Chương 37

Khai trừ nàng khỏi gia tộc, cắt đứt quan hệ sạch sành sanh, vừa có thể giữ gìn thanh danh gia tộc, lại vừa đảm bảo lỡ sau này nàng có đắc tội với Nhϊếp Chính Vương, ngài ấy cũng sẽ không truy cứu đến Thẩm gia.

“Danh tiếng của Thanh Từ vì ngươi mà bị liên lụy. Sản nghiệp và của hồi môn phụ mẫu ngươi để lại cho ngươi, cứ xem như là bồi thường, chuyển hết sang tên Thanh Từ, để làm vốn liếng cho nàng khi gả vào Võ Ninh Hầu phủ sau này.”

Thẩm Thanh Từ cướp hôn sự của nàng, đoạt vị hôn phu của nàng. Một đích nữ của Nhị phòng, lại đạp lên đầu nàng để trở thành Thế tử phu nhân tương lai của Võ Ninh Hầu phủ. Thế mà gọi là bị nàng liên lụy ư?

Nàng bị chính người nhà mình tính kế, hủy hoại danh tiết, lại còn bị họ ép đưa đến cho Nhϊếp Chính Vương làm thế thân.

Đến cuối cùng, những kẻ này ngay cả những thứ cuối cùng phụ mẫu để lại cho nàng cũng muốn đoạt đi!

Thẩm Chiêu Ý quyết không đồng ý.

Lão phu nhân uy hϊếp nàng: “Vào Nhϊếp Chính Vương phủ rồi thì phải hầu hạ Vương gia cho tốt, đừng nảy sinh lòng dạ phản nghịch. Ngươi không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ nhiều hơn cho Thần nhi. Hắn là đệ đệ ruột của ngươi, phụ thân ngươi trước lúc lâm chung đã dặn đi dặn lại phải chăm sóc Thần nhi cho cẩn thận, lẽ nào ngươi nỡ trơ mắt nhìn hắn bị hủy hoại sao?”

“Mẫu thân ngươi sinh ra một nữ nhi hạ tiện vô sỉ như ngươi đã là thất đức lắm rồi. Nể tình người đã qua đời, gia đình mới không so đo tính toán. Nếu ngươi còn dám nảy sinh phản tâm, thì cũng là làm ô uế thanh danh mẫu thân ngươi mà thôi. E rằng từ đường Thẩm gia ta cũng chẳng thể chứa nổi linh vị của mẫu thân ngươi nữa. Hẳn là ngươi cũng không muốn mẫu thân mình chết rồi vẫn bị ngươi liên lụy, danh tiết bị hủy hoại hết đúng không?”

Lão phu nhân dùng bào đệ Thẩm Quân Thần để uy hϊếp, bắt nàng phải ngoan ngoãn chấp nhận số phận, đừng mong chống lại Thẩm gia.

Lại sợ sau này nàng sẽ lợi dụng Nhϊếp Chính Vương để đối phó Thẩm gia, nên dùng đệ đệ uy hϊếp nàng vẫn chưa đủ, còn phải dùng cả danh dự của mẫu thân sau khi qua đời để kìm kẹp nàng.

Khi ấy, Thẩm Chiêu Ý chỉ biết ngơ ngác nhìn gương mặt tưởng chừng hiền từ phúc hậu trước mắt, quả thực không thể tin nổi, sao bà lại có thể thốt ra những lời độc địa đến thế?

Đến cuối cùng, Lão phu nhân còn dùng chính cái chết của mình để đóng chặt nàng lên cây cột sỉ nhục muôn đời.

Khiến nàng phải mang cái danh bất hiếu làm Tổ mẫu tức chết, bị người đời nguyền rủa, phỉ báng.

Kiếp trước, Lão phu nhân đến chết cũng không buông tha cho nàng.