[Kí chủ, cô đã hiểu cốt truyện chưa?] Hệ Thống với icon dễ thương xuất hiện trên bảng hệ thống điều khiển:
"Vậy, nhiệm vụ là gì?" Hệ Thống sinh con chỉ có thể là sinh con thôi, nhưng cô phải sinh cho ai? Sinh bao nhiêu mới được?
"Tôi không thể sinh con đến chết được!" Dù sao đây cũng là cổ đại, ở hiện đại cô đã sợ lắm rồi vậy mà sinh con ở cổ đại chẳng phải là không có thuốc tê sao?
[Kí chủ yên tâm, hệ thống đều có phúc lợi theo quy định.]
Sinh một đứa con + 1 điểm.
Không quy định sinh tối đa!
Hạn chế cơn đau, tái tạo cơ thể mẹ bầu.
[Hiện tại cô là tân thủ, nên làm nhiệm vụ nhỏ đến lớn, vã lại cô vẫn chưa gặp được hắn đâu! Vì cô chỉ là con gái của thương nhân thôi.]
"Được..."
Cô nhìn số điểm mà bản thân mình có được, 0 điểm
Đăng nhập tân thủ vĩnh viễn có nghĩa là không thể thoát ra, từ nay linh hồn này mãi mãi chỉ có thể ở trong hệ thống làm nhiệm vụ.
[Bảng hệ thống ở đây, tùy ý cô sử dụng còn nếu khó quá thì hãy gọi tôi, tôi là Chiêu Sinh độc nhất vô nhị.] Nói xong hệ thống cũng biến mất, luồng ánh sáng đưa cô về thực tại:"Tiểu cô nương hiện tại không đáng lo nữa, chỉ cần tịnh dưỡng vài hôm thì sẽ khỏi" Đại phu đưa giấy đã viết cho người bên cạnh rồi rời đi:
"Tiểu Khê à, con làm cho ta lo lắng muốn chết cứ tưởng con bị làm sao."
"Mẫu thân... Con không sao."
Tiếp nhận được cốt truyện phải diễn cho thật giống, nhìn bọn họ thương con gái mình đến vậy nếu phát hiện cô ấy chết rồi thì sẽ đau lòng lắm:
"Trong thời gian này con cứ ở yên trong viện cho ta! Nếu không! Ta không cho con chạy nhảy ra ngoài nữa."
Nhưng dù sao chân cũng là chân của nàng, bà thật không biết làm sao để nữ nhi trở thành người thùy mị đây.
"Thanh Trúc, trông chừng tiểu thư nhà ngươi, nếu nàng chạy ra ngoài ta sẽ đánh ngươi!" Nói rồi bà quay người rời đi, dáng vẻ đó thật là quen mắt mà.
"Tiểu thư..." Thanh Trúc cả người đều là lo lắng, sợ rằng bản thân vì nghe lời tiểu thư mà giấu giếm phu nhân khiến tiểu thư ngất xỉu.
"Tiểu Trúc, ta không đi được vậy ngươi đi giúp ta đi."
"Giúp gì ạ? Đi đâu ạ?"
"Tìm một lão thầy bói, bói rằng ta sắp chết rồi"
"CÁI GÌ?"
Sau buổi trưa hoảng loạn hôm đó, ba ngày sau xung quanh khu vực đều nghe tin tiểu thư Ngụy Gia, tiểu nữ nhi nhà đó sắp chết rồi, chỉ vì say nắng mà sắp chết.
Nhưng bên trong viện lại hoàn toàn khác, tiểu cô nương sắc mặt hồng hào đang nhàn nhã ngồi trên xích đu lắc lư qua lại.
Thiếu niên hớt hải chạy đến nhìn rõ một lượt sau đó lại tiếp tục nhìn lâu hơn một chút: "Tiểu Khê Khê, muội thật sự có bệnh sắp chết à? Ta nhìn kiểu nào cũng thấy không đúng?" Ngụy Thanh Ca khó hiểu nhìn nàng:
"Đại ca, ta không sao, nếu có sao thì phụ mẫu còn ở bên ngoài sao?"
Cũng phải, tiểu muội là nữ nhi duy nhất trong nhà yêu thương đến tận cùng, làm sao nàng bệnh mà phụ mẫu lại bỏ đi được chứ?
"Vậy... Thông tin kia là thế nào? Cái bọn ngốc kia thích truyền là truyền, sợ chết ta rồi" Hắn bừng bừng sát khí rõ trên mặt khó chịu nhìn Tiểu Trúc, hai kẻ này bình thản như vậy chẳng lẽ là do họ bài trò?
"Này tiểu muội, ta nói muội có thể bớt nghịch ngợm chút có được không hả? Có phải muội truyền tin này hay không?"
"Phải nha, đại ca không thấy như vậy rất tốt sao?"
Hắn đập đùi một cái rõ to sau đó quay sang lớn giọng với nàng: "Muội truyền đi như thế sau này ai còn dám lấy muội về làm thê tử? Nếu có thì chỉ có thể là nhắm vào của hồi môn của muội."
"Đại ca, như vậy... Sau này nếu có ai giàu đó đến lấy ta, có phải kẻ đó rất yêu thương ta không?"
"Hả... Muội... Hừ" Hắn tức giận bỏ đi, ngay cả bản thân hắn học sâu hiểu rộng cũng chẳng dám tin một gia đình giàu có nào lại để mắt đến muội muội của mình.
"Tiểu Trúc, nhà ta có phải rất giàu có không?"
"Đương nhiên rồi tiểu thư, Ngụy gia ta giàu có nhất Giang Nam, cũng rất có tiếng ở Kinh Thành, khắp nơi ai cũng biết Ngụy gia nhiều đời làm ăn củ cải chất đống."
"Vậy sao..." Vừa nói xong nàng lại liếc mắt về cánh cửa sau viện, nơi đó có một cái nhà kho nhỏ để chứa đồ, sâu bên trong là hình bóng của một thiếu niên đang nằm vất vưởng.
"Thân thể ta không tốt, đau đầu quá, ngươi mau đi mời đại phu đi" Nàng vừa đứng dậy vừa lấy tay ôm trán mình, từng bước đi về phía khuê phòng.
"Dạ!" Thanh Trúc hớt hải chạy đi gọi các nha hoàn khác mời đại phu, còn mình thì chạy đi lấy băng trong hầm ra.
Băng là thứ xa xỉ vậy mà Ngụy gia lại chứa cả hầm lớn, hèn gì nam chủ lại muốn con gái duy nhất của Ngụy Gia, không biết khi tất cả gia sản theo nguyên tác mà rơi vào tay hắn thì hắn có thể làm vua luôn hay không.
Nhưng trong nguyên tác có ghi rõ, Tiểu Khê một lòng hướng về hắn, có nghĩa đến ngay cả nàng cũng phải giả vờ yêu hắn đến chết đi sống lại. Nhưng nàng đâu phải là nữ phụ không cần thiết phải gả cho hắn.
Mở ra cánh cửa nhà kho, nắm lấy đôi tay to lớn của người thiếu niên kéo kéo hắn vào trong khuê phòng:
"Phù... Nặng quá, nằm dưới đất luôn đi!"
Kẻ kia lăn mấy vòng rồi dừng lại dưới chân giường đơn nhỏ xinh, chỉ là... Một kẻ ác độc như tên này mà vẫn đẹp trai đến vậy, thật phí phạm... Nếu hắn là khí vận chi tử thì nàng liền giở trò thành công mang thai như vậy cũng hoàn thành nhiệm vụ rồi.