Quyển 1 - Chương 3: Cổ Đại, Quý Phi Mưu Trí

Khi Thanh Trúc trở về đã giật mình khi nhìn thấy người nam nhân quần áo không chỉnh tề đang nằm dưới chân giường của tiểu thư nhà mình:

"Hắn... Hắn..." Thanh Trúc sốc đến không nói lên lời, ngón tay run rẩy chỉ vào nam nhân đang bất tỉnh.

"Tiểu Trúc, mang nước ấm đến, chúng ta lau vết thương cho hắn."

Nàng vẫn không quan tâm mấy, dù sao cũng chỉ là có bụng săn chắc đã gặp nhiều lần ở thế giới củ mình rồi:

"Dù sao cứu một màng người hơn xây bảy tháp chùa sao? Lỡ xây chùa rồi phải dâng hương thôi."

Nàng mỉm cười nhìn Tiểu Trúc đang hối hả lo lắng bên cạnh.

Nguyên tác nói rằng phải yêu hắn, vậy thì yêu thôi

Mặc dù nàng chưa làm diễn viên bao giờ, sợ nhất là nhìn thẳng vào mắt người khác, giờ e thẹn ngại ngùng như thích một người cũng giá giống nhau, thế thì nàng làm được.

...

Khi người nam nhân tỉnh dậy chỉ thấy đầu óc quay cuồng lát lâu sau mới lấy lại thị giác nhìn ngó xung quanh một lượt.

Căn phòng bài trí một màu sắc tươi sáng dành cho khuê nữ, nhưng nhìn kĩ hơn chính là thấy đây chắc chắn là một hộ dân giàu có.

Hắn thừa nhận biết tình hình của Hầu Phủ như thế nào, nhưng không phải chưa từng xem qua những vật liệu này, bàn gỗ đến ghế ngồi đều là dùng gỗ thượng hạng đến khi khuê phòng chỉ có chút ánh sáng nhạt chiếu vào còn phát ra một hương thơm nhẹ của gỗ quý.

Chiếc giường sát bên cạnh thân hân còn chạm khắc xà cừ vô cùng đẹp mắt, đối với một hộ dân chạm khắc xà cừ là một điều vô lý và phí tiền của.

Đây chắc chắn là khuê phòng của một nữ tử chưa cưới gả, lại còn rất giàu có và nuông chiều yêu thương nàng.

Hân đảo mắt một vòng nghĩ xem một lúc sau phải giải thích như thế nào, nên cương nghị nhờ giúp đỡ hứa sẽ tạ ơn hay lén lút trốn đi như một kẻ hèn mọn.

Dù sao hầu phủ có suy tàn đến mấy cũng chỉ có gia tộc biết, đến các chi dòng thứ còn chẳng biết hầu phủ đã sớm lụi tàn này đã mục nát, hắn vẫn là thế tử của hầu phủ.

Nhưng mà... Một thế tử từ kinh thành lưu lạc đến đây. Nếu biện minh không tốt sẽ dễ dàng bị lật tẩy.

Nhưng lúc này ông trời không cho hân có hội suy nghĩ viễn vông nữa, cánh cửa đột nhiên mở ra, ánh sát hắt vào bóng hình của một tiểu cô nương dần xuất hiện bước đến bên hắn.

"Công tử? Công tử đã tỉnh rồi sao?"

Nàng giơ một bàn tay nhỏ trắng trẻo mềm mại lên môi, cái đầu nghiêng về một hướng đôi môi mấp máy như đang muốn hỏi thêm gì đó, dáng vẻ e lệ khiến hắn buông lỏng cảnh giác.

"Là cô nương đã cứu tại hạ?"

Hắn nghi hoặc nằm bất động dưới nền đất nghiên đầu về phía nàng đang đứng ngóng chờ hình bóng kia của nàng.

Ánh sáng hắt vào quá chói lóa khiến hân không thể nhìn kĩ cô nương trước mặt, lại chói vào mắt hân khiến đôi mắt nhắm chặt không mở ra.

Cánh cửa khuê phòng dần khép lại: "Giờ thì mở mắt ra được rồi."