Quyển 1 - Chương 4: Cổ Đại, Quý Phi Mưu Trí

Hắn nghe thấy tiếng động liền chầm rãi mở mắt ra, lần này có thể nhìn rõ ràng cô nương trước mắt hắn.

Là một tiểu cô nương, làn da trắng trẻo mịn màng, đôi mắt to tròn long lanh sắc tím của hoa lan, đôi môi trái tim cứ mấp máy lộ ra hàm răng trắng sạch.

Hắn trưởng thành ở kinh thành ngắm nhìn biết bao nữ tử cuối cùng lại không bằng một tiểu hài tử này.

"Khụ... Xin hỏi cô nương đã cứu tại hạ sao?"

Hắn gần như không thể tin được tiểu hài tử với dáng vẻ mềm mại yếu đuối này lại có thể giúp được gì cho hắn, không bị hắn làm luyên lụy đã rất tốt rồi.

"Cũng không hẳn là cứu, ta chỉ giúp ngươi một chút."

Nàng rót chén trà đưa đến gần miệng của hắn, ngón tay thon dài chầm chậm nâng đầu hắn lên.

"Đa tạ, ân cứu mạng tại hạ nhớ mãi không quên" Nhìn tiểu hài tử đang chăm sóc hân uống nước bỗng chốc cảm thấy trong lòng nhẹ bẫng, trái tim như cục đá thả xuống hồ không còn thấy nặng nề như ban đầu nữa:

"Ta có thể hỏi ngươi vì sao lại ở phía sau nhà ta không?"

"Lại nói, ngươi tên gì? Nhà ở đâu?"

Nàng cứ như mẫu thân của hắn, luyên thuyên hỏi hắn nhiều thứ... Nhưng trông đáng yêu thế này, cũng không quá tệ.

"Tại hạ... Người ở Gia Thôn rất xa Giang Nam, Vô tình bị cướp nên dần đi đến đây rồi ngất đi."

Nếu là một nữ tử bình thường sẽ bị hắn lừa mất rồi, có ai bị cướp mà nhẫn vàng, vòng ngọc, ngọc bội vẫn còn ở trên người không chứ.

"Tại hạ có thể mạn phép hỏi quý danh cô nương?"

"Ngụy Ngọc Khê..."

Ngụy Gia? Chẳng lẽ là Ngụy Gia thương nhân

Từng nghe nói gia hộ này giàu đến mức tiên hoàng đã ba lần phong hoàng thương cho Ngụy Gia, lại còn là chức quan tam phẩm có chút tiếng nói trong triều đình.

Nhưng khi tiên hoàng băng hà, tân đế đăng cơ ba vị này đều lần lượt cởi mũ xin về lại quê nhà.

Hắn vậy mà lại may mắn đến vậy, gặp được ân nhân là người của Ngụy Gia, lại xem khuê phòng như vậy chắc chắn là tiểu thư danh gia vọng tộc rồi... Nếu hắn tiếp cận nàng một chút, chỉ một chút của hồi môn của nàng ta đều có thể tùy tiện lấp đầy vài nhà kho trống rỗng của Hầu Phủ:

"Khụ... Mặc dù hơi mạo muội nhưng xin cô nương hãy cho phép tại hạ tá túc vài đêm..."

"Tại hạ Nhuyễn Ngọc, xem chúng ta chênh lệch tuổi tác như vậy, có thể gọi tại hạ là Nhuyễn Huynh."

"Được, vậy Nhuyễn huynh... Có thể gọi ta là Ngụy muội nha."

Nhìn tiểu hài tử ngây ngô nhìn hắn mỉm cười, chết tiệt càng nhìn hân cảm thấy nàng còn tốt hơn so với mấy quý nữ kêu căng ở kinh thành xa xôi kia.