Chương 38

Thế mà hiện tại, Thẩm lão phu nhân sau khi hành lễ với Tề Vương điện hạ xong, liền kéo tay nàng, vẻ mặt vô cùng may mắn: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi. Ngươi đúng là có phúc khí. Trong phòng ta còn một chuỗi vòng tay hồng bích tỷ, ngươi đeo vào để trừ tà đuổi uế khí, đảm bảo sau này luôn được bình an.”

Thẩm Chiêu Ý vành mắt ửng đỏ, nét mặt vẫn tỏ ra ngoan ngoãn: “Đa tạ Tổ mẫu.”

Thẩm lão phu nhân kéo nàng vào lòng, dịu dàng an ủi: "Cháu ngoan, Tổ mẫu biết ngươi chịu ấm ức rồi. Ngươi cứ yên tâm, Tổ mẫu nhất định sẽ điều tra rõ chân tướng, cho ngươi một câu trả lời thỏa đáng, quyết không để ngươi phải chịu nỗi oan này vô ích.”

Thẩm Chiêu Ý cụp mắt xuống, che đi vẻ giễu cợt nơi đáy mắt.

Thẩm lão phu nhân buông Thẩm Chiêu Ý ra, ánh mắt chuyển sang Thẩm Kỳ: “Trong nhà xảy ra chuyện lớn thế này, sao lại không báo cho ta một tiếng?”

Thẩm Kỳ tự biết mình đuối lý, cười ngượng nghịu: “Chuyện… chuyện này không phải vì sợ làm kinh động đến mẫu thân đang không khỏe hay sao?”

Thẩm lão phu nhân sa sầm mặt mày, quay đầu nhìn Lưu Đại Thành đang liệt dưới đất, chân mày nhíu chặt: “Lôi cái thứ lòng dạ bẩn thỉu, ăn nói bậy bạ này xuống, đánh loạn côn đến chết!”

Mấy người còn lại trong sân đều là tâm phúc của Thẩm Kỳ, bất giác đưa mắt nhìn hắn.

Sắc mặt Thẩm lão phu nhân lạnh đi: “Sao thế, lão bà tử ta nói không ai nghe nữa rồi phải không?”

Thẩm Chiêu Ý cúi đầu, bàn tay đặt trên đầu gối từ từ siết lại, đang định lên tiếng thì…

Tề Ung khẽ thở dài. Ghé thăm Trấn Bắc Hầu phủ vốn chỉ là hứng nhất thời, cũng là muốn nhân cơ hội dò xét nội tình Hầu phủ một phen, ai ngờ lại để tiểu hồ ly này mượn oai hùm làm lệnh tiễn.

Thôi bỏ đi! Hôm nay hắn giúp nàng còn ít hay sao?

Cũng chẳng thiếu một chuyện này, cứ coi như hôm nay làm việc thiện đi.

Tề Ung đặt chén trà xuống, thong thả cất lời: “Lão phu nhân định hô đánh gọi gϊếŧ ngay trước mặt Bổn vương, liệu có phải là không thỏa đáng chăng?”

Thẩm Chiêu Ý không ngờ Tề Ung lại lên tiếng, bất giác nhìn sang hắn.

Tề Ung đáp lại nàng bằng ánh mắt ý bảo cứ bình tĩnh, đừng nóng vội.

Sắc mặt Thẩm lão phu nhân cứng đờ, cả người cũng trở nên thận trọng thấy rõ. Bà cẩn thận lựa lời: “Điện hạ nói vậy là có ý gì? Đây dù sao cũng là chuyện nhà của lão thân…”

Tề Vương dù quyền khuynh thiên hạ đi nữa, cũng không có cái lý nào được xen vào chuyện nhà người khác. Nếu là người biết lễ nghĩa, thì đáng lẽ đã nên sớm rời đi rồi.

Tề Ung thản nhiên nói: “Lời này sai rồi! Bổn vương phụng chiếu hồi kinh, tin tức không ai hay biết. Vì tránh tai mắt thiên hạ, Bổn vương đã không đi đường quan lộ. Thật trùng hợp, xe ngựa của quý phủ lại đúng lúc đó mất kiểm soát, xuất hiện ngay trên con đường Bổn vương phải đi qua, đến cả canh giờ Bổn vương đi qua cũng không sai chút nào.”