Diệp Phù Lưu nghe thấy động tĩnh mở cửa, nhìn thấy cảnh tượng lớn bên ngoài, trong lòng lộp bộp một chút.
Còn tưởng tri huyện đại nhân nhìn thấu mọi chuyện, phát hiện ra sơ hở, đến trước cửa nhà nàng để thăng đường...
Cho đến khi nghe thấy câu "bảo vệ nhà dân", à, không có việc gì.
Nàng vẫy tay, ra hiệu cho Tần đại quản sự lại gần nói chuyện.
"Tần Lũng." Diệp Phù Lưu hếch cằm, chỉ ra ngoài, "Nói đi. Bảo ngươi đi báo quan, sao lại mang cả huyện nha đến cửa nhà vậy?"
Tần Lũng thận trọng, chắp tay đi đến gần.
Hắn ta tự thấy hôm nay mình làm việc tốt, không vội không chậm giải thích từ đầu.
"Theo căn dặn của gia chủ, sáng nay kéo người đi báo quan, đưa ra chiếc bát mèo làm vật chứng."
"Trước mặt tri huyện, nói nguyên văn lời của gia chủ về ba cái đinh mèo, hoa văn hình chân cua, mịn màng không góc cạnh" cho tri huyện nghe. Lư tri huyện đúng là người biết hàng, lập tức cầm chiếc bát mèo lên xem đi xem lại, nói đây là đồ gốm nhữ quan diêu xuất xứ từ chốn kinh kỳ chuyên cung cấp cho triều đình. Có vẻ đã lâu đời, chắc là di vật của mấy đời trước."
Nói đến đây, Tần Lũng dừng lại một chút.
"Trong đại trạch Diệp thị có đồ gốm sứ từ cung đình, Lư tri huyện ngạc nhiên, hỏi tổ tiên Diệp gia có từng là quan lớn ở trong kinh hay không, chiếc bát mèo có phải mang từ kinh thành mang về hay không. Ta không biết gia thế của gia chủ, nói qua loa vài câu. Chỉ nói nhà tổ của Diệp thị ở Giang Nam, gia chủ về đây tìm nguồn cội."
"Lư tri huyện vốn định tự mình đến thăm, nhưng nghe nói trong nhà chỉ có một vị nương tử chưa xuất giá nên không đến, mà phái tám nha dịch đến, thay Diệp gia canh gác vài ngày, thay gia chủ tăng cường khí thế. Ta liền mang người về đây."
Diệp Phù Lưu thưởng thức khối ngọc bích hình đôi cá trong tay, kiên nhẫn nghe hắn ta nói xong, khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra vẻ muốn cười mà không cười.
Tần Lũng lúc này mới nhận ra có điều không đúng, thắc mắc hỏi, "Sao vậy? Có gì không ổn?"
"Tri huyện muốn phái người tơi, ngươi không nói vài câu khách sáo để giúp ta từ chối sao?"
Diệp Phù Lưu nhếch môi, hời hợt vỗ tay vài cái, "Mang nha dịch của huyện nha đến đứng trước cửa nhà, ra vào có tám đôi mắt nhìn chằm chằm. Rất tốt. Rất tốt." Nói xong quay người ra ngoài.
Tần Lũng đứng đó ngây người, trong đầu đầy thắc mắc—
"Mời quan sai của huynh nha đến đứng gác, có gì không tốt sao?"
Cơn giận của Diệp Phù Lưu đến nhanh rồi đi cũng nhanh, bước ra khỏi ngưỡng cửa, nhìn thấy tám quan sai nha môn sắc mặt lạnh lùng đứng trước cửa Diệp gia, bỗng nhiên lại bật cười.
Làm nghề như nàng không cần vốn, có quan sai giúp giữ cửa, thật là oai phong.
Nàng mỉm cười tiến lại chào hỏi vài câu, rồi ra hiệu cho Tần Lũng lấy tiền.
Có tiền thì có thể sai ma khiến quỷ, tám vị quan sai đồng loạt nở nụ cười, vỗ ngực bảo đảm, tri huyện đã dặn bọn họ bảo vệ Diệp gia, nếu có việc gì cứ việc gọi bọn họ giúp đỡ.
"Bọn ta chỉ mới đến, có việc gì lớn đâu." Diệp Phù Lưu nói bằng giọng Ngô ngữ Giang Nam ngọt ngào như nước, "Chỉ là nhà quá lớn, thiếu người quản lý thôi. Trong nhà tổ có một số đồ cũ hư hỏng, đã lâu không dùng, muốn nhờ đội thương buôn quen biết mang đến các phủ gần đây để sửa chữa. Đồ lớn cũ nặng quá, không thể khiêng, mong các vị quan sai giúp một tay."
"Ôi, chuyện nhỏ." Tám vị quan sai cầm những đồng tiền nặng trĩu trong tay, mỗi người đều vui mừng khôn xiết. Người này được, mỗi người nhận được một lượng tiền thưởng, Diệp tiểu nương tử quả thật ra tay hào phóng!
"Công việc cần ra sức, huynh đệ bọn ta tùy ý sai khiến!"
Phát ra tám lượng tiền đồng, có được tám người làm tạm thời. Diệp Phù Lưu hài lòng.
Nàng dẫn Tần đại quản sự vào trong.
Sân trước đã được dọn sạch cỏ dại, lộ ra nền đá xanh ban đầu. Những viên đá xanh dài ba tấc, rộng một tấc trải khắp sân, mơ hồ hiện lên khí thế hùng vĩ của đại trạch năm xưa.
Nàng đi dọc theo sân rộng, khéo léo tránh những cái hố vừa mới đào trên mặt đất, gọi các quan sai đến góc đông bắc của viện phụ, hai người một nhóm, khiêng ra vài khúc gỗ nặng, đặt ở dưới hiên thoáng mát.
Ngày hè nóng nực, tám vị quan sai khỏe mạnh đổ mồ hôi nhễ nhại.
"Gỗ nặng thật đấy." Quan sai đứng đầu lắc đầu, "Mộng gỗ đã bị mối mọt hết rồi, vài khúc gỗ này còn phải mang đi thành Giang Ninh sửa chữa à? Thà vứt đi cho nhẹ nhõm. Diệp tiểu nương tử, huynh đệ bọn ta giúp nương tử tìm chỗ vứt đi nhé?"
Diệp Phù Lưu vui vẻ giải thích với bọn họ, "Đồ cũ từ tổ tiên truyền lại, dù có hư hỏng thế nào cũng phải giữ lại. Nếu có thể sửa chữa tốt, để nguyên trạng trở lại nhà tổ, mới không phụ lòng tổ tiên. Dù tốn bao nhiêu tiền cũng đáng."
Các quan sai đều tấm tắc khen ngợi, lòng hiếu thảo của Diệp tiểu nương tử thật cảm động trời đất.