Thời gian ngày càng trôi, trước mắt đã sau 10 ngày kể từ khi nàng giúp đỡ hắn, bày biện cho hắn một gian phòng nhỏ trong phủ nói với người ngoài hắn là biểu ca từ xa của nàng, nếu không phải vì Ngụy Thanh Ca thì hắn gần như tự nhiên mà đến gần nàng từng chút một:
"Nhuyễn công tử đến hiện tại đã khỏi hẳn chưa?" Âm thanh khó chịu khàn đặc vang lên sau lưng, hắn quay đầu lại thì phát hiện hóa ra đó là Ngụy Thanh Ca.
"Nhờ vào sự chiếu cố..."
"Được rồi, được rồi, không cần vòng vo như vậy, ta thật sự chỉ là muốn biết Nhuyễn công tử đã khỏi chưa?" Ngụy Thanh Ca chấp tay sau lưng dáng vẻ phong độ ngời ngời, nhìn Nhuyễn Ngọc như đang nhìn một kẻ ăn bám nhiều lời, không chút khách khí tôn trọng.
"Đa tạ, tại hạ đã tốt hơn" nhìn thấy gương mặt cùng thần thái vô cùng chế giễu, hắn cũng không khá hơn, tuy hầu phủ có lủng bại thế nào thì chẳng phải hắn vẫn là thế tử hầu phủ hay sao? Kẻ đứng trước mặt chỉ là một thương nhân vậy mà khi đứng cùng nhau lại có sự chênh lệch giữa hai người như vậy.
"Nếu đã tốt, vậy mau rời đi đi" Ngụy Thanh Ca phất tay một cái liền có vài tiểu phu lập tức quay về tiểu viện của hắn sắp xếp đồ đạc cùng xe ngựa.
"Ngụy huynh đây là..." Hắn không hiểu nổi, dù có muốn đuổi người thì không cần phải thẳng thắn thế này chứ?
Nhưng hắn lại không biết rằng, ở Giang Nam Ngụy gia là tài lộc, trong mắt Ngụy Thanh Ca ngoài gia đình chẳng để ai vào mắt càng nghĩ hắn càng muốn đuổi cái tên ăn bám tiểu muội của hắn đi.
"Hả? Chẳng phải ngươi đã khỏi rồi sao? Muốn ở lại trong Ngụy Phủ?" Ngụy Thanh Ca nhướng mày thách thức.
"Muốn làm tiểu phu có cái ăn cái mặc, hay... Muốn trèo cao làm rể ở Ngụy Gia ta?" Càng nói Ngụy Thanh Ca càng siết chặt ống tay áo, tiểu muội của hắn đúng là không suy nghĩ nên mới giữ lại một tên xấu xa, tham lam, hèn hạ này.
"Khiến Ngụy huynh chê cười rồi, tại hạ thật sự không có ý đó".
Đúng là thương gia, ăn nói cũng thật thẳng thắn.
Hắn không ngờ mình ở lại Ngụy gia một thời gian lại không phải là ý của hai huynh muội mà chỉ là ý của nàng.
"Vậy hãy để tại hạ cáo từ Ngụy muội trước khi rời đi." Hắn chấp đôi tay nhẹ cúi người.
Hắn thật sự không có chỗ nào để đi, nếu được hắn vẫn muốn diễn xuất trước mặt của Ngụy Ngọc Khê, mong nàng mềm lòng mà giữ hắn lại.
Như thấy được chiêu trò của hắn, Ngụy Thanh Ca nổi giận nóng nảy muốn hắn cút ngay lập tức.
"Nhuyễn Ngọc, ngươi đừng tưởng muội muội ta còn nhỏ mà giở trò, chiêu trò của ngươi đối với ta còn chẳng đáng một xu."
"Người đâu! Chuẩn bị xe ngựa giúp Nhuyễn đệ đây... trở về Kinh Thành."
Ngụy Thanh Ca phải nhanh chóng đưa cái tên này trở lại ổ kiến lửa, khiến hắn chết ngay lập tức không còn mong chờ gì với tiểu muội của mình.
......
"Đại ca... Hôm nay có chuyện gì vậy, nha hoàn đều nói là huynh đã đuổi Nhuyễn huynh đi" Nàng gấp gáp chạy đến bên Ngụy Thanh Ca.
Đôi mắt ửng đỏ rưng rưng chứa chang hơi nước, chỉ sợ hắn thừa nhận nước mắt liền rơi lộp độp xuống như trân châu.
Cánh tay mảnh mai nhỏ nhắn bám víu vào y phục của hắn, giương mặt lên như thể đang trách móc hắn rất nhiều:
"Muội muội ngoan, không phải là ta ích kỷ đuổi hắn, chỉ là hắn khỏe rồi lại có việc phải trở về nhà gấp."
"Nếu không tin thì muội thử hỏi Thanh Trúc xem ! Hôm nay chẳng phải Thanh Trúc ra ngoài giúp muội mua sách sao?"
Hắn liếc Thanh Trúc một cái, như thể nếu nàng ta không tuân theo thì hắn lập tức bán nàng ta đi.
"Phải phải, Đại thiếu gia nói rất đúng, hắn ta đúng là kẻ vong ơn đến ngay cả từ biệt tiểu thư còn chẳng thèm màng đến."
Thanh Trúc vội vã lấy khăn tay lau đi những giọt nước mặt trên mặt nàng.
Cuối cùng nàng mang dáng vẻ ủy khuất rời đi, lủi thủi trong viên không ra ngoài...