm tình bỏ qua.”
Tề Ung chỉ “hừm” một tiếng, không đáp lại.
Thẩm Chiêu Ý thầm thở phào một hơi.
“Có điều.” Thẩm lão phu nhân đổi giọng, ngữ khí cứng rắn hơn hẳn: “Điều tra rõ chân tướng vụ ngựa mất kiểm soát, cho Điện hạ một câu trả lời thỏa đáng, đó là việc phận sự của Hầu phủ. Nhưng lão thân tuyệt đối không thể dung túng cho cái thứ bẩn thỉu này ăn nói hồ đồ, vu oan giá họa cho các tiểu thư trong phủ được.”
Tề Ung vẫn im lặng.
Lời Lưu Đại Thành nói ban nãy tuy chưa được kiểm chứng, nhưng cũng có lý có cứ, thời gian, địa điểm, người liên quan đều có thể điều tra xác thực.
Chuyện muội muội lén lút qua lại với vị hôn phu của tỷ tỷ đúng là xấu chàng hổ ai, Thẩm lão phu nhân muốn che đậy cũng là lẽ thường tình.
Không biết Thẩm Chiêu Ý lại có suy nghĩ gì đây?
Trong lòng Tề Ung chợt lóe lên một tia không vui cực nhẹ, khó lòng nhận thấy. Ánh mắt hắn lại hướng về phía Thẩm Chiêu Ý.
Thẩm lão phu nhân sai người nhét giẻ vào miệng Lưu Đại Thành trước, rồi mới đưa mắt nhìn sang Trương bà tử đang ở một bên.
Trương bà tử ngẩng đầu lên, bắt gặp trong đáy mắt vẩn đυ.c của Lão phu nhân một tia lạnh lẽo quen thuộc. Đầu óc bà ta kêu ong một tiếng, cả người tức khắc mềm oặt ra.
Bà ta nghe thấy giọng nói lạnh như băng của Lão phu nhân vang lên bên tai: “Ngươi là gia sinh tử trong phủ, lại hầu hạ bên cạnh ta mấy chục năm nay, ta đối với ngươi trước giờ chưa từng bạc đãi. Bây giờ ngay trước mặt ta, ngươi thành thật khai báo đi, chuyện ngựa mất kiểm soát rốt cuộc có liên quan đến ngươi hay không?”