Chương 36

Thẩm Chiêu Ý bình thản nói: “Trong Tê Hương viện trồng không ít hoa quế. Khi đó hoa quế đang nở rộ, chính là ta bảo Hồng Lăng dẫn Tô thế tử đến Tê Hương viện thưởng hoa, cũng đã dặn dò quản sự ngoại viện, đừng để ai kinh động đến Tô thế tử.”

Nghe đến đây, sắc mặt Thẩm Kỳ đã sa sầm như sắp nhỏ ra nước.

Tê Hương viện thuộc ngoại viện, trong phủ có khách nam tới thăm, Thẩm Thanh Từ là một nữ tử chưa xuất các lại không biết giữ kẽ tránh hiềm nghi, còn chủ động chạy ra ngoại viện. Bảo nàng ta không có tâm tư gì khác, đến kẻ ngốc cũng chẳng tin.

“Không lâu sau khi Hồng Lăng cô nương rời đi, Nhị tiểu thư và Tô thế tử đã "tình cờ gặp nhau" ở Tê Hương viện, lúc đó Thái Bình không có ở bên cạnh. Hai người, một nam một nữ chưa thành thân, đã ở cùng nhau khá lâu. Sau đó Nhị tiểu thư không cẩn thận bị trật chân, gọi Tô thế tử đỡ dậy. Tiểu nhân nhìn rất rõ ràng, Nhị tiểu thư là cố ý ngã vào lòng Tô thế tử…”

“Câm miệng!” Một giọng nói già nua đột ngột vang lên.

Ngô ma ma đang dìu Thẩm lão phu nhân vội vã đi tới.

Lão phu nhân mặc áo khoác bối tử màu tím sẫm thêu hoa văn cành lá, trán đeo mạt ngạch cùng màu, tóc búi cài cây trâm Vạn Thọ bằng ngọc lục bảo xanh biêng biếc. Chân cẳng bà không được lanh lẹ, tay chống một cây gậy gỗ đàn hương, cổ tay đeo một chuỗi Phật châu cũng bằng gỗ đàn hương. Trông bà có vẻ hiền từ phúc hậu, nhưng cũng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi.

Thẩm Chiêu Ý cụp mắt xuống, hàng mi khẽ run không ngừng.

Lão phu nhân thiên vị Nhị phòng.

Chỉ vì phụ thân không chịu nạp thϊếp, thêm con thêm cháu cho gia tộc, nên bà rất bất mãn với mẫu thân, thường xuyên kiếm cớ gây khó dễ cho người.

Thế nhưng, Lão phu nhân lại vô cùng thương yêu nàng.

Nàng cũng đã luôn nghĩ như vậy.

Mãi cho đến kiếp trước, khi Thẩm gia muốn đưa nàng vào Nhϊếp Chính Vương phủ.

Khi đó, Lão phu nhân đã bệnh đến hấp hối.

Nàng quỳ trước mặt Lão phu nhân mà khổ sở cầu xin, nói rằng mình không muốn đến Nhϊếp Chính Vương phủ, chỉ muốn cắt tóc đi tu, bầu bạn với thanh đăng cổ tự, cả đời cầu phúc cho gia đình, giữ vẹn danh tiếng gia tộc.

Đáp lại nàng chỉ là một câu của bà: “Danh tiết của ngươi đã mất hết, ngày mai mở từ đường, lấy gia phả ra, xóa tên ngươi, khai trừ khỏi gia tộc. Ngươi không còn là con cháu Thẩm gia nữa.”

Quả không hổ là Lão phong quân bao năm, vừa mở miệng đã giáng cho nàng một đòn chí mạng, đập tan tất cả hy vọng của nàng.

Khi đó nàng mới biết, sự thương yêu mà tổ mẫu dành cho nàng chẳng khác nào thạch tín bọc đường.