Chương 29

Cả đám người sớm đã bị khí thế lúc Trịnh Tam bắt người dọa cho run như cầy sấy, vừa thấy Hầu gia lại càng sợ vỡ mật, không ngừng dập đầu kêu oan.

Thẩm Chiêu Ý "cạch" một tiếng, đặt mạnh chén trà xuống: "Tề Vương điện hạ đang ở đây, há cho phép các ngươi làm càn?"

Câu nói đầu tiên đã khiến Tề Ung vốn đang yên lặng ngồi trong sảnh, chuẩn bị xem kịch hay phải liếc mắt nhìn.

Đây đâu phải là mèo con tinh ranh gì chứ?

Rõ ràng là một tiểu hồ ly, mà còn là tiểu hồ ly đang định cáo mượn oai hùm.

Mười mấy người bên dưới giống như bị người ta bóp cổ tại trận, ai nấy đều trợn mắt há mồm, ngay cả thở mạnh cũng không dám, vẻ mặt cũng trở nên vặn vẹo.

Không đợi Thẩm Kỳ mở lời thẩm vấn.

Thẩm Chiêu Ý liền ra lệnh cho Triệu ma ma hầu cận của mẫu thân: "Ma ma, đi gọi tất cả hạ nhân trong phủ đến tiền viện, đừng quên mời cả Nhị tiểu thư cùng đến. Lão phu nhân sức khỏe không tốt, chuyện này đừng kinh động đến lão phu nhân, sai người đến canh ở đường vào viện của lão phu nhân, bất kể ai muốn vào phòng lão phu nhân đều chặn lại."

Nàng cũng không trông mong có thể ngăn được Lão phu nhân đến.

Kéo dài được lúc nào hay lúc đó.

Chẳng bao lâu sau, tiền viện đã tụ tập đông đủ người, mọi người đều răm rắp đứng tại chỗ, cúi đầu thuận mắt, không dám thở mạnh lấy một hơi.

Lại đợi thêm một lúc, Thẩm Thanh Từ mới thong thả đến muộn.

Nàng mặc một bộ váy áo màu xanh lam, trên áo thêu hoa hải đường triền chi, gương mặt trắng nõn như ngọc, đôi mắt long lanh như nước hồ thu tựa hồ ngấn lệ, đôi môi tươi tắn như cánh đào.

Dường như lo lắng cho trưởng tỷ, mày ngài nàng khẽ nhíu, gương mặt yếu đuối kiều mỹ phủ một nét u sầu nhàn nhạt.

"Tiểu nữ ra mắt Tề Vương điện hạ." Nghĩ đến những lời đồn đại trong kinh thành về Tề Vương điện hạ, Thẩm Thanh Từ run sợ trong lòng, sắc mặt cũng có chút tái nhợt.

Nàng ta cũng không ngờ, Thẩm Chiêu Ý lại mạng lớn như vậy, xe ngựa xảy ra chuyện mà còn được Tề Vương ra tay cứu giúp.

Tề Ung nhàn nhạt liếc một cái, không thèm để ý.

Thẩm Kỳ đành nói: "Lui ra đi!"

Thẩm Thanh Từ như được đại xá, vội vàng đứng dậy lui sang một bên.

Ánh mắt nhẹ như không kia của Tề Vương điện hạ, lại giống như lưỡi dao, từng nhát từng nhát lóc vào người, phảng phất như bất kỳ bí mật nào cũng không thể che giấu.

Người đã đến đông đủ, giọng Thẩm Chiêu Ý lạnh như băng: "Hôm nay ta đến chùa Tĩnh Vân dâng hương, trên đường về xe ngựa mất kiểm soát, không cẩn thận đã va chạm với Tề Vương điện hạ."

Tề Ung dù sao cũng là ngoại nam, được ngoại nam cứu giúp, truyền ra ngoài sẽ tổn hại đến danh tiếng của nàng, kẻ ngốc cũng sẽ không nói ra trước bàn dân thiên hạ. Hạ nhân không biết chân tướng, sẽ không phỏng đoán chủ tử.

Tề Ung một lời không hợp liền muốn gϊếŧ nàng, chẳng phải là vì cho rằng nàng có ý mạo phạm hay sao?