Trương bà tử đương nhiên không thể thật sự đưa đến Đại Lý Tự, vốn định dựa vào thế của Tề Ung, tại chỗ xử lý Trương bà tử, gϊếŧ gà dọa khỉ, khiến cha nghi ngờ nhị phòng, sinh lòng phòng bị, mục đích cũng đã đạt được.
Không ngờ Lưu Đại Thành còn cho nàng một niềm vui bất ngờ, thì ra vào thời điểm sớm như vậy, Thẩm Thanh Từ đã cấu kết với Tô Minh Tễ.
Khó trách chuyện đổi hôn ở kiếp trước, lại diễn ra thuận lợi như vậy.
Thẩm Thanh Từ toàn thân mềm nhũn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nàng run rẩy môi, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía mẫu thân Trần Cẩm Nhược.
Trần Cẩm Nhược không để ý Tề Vương điện hạ còn ở đó, đột nhiên đứng lên: "Lưu Đại Thành, ngươi thật to gan, mình phạm lỗi, còn dám vu oan chủ nhân..."
Lưu Đại Thành khóc lóc thảm thiết: "Tiểu nhân không có, tiểu nhân..."
Trần Cẩm Nhược ngắt lời hắn, quyết tâm không để hắn mở miệng: "Lưu Đại Thành, ngươi bình thường lười biếng gian xảo, còn có tật nghiện rượu, thường ngày vài chén hoàng thang xuống bụng, người đã lâng lâng, nói năng bậy bạ, không một câu thật, niệm tình ngươi là gia sinh tử của phủ, ta cũng nhắm mắt cho qua, chỉ giao cho ngươi việc chạy vặt, nào ngờ ngươi không biết cảm ơn, còn dám vu oan chủ nhân..."
Ý tại ngôn ngoại (ý nằm ngoài lời nói), Lưu Đại Thành nghiện rượu, lại hay gian xảo lười biếng, nhân phẩm vốn có vấn đề, lời hắn không đáng tin, sau đó còn nói rõ, Lưu Đại Thành chỉ là một kẻ chạy vặt, không được trọng dụng, nhị phòng còn lười để ý đến hắn, hắn làm chuyện gì, không liên quan đến nhị phòng.
Trần Cẩm Nhược một miệng thật sự lợi hại.
"Nhị tiểu thư hiền lành giữ lễ, là chuyện cả phủ đều biết, ngay cả lão phu nhân cũng khen không ngớt lời, nàng và Chiêu tỷ nhi vốn tình tỷ muội sâu đậm, sao dung thứ cho một nô tài hèn hạ như ngươi..."
"Người không liên quan lui xuống hết!" Thẩm Kỳ mặt mày xanh mét, "bịch" một tiếng, một quyền đấm xuống bàn, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Từ.
Tim Thẩm Thanh Từ thịch một tiếng, nàng ta cúi đầu lau nước mắt, ra vẻ yếu đuối vô tội, chịu ấm ức, nhưng trong lòng lại vô cùng hoảng loạn, sợ Lưu Đại Thành sẽ nói ra những lời bất lợi cho mình.
Lúc Tô thế tử đến Trấn Bắc Hầu phủ, nàng ta quả thật đã cố ý riêng tư "tình cờ gặp gỡ" mấy lần, lẽ nào đã bị Lưu Đại Thành trông thấy?
Nếu chuyện này thật sự bị Lưu Đại Thành nói ra, chuyện cô nam quả nữ lén gặp mặt nhau, mà đối phương lại là tỷ phu tương lai, thì nàng ta có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
Thấy hạ nhân lui ra gần hết, Thẩm Kỳ nhìn chằm chằm Lưu Đại Thành, gằn từng chữ: “Ngươi biết những gì, khai hết ra cho ta!”
Lưu Đại Thành làm việc trong phủ đã lâu, biết lời nào nên nói, lời nào không nên nói. Vì để giữ mạng, hắn càng không thể vu khống chủ tử mà tự đào mồ chôn mình.
Lưu Đại Thành lập tức kêu lớn: “Ngày thứ hai sau tiệc Thiên Thu của Thái hậu, Tô thế tử có đến phủ. Đến trưa, Đại tiểu thư đến đại trù phòng sắp xếp tiệc tùng, tiểu nhân đang trốn việc ở Tê Hương viện ngoài tiền viện, thì thấy Nhị tiểu thư dẫn theo đại nha hoàn Thái Bình lén lén lút lút đi vào Tê Hương viện. Không lâu sau đó, Hồng Lăng cô nương dẫn Tô thế tử tới.”